ạy trốn.
“Vậy thì tuần sau hãy nói nhé!”
Tưởng rằng Ninh Hạo Nhiên vẫn vào hùa giúp mình, không
ngờ anh ta lại hét to về phía cô bằng một giọng “vừa phải” mà tất cả mọi người
xung quanh đều có thể nghe thấy: “Chạy chậm thôi, cẩn thận lượng máu tăng lên
đấy!”
Chỉ thấy thân hình mảnh khảnh của Nám Nám lúc đó lắc
lư, cô cảm thấy dường như quanh mình đang có hàng nghìn tia chớp lóe sáng, sau
đó là tiếng sấm đùng đoàng chấn động vang lên. Trong nháy mắt, khói bụi bay tứ
phía. Cái trán nhẵn nhụi của Nám Nám giống như bảng điện tử hiện lên dòng chữ:
“Ninh
Hạo Nhiên, tôi chân thành gửi lời chào tới gia đình anh!!!”
Ngã ở đâu thì đứng dậy ở
đó, một người vô tâm như Nám Nám luôn động viên bản thân mình như vậy.
Đáng tiếc, câu nói đầy ý chí này luôn luôn không có
đất dụng võ.
Hôm nay là tiết học đầu tiên kể từ khi khai giảng,
phòng giáo vụ sắp xếp Nám Nám cùng lên lớp với cô Từ, người đã gần năm mươi
chín tuổi. Cô Từ phụ trách quản lí sinh viên, Nám Nám làm trợ giảng phụ trách
ghi điểm, kẻ vạch, thực hành và cả đứng nhìn.
Những ngày tháng Chín, ánh mặt trời vẫn chiếu gay gắt,
luồng hơi nóng hừng hực tỏa ra, từ xa, Nám Nám đã nhìn thấy một lớp học Thể dục
khác đang chạy tới gần. Tuy giờ Thể dục ở bậc đại học không yêu cầu khắt khe
như cấp hai, cấp ba, nhưng tố chất của lớp này rõ ràng là tốt hơn rất nhiều,
không chỉ nhịp bước thẳng đều mà ngay cả tiếng hô khẩu hiệu cũng tràn đầy sức
lực. Giáo viên nào dạy mà lại nghiêm túc như vậy nhỉ? Đang nóng bức, Nám Nám
lại càng khó chịu khi nhìn thấy Ninh Hạo Nhiên chạy sát bên cạnh, cô thậm chí
có thể nhìn thấy những giọt mồ hôi trong suốt chảy xuống từ đầu anh ta.
Có lẽ người giáo viên có thể làm cho mình toàn thân
ướt đẫm mồ hôi cả nước này chỉ có một mình Ninh Hạo Nhiên.
Nám Nám bĩu môi coi thường tất cả những gì anh ta làm,
thu lại ánh mắt, ngẩng đầu, đặt đồng hồ bấm giờ cho vòng tiếp theo rồi dõng
dạc hét lên: “Chuẩn bị! Chạy!”
Một hàng năm nữ sinh cùng xông về phía này, Nám Nám
cũng không ngẩng đầu, chỉ chú ý vạch đích dưới chân mình, nhẩm đếm: một, hai,
ba, bốn, năm… Rất tốt, thành tích của năm người đều trong vòng mười lăm giây.
Bỗng “bộp” một tiếng, có người vỗ lên vai cô một cái.
Con số trên đồng hồ bấm giờ vẫn chưa ghi lại, Nám Nám bị giật mình, chiếc bút
đang cầm tuột tay rơi xuống đất.
“Các em nghỉ giải lao, tôi và cô Dương có chút chuyện
cần bàn bạc”. Câu nói mập mờ của Ninh Hạo Nhiên khiến những sinh viên đã từng
nghe tin đồn về chuyện cãi cọ giữa hai người họ tại hội trường đều khẽ huýt
sáo, không hề sợ sự uy nghiêm của Ninh Hạo Nhiên.
Nám Nám nhìn bàn tay sói trên vai mình, lạnh mặt.
“Thầy Ninh, bây giờ đang là giờ học, thầy nên chú ý đến hình tượng giáo viên
của mình.”
“Tôi nói chuyện với sinh viên cũ của tôi thì có gì
đáng chú ý chứ? Không phải chuyện gì khác, tôi chỉ muốn hỏi cô đã chuẩn bị tinh
thần cho thi đấu chưa?”. Trong mắt của Nám Nám, Ninh Hạo Nhiên cười còn xảo
quyệt hơn là không cười, những giọt mồ hôi trong suốt và hàm răng trắng sáng,
nhìn mà thấy ghét.
Nhiều người nhìn như vậy, áp lực trong lòng càng lớn,
không có lợi để phát huy như bình thường, cho nên, cô nói một cách rất thông
minh: “Tôi biết thầy Ninh đang rất bận, chắc hẳn không có thời gian rỗi, vì
vậy, thầy không cần vì tôi mà thay đổi lịch trình giảng dạy đâu.”
“Như thế này vậy, tôi để cô chạy trước, tôi đuổi theo,
thế nào?”. Ninh Hạo Nhiên vuốt vuốt cằm, cảm thấy ý kiến của mình vừa không làm
mất đi sự tôn nghiêm của Nám Nám, lại cũng bảo vệ được phong độ quân tử của
mình.
Nói thực, tốc độ chạy ngắn một trăm mét của Nám Nám
không hề tệ, tuy không chắc sẽ thắng được Ninh Hạo Nhiên, nhưng cắn răng cố
gắng hết sức vẫn có chút hi vọng. Nhưng bây giờ đang là giờ học, hai giáo viên
chạy bạt mạng trên sân vận động chẳng phải sẽ thành một đề tài cho mọi người
bàn tán hay sao? Một người cũng coi như là vẫn còn lí trí như cô lúc đó bỗng
muốn từ chối. Vậy mà anh ta lại dám coi thường cô, nói rằng để cô chạy trước,
có khác nào giẫm lên cái đuôi nhỏ bé của Nám Nám, làm con mèo lập tức giơ
hết móng vuốt sắc nhọn lên.
“Không cần, cùng chạy đi!”. Nám Nám hùng dũng trả đòn,
vỗ “bốp” một cái vào đầu Ninh Hạo Nhiên.
Ninh Hạo Nhiên lấy chiếc đồng hồ bấm giờ từ tay Nám
Nám đưa cho cô Từ, cười nói: “Tôi thực sự muốn nhìn xem sinh viên mà tôi từng
dạy có bản lĩnh như thế nào, bắt đầu đi!”
Cô Từ đã nhiều tuổi, lại có cái bệnh mà tất cả những
người cao tuổi đều thích, đó chính là làm bà mối. Trong mắt cô, Ninh Hạo Nhiên
và Dương Nám Nám vô cùng đẹp đôi (cô Từ gần đây vừa mới đổi kính loạn thị),
tính cách cũng bổ sung cho nhau (nếu những lời cãi cọ cũng coi là bổ sung cho
nhau), cộng thêm độ tuổi vừa thích hợp (cho dù là kém mười tuổi, tám tuổi cũng
không sao), lại từng là thầy trò (bây giờ, sinh viên đều được phép kết hôn rồi,
thầy trò yêu nhau thì sao ch