Pair of Vintage Old School Fru
Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325324

Bình chọn: 9.5.00/10/532 lượt.

h nón được làm bằng nguyên liệu chủ yếu là ngũ cốc, có hàm lượng

vitamin cao, tốt cho việc kích thích tiêu hóa'>

Oa Oa ôm miếng bánh ngô dưa muối mà nước mắt lưng tròng, gặm một miếng, bụng

lại réo một tiếng, hai hành động phối hợp nhịp nhàng, đến khi người ngồi trước

mặt là Lang Hách Viễn ngẩng đầu lên nhìn về phía này, cô mới đau khổ mở miệng:

“Tổng giám đốc, ngài thuộc thế hệ 7x phải không ạ?”

Lang Hách Viễn trầm ngâm một lúc, tay bốc miếng bánh chóp, gật đầu không chút

biểu cảm: “Không sai, tôi sinh năm 76.”

Oa Oa ồ một tiếng rồi lại gặm một miếng bánh chóp, hình như trong lịch sử, năm

76 từng bị thiên tai đúng không nhỉ? Chẳng phải hai năm sau đã là cải cách mở

cửa rồi ư, sao sếp lớn vẫn còn vương vấn cái món “nhớ lại thời kì khó khăn

gian khổ” này chứ?

Trong khi đó, Lang Hách Viễn lại rất hứng thú với việc Oa Oa đột nhiên hỏi tuổi

mình, thế là anh cũng tỏ vẻ quan tâm đến nhân viên, hỏi lại: “Cô thì sao?”

“Tôi ạ? 8x ạ, tôi sinh năm 86”. Oa Oa nuốt miếng bánh chóp, bưng liễn trà bị mẻ

ở bên cạnh lên uống một ngụm.

Không sai! Nhà hàng này vì muốn tái hiện cuộc sống hợp tác xã những năm 60 nên

chỗ ngồi bằng đất nung, bàn cũng bằng đất nung, trước mặt mỗi người là một cái

liễn sứ mẻ, đến thìa cũng là thìa sắt, đĩa là đĩa sứ nung thô, thức ăn thì mặn

khé cổ, lại còn mĩ miều kêu là: “đồ mặn trôi cơm”!

Nhưng điểm mấu chốt là cơm cũng nấu bằng gạo cao lương, thật sự là khiến người

ta khó mà nuốt trôi nổi.

Thì ra quân tư bản đều thích vung tiền tìm người ngược đãi bản thân, quả nhiên

là biến thái hết cỡ, sớm biết trước anh có sở thích này, chi bằng trực tiếp đưa

tiền cho cô còn hơn, bảo đảm ngày nào cô cũng tìm cho anh vài cuốn tiểu thuyết

củ chuối cho anh đọc hả hê thì thôi, thậm chí còn tìm thêm vài loại truyện đồng

nhân làm cho anh choáng đến phát ngất, đúng là một công đôi việc. [Truyện đồng

nhân (Tiếng Hán là “đồng nhân văn”) là một thể loại văn học đặt nhân vật của

một hoặc một vài tác phẩm nguyên gốc vào một hoàn cảnh hoàn toàn mới, dùng

những tư duy cảm xúc mới thể thể hiện những đạo lí mới.'>


Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc Lang Hách Viễn thỏa mãn lau miệng, Oa Oa lập

tức nhảy khỏi cái ghế đất, tiện tay bỏ luôn nửa chiếc bánh chóp lại trên bàn,

cố ý làm ra vẻ no bụng, nói: “Tôi ăn xong rồi.”

Lang Hách Viễn quay lại, nhìn cái bánh chóp vẫn còn một nửa trong bát, hàng

lông mày rậm của anh cau lại: “Cô ăn xong rồi sao?”

“Vâng, nhà hàng này quả nhiên danh bất hư truyền, mùi vị rất đặc biệt. Con mắt

của Tổng giám đốc thật là độc đáo, tôi đương nhiên đã ăn rất no”. Oa Oa màu mè

khen ngợi.

“Không được lãng phí thức ăn, ăn nốt nửa cái còn lại đi!”. Anh trầm giọng nói.

Oa Oa vô cùng tuyệt vọng, cảm giác tuyệt vọng này hệt như lúc bị bố ép đi thi

Hóa học, bị mẹ ép học đi xe đạp vậy. Cô nhăn nhó quay đầu lại, dưới sự ép buộc

của Lang Hách Viễn đành nhặt nửa chiếc bánh lên, đối mặt với nắm bánh chóp khô không

khốc mà nuốt nước miếng. “Ngài yên tâm, tôi nhất định không lãng phí, nhưng có

thể cho tôi thời gian “lấy đà” được không?”

Lang Hách Viễn không để ý. “Tùy cô! Đi thôi!”

Oa Oa mân mê nửa chiếc bánh chóp, vẫn tiếp tục do dự trong khi đi theo anh, đến

tận lúc đã vào trong xe, miếng bánh chóp trên tay cô vẫn đang trong quá trình

“lấy đà”. Lang Hách Viễn giúp cô thắt dây an toàn xong, nhìn những ngón tay

cứng đờ của cô đang mân mê cái bánh chóp, anh nhìn Oa Oa một lát, sau đó cầm

lấy miếng bánh, không do dự ăn hết sạch.

Oa Oa không khỏi kinh ngạc trước hành động của anh. Sao anh có thể hết lần này

đến lần khác ăn đồ cô đã cắn rồi chứ? Cô lẩm nhẩm một hồi mới dám thu hết can

đảm để nói: “Tổng giám đốc... ngài... ngài ăn chưa no sao?”

Lang Hách Viễn sầm mặt xuống. “Là tôi không muốn thấy lãng phí.”

Oa Oa tự thấy không nên chọc giận sếp lớn, vội vàng ngượng ngập trề môi xuống,

cúi đầu làm bộ không nghe thấy gì, không nhìn thấy gì.

Xe khởi động, hướng thẳng về đường Hoa Viên. Ăn tối xong cũng không còn sớm,

đúng lúc đèn hoa lấp lánh, ánh đèn đường như dòng nước trôi mãi về phía sau,

trong xe yên tĩnh, không một tiếng động.

Đương nhiên, đấy là tình hình trước khi xe gặp sự cố.

Rất nhanh, trên con đường nhỏ vắng vẻ, chiếc xe bỗng phát ra những âm thanh bất

thường, xóc lên một cái rồi chầm chậm dừng lại. Hình như là nổ lốp rồi. Dưới

ánh đèn đường mờ mịt là khuôn mặt lộ rõ vẻ ân hận không để đâu cho hết của Oa

Oa. Cô có thể chắc chắn rằng Lang Hách Viễn không hề biết đường Hoa Viên ở

đâu, thế nên, dưới sự chỉ dẫn tận tình của cô, chiếc xe đang chuẩn bị xuyên đêm

tối rẽ vào đường tắt, kết quả lại xảy ra chuyện ở cái chốn chim chả thèm ị này.

Gọi trời trời chẳng thấu, gọi đất đất không hay, ông trời đúng là muốn diệt cô

đây mà!

Lang Hách Viễn lúc này biểu hiện vẫn còn bình thản, rút di động gọi điện tới

trung tâm sửa chữa xe. Điện thoại được kết nối, anh nói nhỏ vài câu rồi quay

sang hỏi Oa Oa: “Địa chỉ cụ thể của chỗ này?”

Oa Oa vui mừng trở lại, cảm thấy hâm mộ cực điểm dịch vụ hậu mãi của loại xe

cao cấp này. Quả nhiên là dịch vụ phải được