trưởng chỉ kịp hét lên “Cẩn thận!”, quả
bóng không bay trúng vào người ai, mà đập mạnh vào nóc Phòng Tuyên truyền rồi
lại bật trở ra.
Mọi người vẫn chưa ai kịp hoàn hồn, đều cảm thấy vô
cùng nguy hiểm, có người còn định mắng cậu bé nọ.
Xưa nay, Mạc Bắc vẫn luôn cho rằng phản xạ của mình
khá nhanh, không ngờ cũng có lúc nó không linh nghiệm. Lúc quả bóng bật ra, một
hòn đá cũng theo đó mà rơi xuống ngay đúng chỗ Mạc Bắc và ông Hiệu trưởng đứng.
Ngay lúc hòn đá lăn xuống, ông Hiệu trưởng liền nhận
ra, tránh ngay sang một bên, thoát ra khỏi vòng nguy hiểm. Mạc Bắc thì không
kịp, chỉ cảm thấy trước mắt là một khoảng mơ mơ hồ hồ, kính rơi xuống đất, tiếp
đó khuôn mặt bỗng nhiên nóng rực lên, một dòng máu ấm nóng trào ra, anh cảm
thấy vô cùng đau đớn.
Những người xung quanh có người hét lên, có người thì
nhặt kính giúp anh, có người tức điên, thừa cơ quay sang mắng nhiếc ông Hiệu
trưởng.
Lúc đó mọi thứ đều trở nên hỗn loạn, thế nhưng Mạc Bắc
vẫn nghe rõ giọng nói non nớt của lũ trẻ đang lo lắng nói chuyện với nhau.
“Ây da, Vu Lôi, tiêu rồi, làm người ta bị thương rồi.”
“Làm thế nào đây? Bố mình vẫn đang đi làm, lần này
kiểu gì cũng xơi lươn rồi.”
“Hình như không đá trúng đầu mà.”
“Khuôn mặt của chú đó đang chảy máu kia kìa.”
“Hả? Liệu chú ấy có phải sang Hàn Quốc chỉnh hình
không nhỉ? Ngộ nhỡ mặt chú ấy có sẹo không lấy được vợ thì sao?”
Có người đưa cặp kính vào tay Mạc Bắc, anh liền đeo
lên, muốn nhìn rõ gương mặt của mấy bạn nhỏ vừa gây họa kia. Cầm đầu lũ trẻ là
một cậu bé có thân người cao lớn, đôi mắt vừa sáng vừa to, nhìn về phía anh
bằng đôi mắt đầy vẻ sợ hãi.
Cậu bé này liền bị một người lớn cầm lấy cánh tay mắng
mỏ: “Mẹ cháu không dạy cháu phải ngoan ngoãn sao? Mau gọi phụ huynh tới đây.”
Nhưng cậu bé này dường như chẳng sợ người lớn cho mấy,
mặt mày còn hớn hở nói: “Chú ơi, cháu đâu có ý chạy trốn đâu.”
Sau đó thằng bé quay sang nhìn vào khuôn mặt Mạc Bắc
với hỏi: “Chú ơi, chú đã có vợ chưa ạ?”
Đây là một câu hỏi rất thú vị, Mạc Bắc liền bắt đầu
cảm thấy hứng thú với cậu bé này, liền trả lời: “Chú vẫn chưa có vợ.”
Cậu bé kia “A” lên một tiếng, tỏ rõ thái độ thất vọng,
rồi bảo: “Vậy thì chú có định sang Hàn Quốc chỉnh hình không? Tiền vé máy bay
sang Hàn Quốc đắt lắm, nhà cháu không có nhiều như thế, mẹ cháu sẽ mắng cháu
mất.”
Mạc Bắc nổi hứng hỏi lại cháu bé một câu hỏi “ngớ
ngẩn”: “Tại sao chú lại phải sang Hàn Quốc chỉnh hình?”
