ân có tiền có thế.
Dale cảm thấy được Tần phu nhân cũng coi trọng cô, cho nên cô cũng hảo tâm
dẫn đường đi, tuy nhiên cô cũng có một chút không quen thuộc con đường
này lắm.
"Được, con mới vừa gọi điện thoại kêu công ty sửa
xe cho người đến kéo xe đi sửa chữa rồi, vậy chúng ta đi thôi, bác Tần,
con họ Mễ, gọi là Mễ Dale, năm đó có người muốn hãm hại mẹ của Phi Phi
và Phi Phi, mà thiếu chút nữa thì Phi Phi cũng đã bị người phụ nữ ngoan
độc kia tiêm thuốc phá thai hại chết, nếu không phải do con và mẹ của
Phi Phi là bạn tốt, đúng lúc con phát hiện, hiện tại đứa bé đã mất, bác
gái, con nói cho bác biết, bộ dáng của Phi Phi và Tần Trác Luân giống
nhau như đúc, thông minh đáng yêu, nghe nói là thiên tài bảo bảo đó...."
Dale nói về chuyện của Phi Phi đã hoàn toàn thành công hấp dẫn hết lực chú ý của Tần phu nhân đi, hiện tại hai người đi ở phía trước nói cười vui vẻ khiến Hứa Mộng Phỉ tức chết rồi, do cô đi ở phía sau cùng, cảm giác
trên đường có quá nhiều muỗi.
Cô vội vàng giục Tần phu nhân
tới đây là vì muốn lừa gạt Tần phu nhân đứa bé kia không phải là cháu
trai của bà, mà là do Thiển Hạ cố ý bảo người ta trang điểm gương mặt
đứa bé đến để lừa gạt Tần Trác Luân, không nghĩ tới ở trên đường lại
đụng phải Dale, Dale nói những câu nói kia đều là chống đối cô, bởi vì
cô biết Dale nói đến người phụ nữ hư hỏng kia chính là muốn ám chỉ cô.
Sớm biết chuyện sẽ như vậy thì cô đã không đi khuyên giục Tần phu nhân tới
nơi này gặp con trai của Thiển Hạ, đây thật đúng là lấy đá đập chân mình mà.
'Ding ding...'
Đợi hơn một giờ mà Phi Phi
cũng không thấy dì xinh đẹp đợi đến chăm sóc cho chú Hạ Hầu Cô đã hôn
mê, nên cậu rất sốt ruột rồi....
Rốt cục, tiếng chuông cửa vang lên, có người tới nhấn chuông cửa.
Cậu cũng không quên chuyện cha đã dặn dò cậu, cho nên cậu kéo một cái ghế
đến gần cửa, đứng ở trên ghế ghé cặp mắt nhìn ra mắt cửa, oa oa, không
phải cha nói chỉ có một dì tới đây thôi sao, như thế nào bên người dì ấy còn có hai người khác nữa?
Vậy thì cậu nên mở cửa hay là không mở cửa mới tốt đây?
Cậu cầm lấy một ống nghe trên bên cạnh cửa nói vọng ra với dì xinh đẹp :
"Dì xinh đẹp, cha nói chỉ cho một mình dì vào đây ...., hai người kia
không thể tiến vào .., dì kêu các dì ấy tránh ra thì con lập tức mở cửa
để cho dì xinh đẹp tiến vào..."
Cậu thật đúng là một tiểu quỷ gian xảo, tự nhiên còn dám nói như vậy.
"Ha ha, thật sự là một bé ngoan, hai người này không có quan hệ, Phi Phi,
mở cửa đi, không phải nói có một chú đang bị thương sao, dì phải kiểm
tra cho chú ấy. Con yên tâm, không có việc gì. Dì đảm bảo...."
Dale liếc mắt nhìn Tần phu nhân và Hứa Mộng Phỉ một cái, chung quy cũng
không thể thật sự để cho mấy người này đi được, dù sao cô cũng tin tưởng chỉ cần Tần phu nhân tận mắt nhìn thấy Phi Phi, nhất định sẽ cực kỳ yêu thích... Buồn ngủ quá.
Một mình Thiển Hạ ngồi trên ghế tựa gần cửa sổ.
Cảm giác hơi buồn ngủ, rõ ràng tối hôm qua cô đã ngủ không ít, hiện tại Phi Phi cũng cực kỳ an toàn, Hạ Hầu Cô cũng thoát khỏi nguy hiểm, vậy lẽ ra cô nên thả lỏng mới đúng.
"Thiển Hạ, anh yêu em, em biết không, anh yêu thương em đến mức muốn cùng sống cùng chết đi vậy."
Chiếc quạt trong tay Thiển Hạ bỗng nhiên bị người cướp đi, đồng thời cả người cô cũng bị người kia ôm chặt cứng trên mặt đất.
Người kia chính là Maynor Hàn.
"Đừng tìm tôi nói chuyện yêu thương gì, trong miệng anh nói yêu tôi, vậy còn
Hứa Mộng Phỉ và U Tuyết kia, anh coi các cô ấy là cái gì?"
Thiển Hạ đã biết đến Hứa Mộng Phỉ, U Tuyết và Maynor Hàn có quan hệ, hơn nữa
lúc trước Hứa Mộng Phỉ chính là vì Maynor Hàn mới trộm đi bản kế hoạch
trong két sắt của Tần Trác Luân.
U Tuyết càng là vì anh ta mà cam tâm ở bên cạnh anh ta giống như một người hầu, y như một công cụ.
"Các cô ấy, các cô ấy sao có thể so sánh với em, ở trong mắt anh thì các cô
ấy cái gì cũng không phải, Thiển Hạ, em thật đẹp."
Maynor
Hàn ngửi thấy trên người Thiển Hạ phát ra mùi thơm nhàn nhạt, sau khi
anh say mê nói xong thì đã cúi đầu muốn hôn môi Thiển Hạ.
"Hiện tại tôi chán ghét anh, hiện tại anh và trước kia cũng hoàn toàn bất đồng."
Thiển Hạ quay mặt đi, tránh đi nụ hôn của Maynor Hàn.
Tay cô che ở trước mặt giữa mình và anh, cự tuyệt bị anh hôn.
"Chán ghét anh, anh vì em làm nhiều chuyện như vậy, hiện tại em lại nói chán
ghét anh, Thiển Hạ, vậy anh sẽ cho em biết em nên yêu thương anh như thế nào, đặt anh trong lòng em thế nào, đặt anh trong lòng em ra sao? Căn
bản là em khinh thường tình yêu của anh."
Maynor Hàn có chút không khống chế được, tay hắn gắt gao bóp cổ Thiển Hạ, cô cảm thấy rất
khó thở, có phải anh ta điên rồi phải không?
"Tôi không thích anh, anh giết tôi đi."
Cô nhắm mắt lại, quyết định chấp nhận hiện thực, vì nếu để cô nói ra
những lời trái lương tâm như anh ta muốn thì cô xin lỗi, cô làm không
được.
"Em, Thiển Hạ, em không bị thương tổn chứ, thực xin
lỗi, mới vừa rồi là anh đã quá kích động, nên em đừng giận anh, đến đây, ngồi xuống, về sau anh sẽ không bức em nói nữa, chỉ cần em đứng ở bên
cạnh anh so với cá