Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326371

Bình chọn: 8.00/10/637 lượt.

i một tí xíu thất bại thôi cũng đau khổ

không chịu được. Ninh Hạo Nhiên nhất định đừng có nghĩ quẩn mà làm chuyện gì

dại dột, nếu không thì cô thật sự có chết vạn lần cũng không thoát được cái tội

này.

“Thầy Ninh, thầy có thể cử động được không? Nếu không cử dộng được, tôi sẽ đi

gọi y tá”. Khi Nám Nám nói, nước mắt gần như tung tóe khắp nơi.

“Dương Nám Nám, cô nói xem, nếu tôi không cử động được thì phải làm sao đây?”.

Ninh Hạo Nhiên nằm dưới đất, im lặng hồi lâu, bỗng nhiên hỏi một câu như vậy.

Nám Nám đang chìm trong sự áy náy vô bờ vì đã vô tình làm hại Ninh Hạo Nhiên,

vội vàng trả lời: “Không sao, tôi sẽ nuôi anh.”

Đó chính là giết người đền mạng, có nợ thì phải trả, đều là đạo nghĩa làm người

trên trời đất, không phải nói dài dòng phí lời làm gì cả.

Ninh Hạo Nhiên chớp chớp mắt nghĩ ngợi rồi lại hỏi: “Nếu phải nuôi tôi, lương

của cô có đủ không?”

Quả nhiên người lớn hơn vài tuổi bao giờ cũng nhìn xa trông rộng hơn, một trợ

giảng vừa mới nhậm chức như cô, tính tất cả các khoản trợ cấp vào cũng không

hơn hai nghìn đồng, còn phải đưa cho mẹ một khoản tiền tiêu ở nhà, còn phải cho

Oa Oa một khoản tiều tiêu vặt, rồi phải giữ lại một khoản nhỏ mua tiểu thuyết

ngôn tình, coi như đã hết bảy tám phần rồi, chỉ còn lại có vài trăm tệ ăn uống

nọ kia, nếu tính thêm cả tiền mời bọn Cẩu Đán ăn uống nữa thì...

“Không đủ”. Nám Nám vốn đang buồn bã bỗng càng bi sầu hơn, vì cô chợt nhận thức

ra rằng con nợ không phải là không muốn trả mà là thực sự không có tiền để

trả...

“Vậy để tôi nghĩ một cách...”

Ninh Hạo Nhiên còn chưa nói xong, cô Từ đã gọi y tá trong bệnh xá của trường

đến kiểm tra tình hình của anh. Nám Nám lùi ra một bước, căng thẳng nhìn y tá

kiểm tra Ninh Hạo Nhiên một lượt.

Y tá trường kiểm tra xong thì nhìn mặt Ninh Hạo Nhiên, nhăn trán hỏi: “Mới chưa

được một tháng mà hai người, mỗi người ngã một lần, không có việc gì làm nên

kiếm chuyện chơi à?”

Lúc này, Ninh Hạo Nhiên đã cử động được rồi, từ từ chống tay ngồi dậy, cười

mỉm: “Có lẽ là có người cảm thấy bị ức hiếp, nhất định phải làm tôi ngã một lần

thì mới có thể chứng minh được thực lực của mình.”

Y tá trường bĩu môi, nhìn anh và Nám Nám với ánh mắt nhìn những kẻ thần kinh,

lại để đấy hai túi thuốc đỏ rồi cất bước đi.

Nám Nám cầm hai túi thuốc đỏ, mân mê nghĩ ngợi, y tá không khuyên anh ta vào

viện điều trị, phải chăng điều đó có nghĩa là tình trạng thương tật của Ninh

Hạo Nhiên khác xa so với những gì mình tưởng tượng? Lần trước, cô bị ngã dập

mông, y tá cũng để lại cho hai túi thuốc đỏ, thực ra, lúc dó cô còn chưa cảm

thấy đau (Ninh Hạo Nhiên: “Tiểu tử, cuối cùng thì cô cũng đã thừa nhận rồi chứ,

cô vốn dĩ chỉ giả bộ thôi!”. Nám Nám: “Vớ vẩn, tôi chỉ thấy đau thần kinh, mỗi

ngày chỉ làm việc năm tiếng, thời gian còn lại đều dành để nghỉ ngơi”).

Sinh viên tạm thời được cô Từ đưa ra khỏi hiện trường, mặc dù đôi lúc vẫn có

đứa ngoái đầu lại nhìn nhưng không nghe thấy hai người nói gì.

“Thầy Ninh, ban nãy là thầy giả vờ phải không?”. Hàng lông mày lá liễu của Nám

Nám dựng lên, nhe răng sói, nói ra những ý nghĩ ác độc trong lòng.

Ninh Hạo Nhiên chống hai tay xuống đất, từ từ đứng dậy, trông mặt có vẻ rất đau

đớn: “Cô trông tôi giống giả vờ lắm hả?”

Hành động và vẻ mặt của anh lại làm mê hoặc bộ não nghèo nàn đáng thương của

Nám Nám, một trăm khả năng cứ nhảy loạn xạ lên trong bụng, nhưng đứng đầu vẫn

là suy đoán lương thiện nhất. Ninh Hạo Nhiên đúng là một tên đàn ông sĩ diện, y

tá đến rồi mà anh ta cũng không nói nhiều về tình trạng bệnh tật, chắc vì sợ

mất mặt.

Quả là... đáng thương quá.

“Thầy còn đau không?”. Nám Nám sợ anh chịu uất ức, vội ân cần hỏi han, tay cũng

tự động đỡ anh. Ninh Hạo Nhiên hất tay, không cho cô đỡ, nhưng hiềm nỗi hông

đau, phản kháng không được, đành ngoan ngoãn để cô nắm cánh tay rồi nhìn cô với

ánh mắt khó xử: “Cô Dương, thế này coi như chúng ta không ai nợ ai cả, cô cũng

không cần phải áy náy.”

“Như vậy sao được? Việc này đều do tôi mà ra cả, là do tôi hạ thủ không biết

nặng nhẹ nên mới hại thầy thành ra thế này. Đây gọi là ai làm nấy chịu, thầy

Ninh, thầy không phải bận tâm, tôi sẽ chịu trách nhiệm với thầy!”. Trọng nghĩa

khí là đức tính tốt đẹp mà Nám Nám luôn giữ vững kể từ khi trưởng thành, nhưng

cũng có thể coi là nhược điểm chết người duy nhất của cô.

Ninh Hạo Nhiên im lặng trong chốc lát, khóe miệng hiện lên cái cười khó mà phát

hiện được, anh cố hết sức để không chế giọng điệu của mình. “Được, cô cứ đỡ tôi

dựa vào cạnh xà kép là được rồi.”

“Như vậy sao được? Tại sao không về nhà nghỉ ngơi, giờ thầy không đứng được lâu

đâu”. Nám Nám ôm cánh tay Ninh Hạo Nhiên, không hiểu ý anh.

“Tiết học còn chưa kết thúc mà, tôi không yên tâm”. Anh thản nhiên nói.

Đột nhiên Nám Nám thấy mình có chút sùng bái Ninh Hạo Nhiên. Anh ta quả là

người gương mẫu nhất, tận tâm làm tròn nghĩa vụ trong ngành giáo dục, nếu là

cô, sau khi bị ngã dập lưng như thế, nhất định cô sẽ không đứng trên sân vận

động dưới ánh nắng chói chang kiên trì dạy học nữa. Đều là giáo viên dạy Thể


The Soda Pop