Cậu bé nói một cách dõng dạc: “Bác ở cạnh nhà cháu
mắng chú mặt rỗ trông xe dưới nhà rằng người mặt có sẹo sẽ không lấy được vợ.
Nếu chú không lấy được vợ liệu có bắt cháu phải chịu trách nhiệm không?”
Mạc Bắc lại tiếp tục hỏi: “Tại sao lại phải bắt cháu
chịu trách nhiệm?”
“Bởi vì cháu đá bóng làm chú bị thương.”
“Vậy thì, chắc chắn cháu phải chịu trách nhiệm rồi.”
Cậu bé kia liền nhăn nhúm mặt mày, quay sang hỏi cậu
bạn đứng bên cạnh: “Vu Lôi, mình chỉ có hai trăm đồng tiền mừng tuổi thôi, cậu
cho mình vay một ít nhé.”
Cậu bạn đứng bên cạnh còn tỏ vẻ nhăn nhúm, khổ sở hơn:
“Mình tiêu hết tiền mừng tuổi rồi.”
Mọi người xung quanh liền nói: “Mạc Bắc, cậu đừng có
trêu chọc với mấy cậu nhóc nữa, mau tới bệnh viện xem thế nào rồi quay lại đòi
tiền thuốc men, viện phí của hai thằng nhóc này sau.”
Nhưng Mạc Bắc không hề vội vã, anh quay sang xin tờ
giấy ăn của mấy cô trong đoàn, lau vết máu trên má.
Bố của một cậu bé nghe tin liền chạy tới, thì ra chính
là thầy giáo trong trường, phản ứng đầu tiên của anh chính là quát con trai
mình: “Thấy chưa, con lại gây họa rồi.”
Cậu bé sợ đến mức không dám nói gì, bằng hữu của cậu bé
đành quay sang tự thú: “Bác Vu ơi, là cháu gây họa đấy ạ.”
Bố Vu Lôi không tiện quát nạt con nhà người khác nên
đành nói: “Phi Phi, mấy đứa đúng là bất cẩn quá, tại sao lại đá bóng vào lúc có
nhiều người ở đây chứ?”
Mạc Bắc đành phải lên tiếng: “Nơi đây xung quanh toàn
là nhà lung lay sắp đổ, sao anh lại có thể yên tâm cho bọn trẻ đá bóng ở đây
chứ?”
Bố của Vu Lôi chào hỏi mọi người rồi đưa bao thuốc về
phía Mạc Bắc, thấy anh đang dùng tay ôm một bên mặt, không tiện cầm, đành rút
tay lại, rồi quay sang tiếp tục mắng con mình: “Xem về nhà bố xử lý con thế
nào.”
Lúc ấy có người lái xe tới gọi Mạc Bắc: “Luật sư Mạc,
để tôi đưa anh tới bệnh viện.”
Mạc Bắc nhìn bố của Vu Lôi rồi xua xua tay, ra ý không
cần anh phải đi theo. Bố Vu Lôi liền rút ví ra nhất quyết đòi bồi thường. Mạc
Bắc thầm nghĩ, đây đúng là một người thật thà. Anh sợ nhất là đưa đẩy qua lại
với những người thật thà, đôn hậu, chẳng qua má trái chỉ bị hòn đá xượt qua
thôi, không có gì to tát hết. Anh nhanh chóng rút lui vào trong đoàn người đông
đúc. Bố Vu Lôi vì còn vướng trông con mình nên không kịp tóm lấy tay áo anh.
Những người ở đó lại tiếp tục cãi nhau nảy lửa vì
chuyện của Mạc Bắc bị thương. Ông Hiệu trưởng cũng có thêm vài người trợ sức,
nhìn thấy tình thế nguy ngập, có người liền rút di động ra gọi 110.
Mạc Bắc thầm nghĩ, người bên phía mình đã xử lý chuyện
này quá mức kích động, như vậy không hay chút nào. Đột