g đổi từ trên lan can nhảy xuống, kéo cái váy, hít sâu mấy hơi,
trong lòng đã quyết định, nói rằng: “Vậy mấy ngày nay tôi sẽ làm phiền anh một
chút, chúng ta đi thôi.”
Đêm mùa thu mát mẻ, làn gió thổi bay cái váy của Ly Ly, lòng của cô đã hoá
thành tro bụi...
Từ đêm hôm đó, Ly Ly liền biến mất.
Mộ Bạch đêm đó về nhà không thấy Ly Ly, liền gọi điện cho cô, thế nhưng điện
thoại lại tắt máy. Ngồi trên sô pha cả một đêm, thế nhưng Ly Ly cũng không có
quay về.
Sáng sớm, Mộ Bạch đến công ty, cư nhiên Ly Ly một ngày cũng không đi làm! Mộ
Bạch đen mặt, rất nhiều lần gọi điện thoại cho cô, nhưng điện thoại của cô vẫn
tắt máy.
Trong cơn tức giận, anh ném điện thoại về phía cửa, ngay lúc đó thì có người gõ
cửa.
Mộ Bạch rống lên: “Người nào mau tiến vào!”
Ngẩng đầu nhìn người đối diện, anh lập tức đứng lên hỏi: “Ly Ly đâu?”
Anh như thế nào lại quên mất Tân Lương, đêm đó chính anh ta đã theo Ly Ly ra
ngoài.
Tân Lương nhìn điện thoại dưới chân, chậc chậc tặc lưỡi: “Đây là ai có gan chọc
vào tổng giám đốc của chúng ta?”
“Biết rõ còn nói.” Mộ Bạch đem tất cả sĩ diện ném ra phía sau:
“Ly Ly rốt cuộc là ở đâu?”
“Tôi làm sao biết được” – Tân Lương trợn mắt nói dối.
Mộ Bạch làm sao có thể tin được, anh nắm chặt tay, giận dữ hét: “Đừng giả bộ,
Tân Lương tôi còn không biết rõ anh sao? Mau nói cho tôi biết Ly Ly ở chỗ nào,
nếu không...”
“Nếu không thì như thế nào? Tôi nói anh, hôm nay, tại sao lại vì một phụ nữ lại
nổi cơn tam bành? Ban đầu lúc Kiều Vi len lén rời đi, tôi cũng chưa từng thấy
anh trở nên như vậy! Cho nên anh chính là yêu Ly Ly, thế nhưng vẫn hơi chậm...”
“Cái gì mà chậm, chuyện của tôi không cần anh xen vào.”
“Ok, Ok tôi cũng không nói nữa... tôi cũng không biết Ly ly ở đâu... Tối đó khi
đuổi theo cô ấy ra ngoài, đã không nhìn thấy cô ấy nữa. Bất quá tôi lại nhìn
thấy anh đuổi theo Kiều Vi chạy ra ngoài, xem ra hai người đã hoà hảo a.”
“Đừng nhiều lời, nếu như không biết Ly Ly ở đâu thì nhanh chóng đi ra! Trước
khi Ly Ly không xuất hiện, thì anh đừng xuất hiện trước mặt tôi. Nếu như anh
nhìn thấy cô ấy, thay tôi chuyển lời một câu, cho dù cô ấy chạy đến chân trời
góc bể, tôi cũng sẽ bắt cô ấy trở lại.”
“Anh chuẩn bị đoạt cái gì nha? Mộ Bạch, anh quả thực rất thái quá, quá kiêu kì,
theo đuổi phụ nữ cũng không dùng miệng! Nhìn bộ dáng chật vật của anh bây
giờ... Ai ha, tôi như thế nào lại vui vẻ như vậy a?”
