mẫn cảm của nàng, nụ hôn nóng bỏng không buông tha một tấc da thịt
nào ở nơi đó, hơi thở Lâm Hi Hi dồn dập, khó có thể chịu đựng được sự
kích thích cùng tra tấn như vậy, thân thể nàng và hắn gắt gao dán vào
nhau, dục vọng bị kích thích bùng phát chẳng qua là không có biện pháp
để dập tắt, nàng lại cắn môi, khuôn mặt thanh thấu nhỏ nhắn từng đợt mê
ly.
Hắn thực điên cuồng, cơ hồ đem vòng eo của nàng bẻ gãy, rốt cuộc Lâm Hi
Hi cũng đứng không vững nữa, bị hắn một phen kéo chặt vào trong ngực,
vẫn hôn đến cả người nàng hư nhuyễn, run giọng cầu xin tha thứ, lúc này
hắn mới ôm ngang lấy nàng, bước về phía phòng ngủ.
Trong phòng ngủ đèn được bật lên, Lâm Hi Hi không biết là mình được đặt
trên giường lớn từ khi nào, tóm lại nàng vừa mới nâng tầm mắt lên đã đối diện ngay với thân thể người đàn ông ở phía trên, khuôn mặt anh tuấn
dừng ở nàng, ánh mắt thâm thúy nhuốm đầy dục vọng, ngón tay thon dài của hắn cởi ra áo sơ mi của chính mình, từng nút, từng nút một, so với một
đêm kia, thời khắc này chân thật hơn rất nhiều.
Quả thực là hắn muốn để cho nàng thấy được, hắn chiếm giữ lấy nàng như thế nào.
Trong nháy mắt mặt Lâm Hi Hi đỏ bừng lên, quay đầu đi không dám nhìn,
lại đột nhiên, “A” một tiếng, bên hông bị nhột một trận, là do bàn tay
của hắn thình lình với vào bên trong áo sơ mi của nàng, từ lưng ong nhỏ
xinh của nàng nặng nề mà hướng về phía trước nhào nặn. “Anh…” Lâm Hi Hi co người lại, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn đỏ bừng lên, trốn tránh tay hắn, suối tóc vung vãi trên ra giường trắng muốt.
Có một loại xinh đẹp đến kiều mị, “Nhẹ một chút…. Đau quá!”
Nàng nhíu mi, tựa như thực sự bị làm đau.
Cúc áo sơ mi của Tần Dịch Dương đã cởi đến cái cuối cùng, lông mày tuyệt đẹp bị khiêu khích, cúi đầu đối diện với khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.
“Đau ở đâu?” Hắn trầm giọng hỏi, giọng điệu tràn đầy sủng nịnh, bàn tay
xấu xa cố ý nhẹ nhàng nhào nặn, đẩy nội y tối màu của nàng ra, men theo
đường cong mà tiến về phía trước, xấu xa bao phủ lại, nhẹ nhàng mà nhào
nặn, “Đâu, đau ở đâu?”
Khuôn mặt đỏ bừng như sắp bốc hỏa, Lâm Hi Hi có phần chịu không nổi mà
ngồi xuống chống đỡ, hai tay chống đỡ toàn bộ thân thể, nhìn thẳng hắn,
ánh mắt trong veo có một tia xấu hổ cùng trốn tránh.
Cho tới bây giờ nàng cũng không biết Tần Dịch Dương lại như vậy, tác
phong không đứng đắn lại thay đổi thất thường như vậy, nàng không có
biện pháp nắm bắt được suy nghĩ của hắn, tựa như lúc đầu không biết vì
sao hắn lại tức giận, đến bây giờ lại vì sao mà tà mị bức người như vậy, tay hắn rất càn rỡ.
Ngực nàng đã bị hắn nhào nặn rất căng nóng.
“Anh… Tức giận sao?” Nàng cố gắng thay đổi đề tài, nói chuyện có chút lắp bắp.
Suy đoán như vậy không phải không có căn cứ, nhìn bộ dáng mới vào cửa ban nãy của hắn, thật sự rất dọa người.
Động tác trên tay Tần Dịch Dương cũng không dừng lại, chẳng qua là dục
vọng mãnh liệt tựa như muốn đem nàng cắn nuốt có giảm đi một chút, ánh
mắt thâm thúy mê ly dụ làm say lòng người, yêu thương mà ôm gọn thắt
lưng của nàng, chậm rãi tăng thêm lực đạo âu yếm nàng: “Sợ sao?”
Cổ họng Lâm Hi Hi nghẹn lại, không biết nên nói như thế nào, cũng may
mắn là hắn không thực sự tức giận, nàng nhẹ nhàng cắn môi cam chịu một
lúc, vẻ lãnh đạm của hắn thật sự sẽ làm cho người ta sợ hãi.
Làn môi tao nhã kia, đột nhiên nổi lên một nụ cười yếu ớt khiến người ta hồn xiêu phách lạc.
“Những gì hôm nay em làm đều không sai, chỉ có một chút không đúng.” Hắn thu lại nụ cười, chậm rãi nói ra một câu.
Trên mặt hắn hiện ra một tia nghi hoặc.
Loại vẻ mặt này gần đây nàng thường hay thấy, là mê hoặc, là suy tư, tựa như là mặt nước tĩnh lặng sau lại như đứa bé hướng hắn khát cầu cái gì, mà trên thực tế, hắn chỉ là đem suy nghĩ của nàng tìm tòi một chút mà
thôi, cô gái nhỏ này, có sự kiên cường cùng dũng cảm của chính nàng.
Tần Dịch Dương nắm cằm của nàng, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng mà
bình tĩnh: “Về sau không được đi một mình. Chuyện gì cũng không được.”
Lâm Hi Hi bình tĩnh nhìn hắn, tất cả thanh âm đều bị chặn ở cổ họng.
Có lẽ là đầu óc bị choáng váng, có lẽ lại bắt đầu thất thần, ánh mắt hắn buông xuống, tại thời điểm nàng đang say mê cởi ra áo sơ mi của nàng,
chậm rãi cúi xuống chống trên khuôn mặt nhỏ nhắn cùng chóp mũi của nàng, thanh âm có vẻ ám muội tự nhiên: “Nói … Được đi…”
Mùi thuốc lá nhàn nhạt mang theo mùi hương bạc hà, Lâm Hi Hi hoảng hốt
hoàn hồn, khuôn mặt nhỏ nhắn mơ màng, theo lời hắn nói: “Được.”
Ngay sau đó, nàng khẽ kêu lên một tiếng, bám trụ bờ vai của hắn.
“Dịch Dương…” Nàng nhịn không được run giọng gọi tên của hắn, cảm giác
đau xót trước ngực, một cỗ khoái cảm hư vô ập tới trong não, tay hắn
đang làm cái gì?
“Làm sao vậy?” Tần Dịch Dương cũng không để ý tới sự mất khống chế của
nàng, tiếp tục áp sát khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, bắt buộc hô hấp của
nàng và hắn giao hòa.
Ngón tay cũng không chịu buông lỏng ở trên bộ ngực tuyết trắng tàn sát bừa bãi cùng sủng nịnh yêu thương.
“…” Trừ bỏ khuôn mặt hắn, nàng nhìn không được gì khác, chỉ có thể bám
chặt vào bờ vai của h