iệng nhỏ nhắn , oán giận nói . Austin thíu chút nữa gnã quỵ , thật đúng là em gái dũng mãnh...
Gần tối , di động Nhan Mạt hàn vang lên , là Dạ Như
"Nha đầu chết tiệt , còn biết điện thoại cho mình?" Cô trừng mắt , đi ra ban công
"Đương nhiên , Mạt Hàn , mình phải kết hôn thôi" Dạ Như ở đầu giây bên kia , giọng nói ngập tràn hạnh phúc
"Mình biết" Âm Thanh của Nhan Mạt Hàn ngập mùi thuốc súng
"A?Sao biết?" Dạ Như giật mình
"Đúng vậy , nói cho cậu biết cái nha đầu chết tiệt kia , kết hôn cũng không nói cho mình biết phải không? Hôm nay Ảnh nói cho mình biết ! Thiệp cưới đã gửi đi hết rồi như thế nào lại không gọi điện cho mình biết một chút tin tức? Mình nói cho cậu #@%#$^%#^%#$%#@%^&&$%#$@" một đống âm thanh truyền đến , Dạ Như phải để điện thoại cách xa năm phân vẫn có thể nghe được ...
"Được rồi , là lỗi của mình" Được , Dạ Như giả bộ đáng thương , giả bộ đáng thương ...
Nhan Mạt Hán quẹt miệng " Quên đi , hạnh phúc là tốt rồi"
"Nghe Dật nói , hai người cũng muốn kết hôn ? Còn nói là cùng một ngày với mình" Dạ Như nở nụ cười
Nhan Mạt Hàn quay đầu lại nhìn thoáng Nam Cung Ảnh đang tựa vào đầu giường , khoé miệng nở nụ cười to " Chưa xác định được"
"Được rồi , về sau mình cũng muốn sinh con , phải sinh ba đứa , hơn cậu , ha ha ha" Dạ Như tự hào nở nụ cười..
" Không sao , mình lại sinh hai"
" Chết bà gruuu , thật là mãnh liệt "
Một tháng sau
"Ngạch .. kết hôn không cần phải đến nước Pháp đâu" Dạ Như ngồi trên máy bay , nhàm chán xem tạp chí
"Vợ yêu , anh cho em một hôn lễ long trọng" Âu Dương Dật sủng ái ôm chầm cô , ép vào trong lòng gnực
Phía sau , bốn người cùng loạt ói ...
"mẹ .. Vì sai dì Dạ NHư buồn nôn như vậy" Austin bĩu môi , tưa trên ghế " Cô ấy là cấp bà cô , còn muốn lãng mạng"
"Panh" Phía trên , Dạ Như hung hăng trừng mắt " Cái tiểu quỷ này , nói ai là bà cô đó , mẹ của ngươi mới là bà cô , là bà cô"
"Chết bà... Dạ Như mới là bà ! Còn lớn hơn mẹ ! Đánh chết ngươi à" Nói Xong , Nhan Mạt Hàn nhảy dựng lên , nhặt tập chí liền hướng đến đỉnh đầu cảu Dạ NHư mà " chào hỏi"
" A.. Dạ Như , cẩn thận"
"Mẹ , cẩn thận , April sẽ đến giúp mẹ "
"Mạt Hàn , cẩn thận "
"Bác gái chết tiệt ! A A A "
" Bà chết tiệt"
"....."
