vào má người yêu.
Hai mươi năm sau, có dịp trở lại đồng bằng sông Cửu Long, tôi đã được đi bắt
chuột và ăn thịt chuột do một cô bé nấu nướng. Lần này, thịt chuột thơm ngon và
quyến rũ như đôi môi người tình.
Hỡi cô bé bắt chuột, em còn nhớ đến tôi hay chỉ nhớ đến… chuột?
*
* *
Nhân dịp đi lắp đặt máy vi tính cho một Công ty ở Cần Thơ tôi tranh thủ ghé
thăm người bạn thân ở xã Thới Long. Anh đã từng học chung với tôi ở Đại Học Tổng
hợp Sài Gòn. Ba năm rồi chúng tôi không gặp nhau nhưng vẫn thường thư từ với
nhau . Anh cho biết đã về dạy tại trường trung học ở huyện Ô Môn. Khi nào có dịp
tôi ghé nhà anh chơi và anh sẽ đãi một món ăn đặc sản quê hương: chuột đồng khìa
nước dừa .
Thú thật bạn thân thì bạn thân mà ở xa xôi cách trở qua hai cái bắc, tôi cũng
chỉ biết gửi “tấm lòng” là quí, chứ ít khi chịu gửi tấm thân ốm nhách của mình.
Nhưng nghe bạn hứa sẽ chiêu đãi một món ăn đặc sản mà ở Sài Gòn không có thì đôi
chân tôi dù có lỡ bị tai nạn, tôi vẫn cố chống nạng lên đường. Với tôi, một món
ăn luôn luôn hấp dẫn hơn tình bạn, tình yêu vì những thứ đó tôi khó mà nắm bắt
và bỏ vào miệng nhai nuốt như món ăn.
Chiếc xe lôi chở tôi, đậu lại ở một ngã ba đường đầy sỏi đá. Người lái xe
nói:
- Đến nơi rồi . Anh đi bộ theo hướng này hỏi thăm nhà, chứ đường ruộng xe vào
không được.
Tôi trả tiền xe, cám ơn anh rồi lững thững đi bộ trên con đường đất mấp mô .
Trời xế trưa nắng gắt. Hai bên đường là những cánh đồng lúa mới gặt xong còn trơ
gốc rạ. Xa xa còn một vài thửa ruộng gặt muộn, lúa đã chín vàng. Tôi thử quan
sát thật kỹ một thửa ruộng bên đường xem có thấy bóng dáng một con chuột nào
không. Nhưng chỉ thấy mặt ruộng nứt nẻ và những gốc rạ khô khốc. Tôi hy vọng bạn
tôi đã nuôi sẵn chuột trong nhà để đãi khách, nếu không tôi đành phải than cho
số phận hẩm hiu của mình. Món thịt chuột còn bị hụt ăn thì đừng mơ tới chuyện
tình yêu .
Ở làng xóm, các ngôi nhà đều không có số. Tôi phải hỏi thăm gần chục người
mới biết nhà bạn tôi phía trước có hàng cây so đũa và cái cổng gỗ sơn màu xanh.
Cây so đũa là cây gì vậy trời ? May thay cuối cùng tôi cũng đi tìm ra cái cổng
gỗ sơn xanh, đã khóa . Tôi gọi lớn tên người bạn:
- Tuấn ơi, Tuấn!
Một con chó mực chạy ào ra sủa vang đáp lời gọi của tôi, cứ y như nó tên là
Tuấn. Tôi vốn ghét loài chó vì tính ưa “theo đuôi” chủ của nó (người ta thường
gọi văn hoa là lòng trung thành), nhưng tôi lại rất thích ăn thịt chó. Thật kỳ
lạ, con vật nào mình càng ghét, ăn thịt lại càng ngon. Tôi nghĩ nếu không có
chuột đồng, tôi sẽ xúi bạn tôi “hạ cờ tây”.
