Snack's 1967
Trả Ta Kiếp Này

Trả Ta Kiếp Này

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327581

Bình chọn: 7.00/10/758 lượt.

i hết lần này đến lần khác, không chịu cho thiếp ngủ là ai?”

Hắn dùng ngọc tiêu gõ nhẹ lên mũi ta: “Nàng là nữ nhi mà nói thế à?”

Ta cúi đầu, mãi sau mới nói: “Không phải điện hạ bảo thiếp muốn nói gì thì cứ nói sao?”

Thứ hắn thích nhất chẳng phải một ta ngay thẳng, có thể mang đến cho hắn sự tươi mới và nét riêng biệt đó ư?

“Nhưng câu này chỉ được nói lúc có hai người chúng ta thôi.”

“Tất nhiên rồi, ở đây đâu có người ngoài chứ!”

Hắn cười phá lên.

Chuyện đùa giỡn nơi khuê phòng rất dễ khuấy động dục vọng của chúng ta. Sự im lặng trong chốc lát và sự dịu dàng của ánh lửa như đang ấp ủ bao ý tứ mặn nồng. Ta bỗng vòng qua ôm cổ hắn, tiến đến hôn lên môi hắn.

“Vậy… thế này có được tính là dịu dàng không?” Ta kề sát má hắn nói.

Trong đôi mắt đen láy của hắn bập bùng ánh lửa.

“Tính.”

Ta lần lượt hôn lên lông mày hắn, đến mũi, rồi đến môi.

“Như thế này cũng tính à?”

Hắn nhìn ta, đáy mắt càng thêm sâu thẳm.

Ta mỉm cười.

Hắn bế ta đi về phía giường, tiếp theo đó là màn mây mưa nồng nhiệt. Ta luôn ôm ấp suy nghĩ cần gắng sức phối hợp để hắn được tận hứng, làm hắn nhớ nhung ta, khao khát ta, rồi nhân lúc hắn còn sủng ái ta phải sớm sinh hạ hài tử củng cố địa vị, có vậy mọi chuyện mới ổn thỏa được.

Ở nơi này, thứ mà nữ nhân tranh giành không phải người cùng mình đầu gối tay ấp.

Gương mặt say ngủ của hắn thật yên bình, hắn cũng chỉ mới mười chín tuổi. Một cánh tay trần trụi đặt lên eo ta qua lớp chăn mỏng. Ánh sáng ban mai xuyên qua cửa sổ tràn vào phòng.

Hắn đột nhiên mở mắt: “Nàng nhìn gì vậy?”

“Không có gì.”

Ta đang nằm nghiêng quay về phía hắn, liền đổi sang nằm ngửa.

Hắn tủm tỉm cười: “Nhìn lâu như thế còn nói là không nhìn à?”

“Thiếp bảo không là không mà.”

Hắn lật người ta lại: “Vậy được, đến lượt ta nhìn nàng.”

Hắn nhìn thẳng ta một cách chăm chú.

“Điện hạ nhìn thấy gì rồi?”

“Thấy nàng chẳng xinh gì cả.”

Không biết tại sao tâm trạng hưng phấn kia đã bay đâu mất tiêu, ta gục đầu nhìn xuống: “Thiếp vốn không xinh đẹp.”

“Nàng giận à?”

Chẳng nữ nhân nào có thể khoan dung khi người khác nói nàng ta không hề xinh đẹp, mặc dù sự thực là vậy. Sự sủng ái của điện hạ khiến ta dường như quên bẵng mất điểm này.

“Sắp đến giờ thượng triều rồi, dậy thôi.”

Ta ngồi dậy, hắn vắt ngang một cánh tay qua đè ta xuống.

“Trước tiên nàng hãy nói cho ta biết nàng nhìn thấy gì, sau đó ta sẽ nói cho nàng biết tại sao nàng không xinh đẹp.”

“Không xinh đẹp cũng có lý do sao?”

“Đương nhiên.”

