hích sang một bên mời hắn vào trong nhà. Ô…..
Thứ lỗi cho cô vì bị bệnh nhẹ nên không có tinh thần đấu với hắn, vẫn là thức thời tạo nên anh hùng, miễn cho nửa ngày tranh luận, chính mình
mệt mỏi chết khiếp, cuối cùng vẫn để hắn vào, vậy rất không đáng.
Mỉm cười, Nghiêm Sĩ Tuyển thoải mái bước vào trong phòng, quay lại
thấy cô vừa đóng cửa lại vừa che miệng ho khù khụ, ý cười bên môi lập
tức biến mất, mày bất giác nhíu lên.
-Khụ khụ… Tổng tài, anh ngồi đi!
Tùy tay chỉ vào ghế sofa trong phòng, Chân Như Ý rất nhanh rót một cốc nước sôi cho hắn, xem như kết thúc đạo đãi khách.
-Cảm ơn.
Hắn nhận lấy cái cốc, nhưng không ngồi xuống sofa mà lại nhìn kỹ sắc
mặt khó coi như quỷ của cô, rốt cuộc không nhịn được mà hỏi:
-Cô gặp bác sĩ chưa?
Nhìn hắn kỳ quái, Chân Như Ý không trả lời mà quay lại điểm xuất phát:
-Tổng tài, anh tới đây vì có chuyện gì quan trọng sao?
Hai chữ “quan trọng” còn đặc biệt nhấn mạnh vì giọng mũi nghẹt đặc
của cô, chẳng những không châm chọc giễu cợt, mà còn mang theo vẻ trẻ
con đáng yêu.
-Tôi quan tâm đến nhân viên bị ốm, chẳng lẽ không được tính là việc quan trọng?
Hắn nhẹ giọng hỏi lại.
Quan tâm?
Cả người hơi run lên, không biết bởi vì cảm lạnh hay là vì nghe được
hai chữ từ miệng hắn, một luồng gió lạnh nháy mắt theo lòng bàn chân
chạy thẳng đến da đầu, cô không nhịn được mà rùng mình, chỉ có thể cười
gượng liên tục.
-Cảm, cảm ơn Tổng tài đã quan tâm, tôi chỉ cần nghỉ ngơi nhiều là khỏe hơn thôi…
Nghe có hiểu không? Đừng có quấy rầy bệnh nhân nghỉ ngơi, mau đi đi!
Đáng tiếc, Nghiêm Sĩ Tuyển hiểu được ý cô nên cũng quyết định giả
ngu, không có ý định rời đi, bàn tay đặt lên trán cô với tốc độ sét đánh không kịp che tai, cảm nhận trong lòng bàn tay truyền đến nhiệt độ cao
khác thường, mày như dính lại với nhau…
-Cô sốt rồi!
Giọng nói thoáng dồn dập, hàm chứa lo lắng.
Không đoán được hắn lại hành động nhanh đến vậy, Chân Như Ý hơi ngu
ngơ một chút, lập tức hoàn hồn, lùi từng bước tránh hắn chạm vào mình,
vẻ mặt cổ quái “A” một tiếng, không biết nên xử sự ra sao với Tổng tài
bất thường này.
-Cũng chỉ có “A” thôi sao?
Nhìn vẻ mặt cô kỳ lạ lại mờ mịt, Nghiêm Sĩ Tuyển hơi tức giận.
-Cô không lời nào để nói hay sao?
Đúng là bệnh đã làm choáng váng đầu óc rồi, mà ngay cả phản ứng so
với ngày thường cũng chậm chạp hơn hẳn, trong đầu Chân Như Ý thấy ong
ong, chần chừ mãi rồi mới nói:
-Tôi muốn nói gì? Cảm ơn Tổng tài đã nhắc nhở, tôi sẽ chú ý giữ gìn sức khỏe!
Được, rốt cuộc hắn cũng xác định được người bệnh này thật sự phải thay đổi sự ngu dốt.
Trong lòng có phần buồn bực, hắn trầm giọng hỏi:
-Thuốc hạ sốt đâu? Cô ăn gì chưa?
-Không có.
Cô lắc lắc đầu, ánh mắt cô lén nhìn lên chiếc giường có chăn ấm đệm
êm, bởi vì thân thể càng ngày càng thấy khó chịu nên trong lòng bắt đầu
thấy không kiên nhẫn.
Ô…. Cô mệt mỏi quá, cả người nặng nề, nhớ… cái giường quá! Rốt cuộc
thì con hồ ly xấu tính này bao giờ chịu rời đi? Nếu không thức thời mà
mau đi khỏi đây, cũng đừng trách cô trở mặt, dù sao thì bệnh nhân cũng
không có tính nhẫn nại.
-Không có?
Đôi mắt đẹp híp lại, gương mặt dịu dàng lừa người gạt thiên hạ từ
trước đến giờ của Nghiêm Sĩ Tuyển bỗng nhiên trở nên âm trầm, mềm nhẹ
đến mức làm người ta kinh hãi, tiếng nói nguy hiểm vang lên:
-Vừa không có thuốc hạ sốt, lại vừa không ăn?
-Không có thuốc hạ sốt.
Kệ quan hệ của hai người là thế nào thì chuyện này có liên quan gì
đến hắn? Thầm nghĩ căm giận, thể lực Chân Như Ý đã không chống đỡ nổi
nữa, không để ý đến hình tượng, trực tiếp đặt mông ngồi phịch xuống
giường.
-Cô chưa đi gặp bác sĩ?
Nếu không làm sao lại không có thuốc hạ sốt được?
-Ngủ một giấc là khỏe lên thôi, cần gì đi gặp bác sĩ?!
Không thể kiên nhẫn được nữa, cô không để ý người đàn ông trước mắt
có thân phận là người lãnh đạo trực tiếp của mình, khẩu khí bắt đầu to
gan.
-Không đi gặp bác sĩ, thì cô xin phép làm gì?
Thấy cô khinh thường sức khỏe của mình, Nghiêm Sĩ Tuyển không kiềm
chế được tức giận mà hô lên, trong lòng như bốc lên ngọn lửa. Cô gái này làm chuyện gì vậy? Rõ ràng bệnh đã đến nước này lại chết cũng không
chịu đi khám bệnh!
-Đương nhiên là xin phép để ở nhà ngủ, nghỉ ngơi!
Giống như bệnh nhân nổi giận, rốt cuộc cũng không giữ lễ nữa, trở mặt hỏi lại một cách châm chọc:
-Tôi không đi khám bệnh thì liên quan gì đến chuyện của Tổng tài?
Đáng ghét! Đã nói là bệnh nhân không có tính nhẫn nại, tại sao lại chọn đúng lúc này đến làm phiền cô?
Đúng thế! Cô nhiều nhất thì cũng chỉ là cấp dưới của hắn mà thôi, cô bị bệnh có đi khám hay không thì cần gì hắn phải quan tâm?
Nhưng… hết lần này đến lần khác hắn để ý, lại còn cực kỳ để ý!
Bị chặn họng, Nghiêm Sĩ Tuyển dừng ba giây, cuối cùng cũng tìm được lý do quang minh chính đại.
-Nhân viên là người tạo ra tài sản cho công ty, cô bị ốm mà không đi
khám, nếu bệnh tình tăng thêm, kéo dài thời gian xin phép nghỉ, sẽ làm
công ty tổn thất, đương nhiên chuyện này có liên quan đến tôi.
Nghe vậy, Chân Như Ý trừng mắt lớn nhìn tên hồ ly đen trước mặt, lần
đầu tiên phát h