XtGem Forum catalog
Trảm Long

Trảm Long

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212620

Bình chọn: 9.5.00/10/1262 lượt.

trước nay vẫn luôn tự tin về trình độ phong thủy của mình, trong lòng chỉ mong đợi đến ngày ông ta toi đời. Chẳng

ngờ lại xuất hiện ba kẻ trông đi trông lại cũng chẳng thấy giống phong thủy sư chút nào, vậy mà vừa chỉ đã trúng chỗ mấu chốt nhất của toàn bộ cục thế phong thủy,

thế này chẳng phải là đến phá quán, đập bát cơm ăn của người ta rồi sao?

Nếu bố cục phong thủy này bị nhìn thấu, bất cứ viên châu quan ngu xuẩn nào cũng lập tức ý thức được rằng chuyện này có dính dáng đến âm dương quan biết thuật

phong thủy trong nha môn. Vậy thì dù đám quan lại có thể tiếp tục buôn lậu thuốc phiện hay không, y chắc chắn sẽ là người đầu tiên bị đá khỏi cuộc chơi này.

Không thể được, không thể để ba kẻ này tiếp tục, Triệu Kiến hạ quyết tâm, tóm vòng cửa đập mạnh mấy cái, không đợi Phạm Trọng Lương lên tiếng hỏi, đã tự tiện

đẩy cửa đi vào hậu hoa viên.

Từ đằng xa, y đã lớn tiếng chào hỏi, chỉ mong nhanh chóng ngắt lời thằng nhóc tóc vàng kia: ''Phạm đại nhân, thì ra ngài có khách ạ, thật ngại quá, hạ quan lại phải

quấy rầy ngài một chốc rồi, ở đây có mấy bản công văn hỏa tốc cần ngài xem qua trước."

Phạm Trọng Lương vừa đáp ứng nợ Lục Kiều Kiều một món nợ ân tình, đang chuẩn bị nghe xem làm sao phá giải được cục thế nguy nan trước mắt, liền thấy Triệu

Kiến bước vào. Xét ra, việc công vẫn nên ưu tiên xử lý trước, nên ông ta liền nhận lấy công văn rồi lập tức mở ra xem, vừa xem vừa nói với bọn Lục Kiều Kiều:

"Vị này là âm dương quan của nha môn chúng ta, Triệu Kiến, Triệu tiên sinh…"

Nói đoạn, lại quay đầu bảo Triệu Kiến: "Mấy vị đây là bạn của bản quan, Jack tiên sinh và cô cháu nhà họ An…"

Lục Kiều Kiều, An Long Nhi cùng Jack vừa nghe thấy cái tên này đều lấy làm kinh ngạc, đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng lúc "ồ" lên một tiếng.

Câu chuyện dài của bọn họ ở núi Kê Đề, Thanh Thành, chính là do tên Triệu Kiến này chọc ngoáy khơi ra đầu tiên, làm sao ba người lại không nhớ tên y cho được.

Lúc này, nghe Phạm Trọng Lương nói Triệu Kiến là âm dương quan trong nha môn, cả ba hiểu ra ngay toàn bộ đầu đuôi sự việc Triệu Kiến phá hoại huyệt Linh Quy

của thôn Ôn Phượng, sau đó nhận tiền, nhận chức quan từ phủ Quốc sư.

Cả bọn lịch sự chào hỏi nhau xong xuôi, Triệu Kiến nói với Lục Kiều Kiều: "Nghe khẩu âm An tiểu thư không giống người Quảng Đông."

Lục Kiều Kiều tỏ vẻ khinh khỉnh đưa mắt dò xét tên phong thủy tà sư này, không hề nhân nhượng y chút nào: "Nghe khẩu âm Triệu tiên sinh cũng không phải người

Quảng Đông mà."

Phạm Trọng Lương đang xem công văn, thấy hai người này chào hỏi mà như hai con chó gặp nhau, chỉ chực xông vào ẩu đả tới nơi, ông ta liền ngẩng đầu lên hỏi:

"Bản quan cũng không phải người Quảng Đông, có vấn đề gì sao?''

Lục Kiều Kiều cười cười nói: "Không có vấn đề gì, tôi nghe khẩu âm thấy thân thiết nên mới trao đổi một chút thôi, nguyên quán Triệu tiên sinh ở đâu nhỉ?"

Trước mặt Phạm Trọng Lương, Triệu Kiến không thể làm trò nói xằng nói bậy như Lục Kiều Kiều được, đành phải thành thực trả lời: "Triệu Kiến là người Giang Tây,

An tiểu thư cũng là người Giang Tây phải không?"

"Triệu tiên sinh nhậm chức âm dương quan, chắc hẳn là phong thủy sư Giang Tây rồi?"

"Không dám, chỉ có chút hư danh mà thôi." Triệu Kiến chắp tay nhún nhường một câu.

"Triệu Kiến tiên sinh đại danh đỉnh đỉnh, đã làm không ít chuyện tốt bên ngoài, đến cả người như tôi cũng từng nghe qua tiếng tăm của ngài cơ mà..." Lục Kiều Kiều

biết loại phong thủy sư có thể phá huyệt hại người vì tiền tài hay chức quan, chắc chắn cũng có thể sắp đặt ra bố cục phong thủy này để hại người. Bố cục hổ trong

lồng này nhất định là hành vi của Triệu Kiến, giờ y đã tự động đến nạp mình, há chẳng phải vừa khéo có thể giải quyết luôn chuyện ở thôn Ôn Phượng hay sao?

Triệu Kiến vốn định ngắt lời bọn họ, sau đó tùy cơ ứng biến, ở trước mặt Phạm Trọng Lương đặt điều vu cho ba người bọn Lục Kiều Kiều là quân lừa đảo giang hồ,

đuổi ra khỏi nha môn, không ngờ lại bị đối phương nhận ra, ý vội nói: ''Triệu mỗ xưa nay chỉ xử lý việc công trong nha môn, rất ít khi ra ngoài đến những chỗ hỗn tạp.

Liệu có phải An tiểu thư quanh năm lưu lãng giang hồ, gặp người vô số nên đã nhớ lầm rồi không?"

Lời của Triệu Kiến vừa dứt, Phạm Trọng Lương và Dương Phổ đều giật nẩy mình, thầm nhủ hai người này sao lại nói năng kiểu ấy, lẽ nào bên trong còn có nội tình gì

khác?

Thời đại ấy việc nữ tử lưu lạc giang hồ đã là hạ tiện lắm rồi, lại nhắc đến chuyện gặp người vô số, chính là mắng đối phương dâm đãng không có đức hạnh, Triệu Kiến

vừa mở miệng đã mắng người, dè bỉu Lục Kiều Kiều như vậy là muốn nhanh chóng đoạt lấy quyền chủ động trước mặt Phạm Trọng Lương.

Lục Kiều Kiều vừa nghe Triệu Kiến ngậm máu phun người, biết ngay đối phương muốn tiên phát chế nhân, liền hỏi: "Triệu tiên sinh đến nha môn nhậm chức từ năm

ngoái phải không?"

Chuyện này có ghi lại trong hồ sơ của nha môn, Triệu Kiến chỉ có thể trả lời: "Đúng, xin hỏi có vấn đề gì không?"

"Là phủ Quảng Châu điều ngài đến?''

"Đúng vậy, Triệu mỗ chỉ là một viên tiểu lại, dù chưa có phẩm trậ