đường cùng nên Hứa Mùi Thơm
cũng không lấy lại được tấm ảnh.
Cô nằm bên cạnh Hứa Mộng
Phỉ, trong lòng thầm nghĩ, chị đã nhìn thấy Tần Trác Luân và Thiển Hạ
chụp ảnh với nhau, không biết sẽ nghĩ như thế nào, còn có chuyện ban
ngày xảy ra trong nhà hàng của Y Đồng thì cô có nên hỏi chị ấy lúc này
hay không đây?
"Cô ta ở nơi nào, tên gọi là gì, em có biết đúng không, ngày mai dẫn chị đi gặp cô ta. Chị muốn nói chuyện với cô ta."
Bỗng nhiên Hứa Mộng Phỉ có chút quỷ dị nói.
"Gặp cô ta, gặp người nào? Chị, lời nói của chị rất kì quái."
Hứa Mùi Thơm giả bộ hồ đồ, dựa theo tính cách của chị ấy, chị ấy nhất định
sẽ nghĩ tất cả biện pháp làm rõ ràng thân phận của Thiển Hạ, nhưng mà cô nên làm thế nào mới phải?
"Đừng giả bộ hồ đồ với chị, em là em gái chị, vậy chị còn không hiểu rõ em sao, nếu như em không dẫn chị
đi gặp cô ta thì bản thân chị cũng sẽ có biện pháp gặp được cô ta, nhưng nếu là tự bản thân chị tìm đến cô ta thì chị cũng không dám cam đoan
chị có thể làm ra chuyện gì thương tổn cô ta hay không đâu."
Sắc mặt Hứa Mộng Phỉ hết sức dị thường khiến cho Hứa Mùi Thơm cảm thấy rất
xa lạ, hiện tại chị gái cô làm cho cô cảm thấy cực kỳ xa lạ, ba năm, chỉ là ba năm không thấy, chị gái cô như thế nào lại có biến hóa lớn như
vậy, giống như cả người đều đã thay đổi. Hay là trước đây chị ấy đã như
thế này, chẳng qua là chị ấy che dấu quá tốt, mọi việc đều được che đậy
dưới dáng vẻ thật tình, bởi vậy mới khiến cho cả gia đình và tất cả bạn
bè đều bị lừa rồi.
"Chị, em có một chuyện muốn hỏi chị, ban
ngày có phải chị có đi đến một nhà hàng ăn cơm, lại còn xảy ra chút
tranh chấp với đối phương, chị cũng biết lúc chị rời đi không bao lâu
sau thì toàn bộ thực khác trong nhà hàng đều bị hạ độc, em muốn biết
chuyện này có liên quan tới chị hay không?"
Hứa Mùi Thơm
nghĩ, nếu chị ấy đã bình tĩnh như vậy thì cô cũng không cần cất giấu lời muốn nói ở trong lòng, trực tiếp hỏi sẽ rõ ràng thôi.
"Cái, cái nhà hàng gì, hôm nay chị đi quá nhiều nhà hàng, chị không biết em
nói chính xác là nhà hàng nào cả, phải không, có người trúng độc sao,
cũng may chị không có ở đó, nếu không thì sẽ chết rất oan uổng rồi."
Hứa Mộng Phỉ nghe em gái Hứa Mùi Thơm hỏi chuyện trúng độc ở nhà hàng, rõ
ràng cô muốn né tránh ánh mắt của Hứa Mùi Thơm, đồng thời lúc nói chuyện cũng có chút cà lăm. Hứa Mùi Thơm nhìn cô nói một hồi thì bắt đầu có
chút hoài nghi, chị ấy cực kỳ rõ ràng có tới đó mà sao lại giấu diếm như vậy.
"Được, em biết rõ, hi vọng mọi việc không có quan hệ
với chị, chị muốn gặp cô ấy phải không, lúc đó cô ấy đang ở trong nhà
hàng kia ăn cơm, hiện tại ở trong bệnh viện gặp nguy hiểm, kể cả bảo bảo trong bụng của cô ấy cũng có khả năng vị sinh non. Cái người nhẫn tâm
hạ độc kia thật đúng là tàn nhẫn, từ người già đến trẻ em và phụ nữ có
thai cũng đều không buông tha, có cần thiết phải làm mọi chuyện đến
không thể vãn hồi như vậy sao, người xấu xa như vậy về sau nhất định sẽ
bị báo ứng, đúng không chị?"
Hứa Mùi Thơm nằm xuống, nếu chị ấy muốn biết chuyện của Thiển Hạ, vậy được rồi, cô nói, dù sao chị ấy
cũng đã nói không có quan hệ với chuyện trúng độc ở nhà hàng rồi.
Tuy nhiên lúc nằm xuống, cô vẫn cẩn thận quan sát toàn bộ phản ứng và biểu tình của chị gái mình.
"Sao, mang thai, em nói cô ta mang thai, đứa bé có phải là của Tần Trác Luân
hay không, đáng chết, cô ta như thế nào lại có thể ở sau lưng đi quyến
rũ người đàn ông của chị được, lại còn mang thai đứa bé, vậy cô ta thật
xứng đáng bị trúng độc, ha ha...., không phải, ý chị là nói cô ta bị
trúng độc thì thật đáng tiếc, đứa bé hẳn là không có việc gì đi, à, đúng vậy rồi, người xấu sẽ phải bị báo ứng."
Hứa Mộng Phỉ nghe
thấy Thiển Hạ mang thai, ánh mắt cô nhìn chằm chằm bức anh chụp trong
tay, trong tấm ảnh ánh mắt Tần Trác Luân nhìn Thiển Hạ thật sự làm cho
người ta cực kỳ không thoải mái, giống như Tô Thiển Hạ là người mà anh
yêu nhất vậy.
Nên cô mới thốt ra một lời oán hận như vậy,
nhưng khi cô phát hiện em gái Hứa Mùi Thơm đang dùng ánh mắt kinh ngạc
nhìn cô thì cô lập tức thay đổi cách nói.
Có chút không được tự nhiên tắt đèn ở đầu giường, chính xác là trong lòng cô đang cảm thấy căm hận giống như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt cháy lan ra đánh đồng cỏ.
Tô Thiển Hạ, mặc kệ đứa bé của cô ta có phải của Luân hay không thì tôi
đều phải để cô sinh non, dù sao cô cũng đã trúng độc, đứa bé tùy lúc đều có thể mất đi, vậy chi bằng tôi giúp cô một tay, cũng giảm bớt cho cô
một chút thống khổ.
Trong lòng Hứa Mộng Phỉ đã nảy sinh một kế hoạch rất ngoan độc.
Sáng sớm hôm sau
Hứa Mùi Thơm đi ra cửa thì Hứa Mộng Phỉ cũng viện cớ phải ra ngoài.
Cô vốn muốn đi đến tòa soạn báo và Đài Truyền Hình, mục đích chính là đưa
các loại ảnh chụp chứng minh quan hệ hẹn hò trước kia của mình và Tần
Trác Luân cho phóng viên để cho phóng viên đi phát tin tức.
Đồng thời còn cấp cho bọn họ một khoản tiền, các phóng viên có được tin tức
quan trọng lại còn có thêm tiền bạc thì tự nhiên sẽ rất cao hứng lập tức đi chuẩn bị kế sách rồi.
Giải quyết chuyện