Tân Lương tránh khỏi ánh mắt của Mộ Bạch, xoay người thật nhanh, giống như nghĩ
tới cái gì, lại vội vàng nói:
“Cuối cùng tôi khuyên anh một câu, làm người cũng đừng quá tự tin, có đôi khi
hạnh phúc ở trong tay, anh không biết qúy trọng nó, đợi đến khi mất đi mới tỉnh
ngộ, anh chính là tự tạo nghiệt chướng cho mình, ha ha...”
Tân Lương đắc ý đi ra, phút cuối cùng còn nói lại một câu: “Điện thoại của anh
hỏng rồi, mau đổi cái mới, nếu không lỡ như Ly Ly có gọi cũng để lỡ mất.”
Mộ Bạch phẫn nộ cực kì, mặc dù lời của Tân Lương không xuôi tai, nhưng lại
giống như những thanh kiếm đâm vào tim anh.
Anh lặng lẽ kéo trong ngăn bàn, lấy ra một cái điện thoại mới, cái điện thoại
này vốn lúc trước định đưa cho Ly Ly, kết quả, anh chưa kịp đưa, giờ lại phải
sử dụng nó.
Mộ Bạch rất nhanh chóng mở nguồn điện thoại, liền thấy một cái tin nhắn. Người
gửi tin đúng là Ly Ly, anh vội vàng mở ra đọc. Nội dung tin nhắn rất đơn giản,
chỉ có vài chữ: “Mộ Bạch, em đi rồi, chúc anh hạnh phúc.”
Chỉ có mấy chữ, Mộ Bạch đọc đi đọc lại nhiều lần. Một câu: Mộ Bạch, em đi rồi,
chúc anh hạnh phúc, là xong sao? Muốn ở liền ở, muốn đi liền đi sao?
Mộ Bạch trong cơn tức giận, chút nữa ném đi cái điện thoại, nhưng lại suy nghĩ,
rất nhanh anh gọi cho Ly Ly, vẫn là tắt máy. Thật không hiểu người phụ nữ ngu
ngốc này, nhắn tin xong lại tắt điện thoại. Tay anh rất nhanh chónh nhắn lại.
Mồng sáu tháng sau, tôi sẽ đám cưới, mong em sẽ đến dự.
Mộ Bạch gửi tin nhắn, cũng dần dần tỉnh táo lại, Trần Lương nói không sai, là
anh chưa từng quý trọng Ly Ly. Thời điểm ở cùng nhau, anh cũng chưa từng nói
yêu cô.
Anh không phải không muốn nói, chỉ là chưa biết rõ chuyện của Kiều Vi. Khi anh
nhận được thông tin, cũng là lúc tỉnh ngộ và có cảm giác như trút được gánh
nặng đó.
Anh yêu Ly Ly cũng không có phản bội Kiều Vi, mà Ly Ly cũng chưa từng làm tổn
hại đến tình cảm của anh và Kiều Vi, cô là không muốn làm cho anh bị tổn thương
mới khiến cho anh hiểu lầm cô.
Ly Ly rốt cục là có bao nhiêu ngu ngốc, tới cùng là yêu anh bao nhiêu, anh cũng
không rõ. Nhưng mà anh biết rõ, anh yêu Ly Ly!
Người phụ nữ như vậy, anh cũng không nắm giữ, quả thật anh là một thằng ngu
ngốc.
Tân Lương nói anh kiêu ngạo, tự cao, thậm chí lại tự tin quá mức, anh không có
lý do để cãi lại. Anh đã từng nghĩ, cho dù mình làm gì, chỉ cần quay người lại
sẽ nhìn thấy Ly Ly...
Nhưng Ly Ly hiện tai muốn nói cho anh biết, cô muốn rời đi...
Tim của anh lại trở nên đau như vậy, thậm chí đau gấp ngàn lần so với lúc Kiều
Vi bỏ đi.
Đối với Kiều Vi, anh chỉ có lo lắng, nhưng đối với Ly Ly, anh lại khó hít thở
giống như sinh mạng củ