Một cô gái mặc bộ bà ba lấm tấm bông xanh, đỏ, tím, vàng đi ra . Em hỏi:
- Ông hỏi ai ?
- Có anh Tuấn ở nhà không em?
- Mời ông vào .
Cô bé mở cổng gỗ cho tôi vào . Em gõ nhẹ lên đầu con mực, nó không còn nhe
răng gầm gừ mà chúi đầu vào chân em. Bước đến hiên nhà lợp lá dừa, cô bé
gọi:
- Anh hai ơi, có khách.
Cô bé và con mực đi thẳng vào trong nhà. Một lúc sau, Tuấn chống nạng bước ra
. Bàn chân phải của anh bó băng trắng che khuất mắt cá. Tôi sững sờ. Vậy là
xong! Với cái chân bị thương đó. Tuấn chẳng thể đi bắt chuột nấu món ăn đặc sản
đãi tôi .
Tuấn ôm vai tôi, mừng rỡ nói:
- Cơn gió nào đã đưa bạn hiền tới đây!
Tôi buồn bã nói:
- Chẳng có cơn gió nào hết, tôi phải đi bộ muốn gãy chân để tới đây . Chân
cậu bị sao vậy ?
Tưởng tôi chia buồn, Tuấn cười nói:
- Không sao, không sao . Bị tai nạn xe cộ khi tôi về Cần Thơ . Ông vào nhà
ngồi chơi . Tối nay ở lại đây nghe .
Tôi theo Tuấn vào nhà và ngồi xuống bộ bàn ghế đánh vẹc-ni láng bóng. Tuấn
quay vào trong gọi:
- Út ơi!
Cô bé mặc áo bà ba lấm tấm bông ở nhà sau đi lên, đứng ở cửa . Tuấn nói:
- Em chặt một trái dừa đãi khách.
Tôi vội nói:
- Thôi khỏi . Hãy để dành dừa làm món chuột đồng khìa nước dừa .
Tuấn cười:
- Ông khỏi lo . Nhà còn mấy cây dừa ở phía sau .
Rồi anh quay qua nói với cô em:
- Nè Út, em đi bắt mấy con chuột để anh làm đồ nhậu đãi bạn.
Tôi ngạc nhiên hỏi:
- Bộ cô bé không sợ chuột à?
Cô bé che miệng cười .
Tuấn nói:
- Chuột sợ nó thì có.
Đang ngồi ôn lại chuyện ngày xưa cùng đi học với Tuấn bên ly nước dừa, tôi
thấy cô bé tay cầm cái chĩa, tay cầm lồng sắt đi ra cổng. Con chó mực lẽo đẽo
chạy theo sau . Tôi vội nói với Tuấn:
- Để tôi đi phụ bắt chuột với cô bé nghe .
- Ông cứ ngồi đây chơi, một mình nó làm được mà.
Tôi cười nói:
- Tôi muốn đi thực tế. Vả lại chính tay mình bắt được chuột đem về nấu ăn mới
ngon.
Tôi đuổi kịp cô bé khi em vừa ra khỏi cổng một đoạn đường. Con chó mực quay
qua tôi gầm gừ, chắc nó sợ tôi dành chỗ nó “theo đuôi” cô bé. Tôi vội bước lên
đi ngang hàng với em. Cô bé nói:
- Ông tuổi con gì?
- Tuổi tý.
- Vậy ông nên ở nhà.
- Trời đất! Đi bắt chuột mà cũng kị tuổi à?
- Ông hạp tuổi con chuột nên mới khó bắt, vì ông dễ dàng buông tha “đồng
loại”.
- Sức mấy mà tôi buông tha . Tôi đang muốn tìm vài “đồng hương” để khìa nước
dừa . Còn em chắc tuổi con mèo, sát tinh của loài chuột?
- Không. Em tuổi con rắn. Ở miệt quê rắn bắt chuột giỏi hơn mèo .
Tôi mừng thầm. May mà tô