Ta nghĩ một lát: “Thiếp nhìn điện hạ, cảm thấy người rất anh tuấn.”

Hắn nhướng mày: “Thật chứ?”

“Vâng.”

“Xem ra nàng rất háo sắc.”

“Nếu đã là con người, ai chẳng yêu cái đẹp.”

“Câu thành ngữ này nàng dùng đúng rồi, vậy nàng thích ta vì ta anh tuấn à?”

Ta không trả lời, đánh trống lảng: “Điện hạ còn chưa nói cho thiếp biết, tại sao thiếp không xinh đẹp?”

Hắn cười: “Xinh đẹp chỉ là một quan niệm, nàng không xinh đẹp, mà nàng đáng yêu.”

Ta rất chán nản vì đáp án này: “Nhưng người đời đều thích thứ có vẻ ngoài xinh đẹp.”

“Giống như nàng?” Hắn nói.

Ta trả lời: “Thiếp không chỉ thích mỗi vẻ bên ngoài, thiếp còn thích cả vẻ bên trong.”

“Xem ra nàng rất rộng lượng.”

“Đương nhiên.”

Hắn nhỏ tiếng cười, bàn tay từ eo ta sờ lên trước ngực: “Ta cũng khá thích vẻ đẹp bên trong.”

Hắn làm ta ngứa ngứa buồn buồn tới mức bật cười: “Nói dối!”

Hắn đè lên người ta, từ trên cao nhìn xuống: “Ta đã gạt nàng bao giờ chưa?”

“Vậy thiếp hỏi điện hạ, điện hạ thích tiểu thư không?” Chẳng có nam nhân nào trông thấy tiểu thư rồi mà không động lòng.

“Âm Nhi quả thực rất đẹp. Nàng ấy là người con gái đẹp nhất mà ta từng gặp.”

Ta chợt nghĩ ra, tiểu thư và điện hạ tỉnh dậy lúc sáng sớm phải chăng cũng như ta và điện hạ bây giờ, có lẽ điện hạ đối diện trước dung nhan kia của tiểu thư sẽ cảm thấy vui vẻ hơn nhiều. Tâm trạng vui đùa vừa xong bỗng chốc nguội lạnh, ta ngước mắt nhìn hắn: “Nói vậy là điện hạ thích tiểu thư?”

Hắn nhìn ta: “Nàng nghĩ sao?”

Ta im lặng, mãi sau mới lên tiếng: “Tiểu thư cũng là người đẹp nhất thiếp từng gặp, nhưng điện hạ là người duy nhất không bị nhan sắc của tiểu thư mê hoặc mà thiếp từng chứng kiến.”

“Nếu đã là con người, ai chẳng yêu cái đẹp.” Hắn xoa đầu ta: “Câu này là nàng nói nhé!”

Ta im lặng rất lâu.

Hắn nhìn ta chăm chú, bỗng nhiên nói: “Xem ra nàng ghen thật rồi, không phải nàng bảo chỉ cần ở bên cạnh ta là đủ, không so đo tính toán bất kỳ thứ gì hay sao?”

Ta quả thực đã từng nói vậy, nhưng ngay đến bản thân ta cũng không biết mình sẽ so đo tính toán.

Nữ nhân trên thế gian này tuyệt đối không thể chia sẻ hai thứ, một là bí mật, hai là người mình thích.

Từ khi nào ta cũng nảy sinh dục vọng chiếm hữu điện hạ vậy?

Không còn sớm nữa, hai người chúng ta đứng dậy mặc y phục. Tâm trạng ta bức bối một cách khó hiểu nên không muốn nói chuyện. Dùng xong bữa sáng, điện hạ liền chuẩn bị thượng triều, đi đến trước cửa, hắn lại bất chợt quay người, theo thói quen dùng ngọc tiêu trong tay gõ nhẹ lên đầu ta, nhìn ta vội rụt đầu, bàn tay xoa xoa trán.

Đôi mắt hắn nhuộm đẫm ý cười: “Ta không có động lòng với ti