---
Đứng giữa khoảng đồng Lavender , chung quanh bốn người
Phía đông là Âu Dương Dật và Dạ Như , phía tay là Nam Cung Ảnh và Nhan Mạt Hàn
"hắc hắc , Ảnh ... thật là đồng Lavender lớn nha" Nhan Mạt Hàn hạnh phúc , dùng chính chóp mũi của mình cọ cọ vào chóp mũi của hắn , tiếp theo đó liền bị chế trụ cái gáy , đôi môi dán chặt lên môi của cô
"Ảnh... Chính là nghi thức , nhưng em và anh chụp hình cưới , em phải lưu lại cả đời .. Vĩnh viễn không bỏ "
"Được" Nhẹ nhàng dừng lại trên đôi môi của cô , khoé miệng cong lên , nở nụ cười hạnh phúc
Bọn họ không biết chờ đợi ngày này đã bao lâu rồi , sáu năm , bảy năm. Thật không nghĩ là lâu như vậy , nhưng bọn họ vẫn giống nhau , có thể cùng ở bên nhau . Cảm tạ thượng đế , đã làm cho họ gặp nhau , đi đến cuối cuộc đời
Nhiếp ảnh gia đến , cô mặc một chiếc áo cưới màu trắng .. Đi giữa chiếc cầu , bóng hình xinh đẹp tựa như thiên sứ , làm cho hắn thật lâu không thể rời mắt , liền muốn đem cô bổ nhào ở trên giường!
Nhấn nút chụp , một loạt hình ảnh hạnh phúc trong nháy mắt liền được nhiếp ảnh gia chụp , làm cho người ta phải ghen tị , nhiếp ảnh gia cũng nở nụ cười
Phía đông
"Dật! Này ? Phải là tư thế này" Nói xong , Dạ Như đứng phía sau lưng Âu Dương Dật , gắt gao ôm cổ hắn
Nhiếp ảnh gia day day thái dương nhưng sau đó vẫn nhấn nút
"Hiện tại phải đổi" Dạ Như lại gắt gao ôm Âu Dương Dật
Âu Dương Dật bất đắc dĩ cười cười , ôm chặt lấy cô
Được , nhiếp ảnh gia nhịn , ấn nút
"Dật à , em nghĩ em sẽ ngồi trên vai anh"
Dạ Như chỉ chỉ vai của Âu Dương Dật
Nhiếp ảnh gia đổ mồ hôi lạnh...
" Tiểu Thư , cô có thể hay không chụp hình cho thật tốt , kiểu áo cưới hạnh phúc nnha"
"....."
---
Bên trong phòng 5120 , Nhan Mạt Hàn bị Nam Cung Ảnh ném đến giường
" Ha Ha Ha , không cần , nhột em nhột..." Nhan Mạt Hàn trốn tránh , ánh mắt cười thành một đường ngang
"Vợ yêu , anh phải ăn em" Nói xong hắn liền tiến đến
"Không được ! Một hồi Austin cùng April đến mà thấy được sẽ không hay" Nhan Mạt Hàn nằm trong lồng ngực hắn , mặt ửng đỏ
Nam Cung ảnh nhẹ nhàng hôn lên môi của cô , sau đó mân mẫn dời đến vành tai
Tính/ Cảm âm thanh ngập tràn " Được .. chúng ta quay về Jayz" Hai tuần sau , Jayz
Trong đại sảnh đầy sắc màu , xanh xanh vàng vàng rưc rỡ , tràn ngập đám người
Luyến tiếc cô tao nhã kéo kéo tay Nam Cung Ảnh , dẫm trên thảm đỏ
Cô tìm Ngôn Lạc Thần nhưng không thấy hắn?
Hôn lễ của cô , hắn vẫn quyết định không đến sao?
"Đùng lo" Nam Cung Ảnh cúi đầu , nói bên tai của cô
Nhan Mạt Hàn cười cười , gật đầu " Đương nhiên sẽ không , đều kết quá vài lần?"
"Nha đầu ngốc"
Sũng nịch vuốt vuốt sống mũi của cô , dẫn cô đến gặp mọi người
Nhưng hôm nay , cô cảm thấy có chút không yên lòng
Rốt cuộc bị Nam Cung Ảnh kéo ra một góc nhỏ , ôm lấy cô " Hôm nay em làm sao? Không yên lòng?"
"Ảnh .. Anh nói , thần có đến hay không?"
Cô tựa v