nhiên bị người khác ôm chầm
lấy, lại có hơi rượu nồng nặc, không cần quay đầu lại, Ninh Hạo Nhiên cũng biết
đó là con sâu rượu Dương Nám Nám. Anh muốn nhịn cũng không thể nhịn thêm được,
lạnh lùng nói: “Bỏ ra!”
“Không bỏ!”. Nám Nám làm việc gì
cũng cố chấp như vậy. Cô cảm thấy đây là cơ hội cuối cùng để bày tỏ tình cảm đã
cất giấu trong lòng bao lâu nay, cũng có thể gọi là “không thành công cũng
thành nhân”, nếu hôm nay không nói ra thì cả dời này cô sẽ hối hận. Cho nên,
đối phương không vui thế nào thì cũng chẳng có tác dụng gì đối với cô cả, thậm
chí cô còn thầm nhận định rằng đây chính là tính cách khó ưa của bọn con trai
càng thích thì càng tỏ ra nghiêm nghị, lạnh nhạt với người mình thích, nghĩ
thế, cô càng khăng khăng không chịu buông tay, nhất quyết không rời đi.
Anh không nói gì tiếp nữa, người
chỉ cứng đơ ra, kệ cho cô bé ôm lấy cánh tay mình, hai người cứ đứng mãi trên
sân vận động vắng vẻ, ánh trăng mờ ảo là nguồn sáng duy nhất của họ, bóng người
kéo dài trên sân, vòng tay cô bé thật là ấm, cánh tay vốn cứng nhắc của Ninh
Hạo Nhiên dần dần buông lỏng ra.
***
“Thực ra, em thích anh từ lâu lắm
rồi”. Đầu óc quay cuồng, Nám Nám nói nhỏ nhẹ sau lưng, vừa dứt lời thì lại cảm
thấy cánh tay trong lòng mình bỗng cứng đờ lại.
Tim Ninh Hạo Nhiên bỗng đập mạnh,
anh sững người, ánh mắt cúi xuống nhìn bàn chân không nỡ bước đi của mình.
“Em biết, lúc lên lớp, anh cũng
luôn nhìn em, cho dù anh không nói, em cũng có thể cảm nhận thấy anh có phần
thích em. Thực ra, lúc nào em cũng luôn theo sát nhất cử nhất động của anh, hi
vọng có thể ghi lại tất cả những khoảnh khắc đó trong đầu mình. Em biết chẳng
còn bao lâu thời gian nữa, chúng ta sắp phải rời xa nhau rồi, nhưng em vẫn hi
vọng và hướng về tương lai. Chỉ cần ngày cuối cùng trong đời có anh bầu bạn, em
nhất định sẽ không cảm thấy cô đơn!”. Nám Nám lấy hết dũng khí nói những lời
trong lòng ra, mặc dù phát âm không rõ ràng nhưng lúc này, với cô thì cảm giác
của đối phương đã không còn quan trọng nữa rồi, ngược lại, cô đã nói ra tất cả
những lời cất giấu trong lòng bao lâu nay, cô cảm thấy trong người nhẹ nhõm hơn
rất nhiều.
Anh nhìn bóng hai người bên nhau
dưới mặt đất, bất giác chậm rãi, nhẹ nhàng hỏi: “Nếu thời gian không cho phép
cô hi vọng thì sao?”
“Có thể yêu ngày nào hay ngày
đấy, chỉ cần chúng ta bên nhau, đều phải trân trọng mỗi ngày, dù sao thì tương
lai còn vô khối thời gian, em sẽ dùng tất cả thời gian còn lại để nhớ đến
anh!”. Nám Nám mặc dù có vẻ như đang biểu hiện sự quyết tâm nhưng trong lòng đã
có dự cảm không tốt. Một lần nữa xin cảm ơn Thượng đế, uống rượu say rồi tỏ
tình quả là một quyết định anh minh, may mà cô còn có thể mượn rượu để lấp liếm
đi, nếu không thành công thì ít nhất cũng còn có thể mượn tiếng uống rượu say
mà lỡ mồm lỡ miệng, mình quả thật quá đỗi thông minh khi nghĩ ra chiêu này.
Ninh Hạo Nhiên không nói gì cả,
tiếng thở nghe có vẻ hơi nặng nề.
Nám Nám thấy anh ta không nói gì,
cho rằng cô tỏ tình khiến anh ta hơi khó xử, có vẻ như đã hiểu chuyện, vội vàng
tìm nước rút cho mình: “Thực ra, anh không thích em thì cũng chẳng sao, dù sao
sau này, chúng ta ngẩng đầu không gặp, cúi đầu cũng không nhìn thấy nhau, anh
chỉ cần nói thật là được rồi, không phải lo em sẽ đau lòng. Anh cũng biết người
như em đây ruột để ngoài da, không bao giờ để tâm gì cả mà, nào, hãy nói một
câu thẳng thắn đi nào!”
Mặc dù miệng thì nói thế nhưng
mắt cô đã sầm hẳn đi, cúi đầu nép sau lưng anh.
Hóa ra cô đã tỏ tình nhầm, Phạm
Dục Trân chưa bao giờ thích cô.
***
“Thực ra, cũng... cũng không phải
là không có khả năng”. Giọng cô hơi lạc đi, có phải là tỏ tình không thành nên
đau lòng không? Ninh Hạo Nhiên không biết nên an ủi con nhóc ngốc nghếch kia
thế nào cho phải, đành nói trái với lòng mình.
Nhưng anh càng an ủi như vậy thì
Nám Nám lại càng hiểu rõ, thực ra anh đang khuyên nhủ mình. Dù sao thì hai
người cũng chẳng thể quay lại như lúc đầu được nữa, muốn vờ như chưa hề có
chuyện gì xảy ra thì cũng khó. Trước khi rời xa nhau, bằng bất cứ giá nào,
trong giây phút cuối cùng cũng phải nói cho đối phương biết những gì mình nghĩ
trong lòng, vì vậy, cô bỏ tay anh ra, bước nhanh một bước, bước qua cái bóng in
dưới đất, kiễng chân lên “chụt” một cái vào môi anh.
Đủ vốn rồi, cứ thế thôi!
Mặc dù tim đang co giật buồn bã
nhưng lòng cô cần giữ lại nụ cười và sự tự tôn cuối cùng. Cho dù chỉ là nụ cười
đắng cay, cho dù chỉ là sự tự tôn đáng cười, cô cũng muốn giữ vững chút ngông
nghênh, giữ lại hồi ức trong đối phương là một hình ảnh hoàn mĩ của mình.
Nám Nám quyết định quay người đi,
nhưng vẫn chưa kịp bước đi thì đã đến lượt anh nắm chặt cánh tay cô, giọng nói
rất rất không hay: “Cô như vậy là có ý gì?”
Nám Nám cười: “Em chẳng có ý gì
cả, chỉ cảm thấy mình tốt xấu gì cũng phải làm sao cho đáng một lần thích ai
đó, chỉ là cử chỉ cuối cùng khi chia xa thôi, anh đừng bận tâm.”
Ninh Hạo Nhiên ép mình cố thở
thật sâu, thở thật sâu, thở thật sâu nữa.
Anh cảm thấy quyết định ngày mai
sẽ rời
