nhiên kết quả lại mày dám phá hỏng
chuyện tốt của tao. Hôm nay, những thứ tao cho mày ăn, mày mặc tao lấy
lại hết! Vừa nói, một bàn tay to của hắn dùng sức túm lấy thân thể nhỏ
nhắn của Nhất Nhất, không cần tốn nhiều sức nó liền bị lôi ra ngoài.
Sau đó hung hăng quẳng một cái, thân thể của Hàn Nhất Nhất liền nặng nề ngã xuống mặt đất.
“Ba, ba
đừng như vậy mà, mẹ sẽ mệt chết mất. Chúng ta cũng không thể trở lại
được như ba năm trước đây sao?” Trong đôi mắt đầy nước mắt của Nhất Nhất lóe lên hy vọng, bản tính thiện lương trong lòng ba toàn bộ chưa bị
chôn vùi.
“Khóc,
khóc, khóc! Thảo nào Hàn Chí Viễn tao cứ thất bại chính là do cưới phải
con mẹ sao chổi kia, sau đó còn có tiểu nghiệt chủng như mày!” Mắt Hàn
Chí Viễn hằn lên tơ máu, hắn đem tất cả xui xẻo của bản thân quy kết đổ
thừa cho mẹ con Hàn Phong.
Năm đó, nếu bản thân không phải say mê bộ dạng xinh đẹp của Hàn Phong, hắn cũng sẽ
không cưới người đàn bà mới vừa sinh một đứa bé. Cũng không có, vừa vào
cửa đã bị người khác cho đội nón xanh (cắm sừng! ) này. Khẩu khí bị đè
nén cho tới bây giờ đã bạo phát hoàn toàn.
“Chí Viễn,
ông có tức giận thì trút lên người tôi đi, đừng đối xử với con như vậy!” Cả người Hàn Phong che chắn trước mặt hắn giống như bộ dáng bảo vệ con
khỏi diều hâu, hùng ưng vậy.
Hàn Chí Viễn ngay cả nhìn cũng không liếc lấy một cái, nhấc chân lên không lưu tình mà dùng sức đá về phía người Hàn Phong.
Hàn Phong kêu to đồng thời cũng không quên hô lên: “Nhất Nhất, chạy đi!”
“Ba ba, ba
đừng đánh mẹ, đều là lỗi của Nhất Nhất. Ba muốn phạt liền phạt Nhất Nhất đi, Nhất Nhất sẽ làm nhiều việc, sẽ kiếm tiền phụ giúp gia đình!” Hàn
Nhất Nhất không nghĩ chạy đi mà lớn tiếng nói, hy vọng làm cảm động
người cha gần như đã điên cuồng. Việc nói lớn tiếng làm cho cơ thể suy
yếu của nó càng thêm suy nhược.
“Các ngươi
cũng không phải là người, các ngươi đều là sao chổi, đều là sao chổi.
Lúc nói, Hàn Chí Viễn giống như người bị chó săn cắn điên. Sau đó, một
cước đem Hàn Phong đá đến cạnh cửa.
Cả người Hàn Nhất Nhất được bọc trong cái áo choàng của Uông Khánh Vũ khẽ lay động người, mở to hai mắt sợ hãi.
Hàn Chí
Viễn chặn ngang người nhấc lấy nó. “Mẹ mày! So với mẹ mày mày còn nhỏ
tuổi hơn đã mặc quần áo đàn ông. Xem tao thu phục hai mẹ con mày như thế nào!”
“Ba thả con ra, thả con ra!” Hàn Nhất Nhất giãy dụa thân thể, dùng sức mà huy động
tay chân, hy vọng có thể thoát ra nhưng có vẻ bất lực.
Hàn Phong bị một màn trước mắt dọa sợ, cố gắng chống đỡ cơ thể. Ngay cả quần áo bị đá văng ra nhưng mà cũng không kịp mặc vào.
“Ông buông Nhất Nhất ra, buông con bé ra!”, dùng sức đẩy mạnh thân thể hắn.
Thấy hắn không có phản ứng, nàng khẽ cắn môi, sau đó dùng sức cắn vào cánh tay của Hàn Chí Viễn.
“Con đàn bà đê tiện này, nhả ra.”
Hàn Phong
không thèm nghe hắn nói gì. Nàng liều mạng, hôm nay ở đây không phải
nàng chết thì là hắn chết! Hàn Chí Viễn chịu không nổi đau đớn nữa. Chất rượu kích thích tay hắn vung lên, thân thể Hàn Nhất Nhất bay ra ngoài,
đụng trúng trụ gỗ trong phòng.
“Ầm!” Một tiếng động mạnh vang vọng trong không khí.
Thân thể
Nhất Nhất lại một lần nữa rơi trên mặt đất, máu tươi từ bên trái khuôn
mặt do bị cành cây xé rách mà ồ ồ trào ra. . . . . “Ông, ông
là đồ cầm thú điên rồ, ông trả con gái lại cho tôi!”. Tiếng kêu bén nhọn của Hàn Phong hướng về phía Hàn Chí Viễn mà gào thét.
“Là mày
buộc tao làm như vậy! Con gái mày còn chưa chết, mày theo tao gào khóc
cái quái gì. Rạch bộ mặt lừa đảo cũng tốt, miễn cho sau này là một dâm
phụ!” Hắn thấy Hàn Nhất Nhất nằm trên mặt đất mà mở to mắt ra nhìn bọn
họ, trên mặt tràn ra máu tươi những chỗ khác đều bình thường. Trái lại,
hắn lại càng thêm đắc ý .
“Ông, đồ
cầm thú! Tại sao tôi lại lấy phải người như ông chứ!” Hàn Phong kêu gào
khóc lóc, hai tay vẫn đang nắm lấy vạt áo của Hàn Chí Viễn. Do trong khi nàng giằng co với Hàn Chí Viễn, phần áo trước ngực nàng càng thêm rớt
xuống, lộ ra một mảnh cùng nửa bên ngực cao ngất. Không chút do dự, Hàn
Chí Viễn không nhịn được định đẩy nàng ra lại bị cơ thể trước mắt kích
thích. Bởi dưới tác động của rượu, bởi dưới hoàn cảnh gần một tháng
không gần nữ sắc, lúc này không chút do dự khiến cho dục hỏa trong người hắn bùng cháy lên.
“Hắc. . . hắc. . . hắc. .” Hắn khẽ nghóe khóe miệng, trong mắt dục hỏa sáng bừng lên.
Loại dục hỏa này khiến Hàn Phong lần nữa rõ ràng bản năng thú tính trong người đàn ông. Dục vọng thì gặp dịp là sẽ bùng phát. .
“Đừng,
đừng, Chí Viễn, xin ông đừng mà!” Ngoại trừ sợ hãi trong mắt nàng còn
biểu lộ rất nhiều hối hận của nàng, Hàn Nhất Nhất nửa nằm, nửa ngồi cách đó không xa. Nàng cũng không muốn để những hình ảnh dơ bẩn này một lần
nữa lại khuấy động tâm hồn non nớt của con gái.
“Xoẹt,
xoẹt” Chỉ hai tiếng, quần áo của Hàn Phong đã bị Hàn Chí Viễn xé làm
đôi. Da thịt nõn nà kích thích da thịt hắn, khiến cho hắn càng thêm hưng phấn.
“Chí Viễn,
chúng ta đến nới khác được không?” Giơ tay cố gắng chống đỡ ngăn cản hắn đòi hỏi ghì chặt phần cơ thể phía dưới, nàng cầu xin hắn, nàng
