ch Nhược Lan cái gì?”
“Cô ấy rất đẹp.” Quả thực là vừa gặp đã yêu, mỹ nhân như vậy, hắn chưa từng gặp qua.
“Ngoại trừ cái đó ra?”
“Không nghĩ ra được.” Cù thiếu suy nghĩ, không có nghĩ ra được, kỳ thật hắn đối với Nhược Lan không hiểu rõ lắm, bởi vì ngoại trừ Thẩm Kỷ Lương, cô đối với người khác trên cơ bản đều là tương kính như tân cùng giữ một khoảng cách, đương nhiên Bảo Châu cũng ngoại lệ, Nhược Lan cùng Bảo Châu rất thân cận, quả thực giống như chị em.
Côn Sơn lắc đầu: “Tôi cảm thấy được tình yêu thật sự không phải như thế, cậu có nghĩ tới một ngày nào đó cô ấy già đi, sẽ trở nên béo, giống như Thẩm mẹ vậy. Lúc đó, cậu còn thích cô ấy sao?”
Cù thiếu vừa nghĩ tới mỹ nữ biến thành lão thái bà, vô ý thức lắc đầu: “Sẽ không xấu a? Cô ấy xinh đẹp như vậy, cũng sẽ là một bà lão xinh đẹp.”
“Bác gái tôi xinh đẹp không?”
Cù thiếu lắc đầu, dáng người mập mạp, mặt mũi tràn đầy nếp nhăn.
“Lúc bà còn trẻ, là mỹ nữ số một số hai của Vận Thành.”
Cù thiếu bắt đầu dao động, hắn có chút sợ hãi nhìn Côn Sơn: “Cho nên Nhược Lan cũng sẽ biến dạng?”
“Có khả năng, tôi vẫn cảm thấy bề ngoài sẽ dần dần theo thời gian mà thay đổi, yêu một người có lẽ nên yêu nội tâm của người đó, mà không phải bề ngoài. Nội tâm đẹp so với vẻ đẹp bề ngoài sẽ giữ lâu hơn, chỉ yêu bề ngoài là không đủ.”
“Cậu yêu Thiếu phu nhân cái gì? Không yêu vẻ đẹp của cô ấy sao?”
“Toàn bộ, tôi yêu vẻ đẹp của cô ấy, cũng yêu tâm hồn thiện lương đáng yêu cùng chất phác của cô ấy. Tương lai cô ấy già đi, tôi sẽ yêu nếp nhăn trên mặt và mái tóc bạc của cô ấy.” Bởi vì khi đó, hắn đã già đi. Bởi vì là Bảo Châu, cho nên biến thành dạng gì, hắn đều yêu.
Cù thiếu cảm giác mình sắp nổi da gà: “Cậu thực buồn nôn, có lẽ bây giờ tôi không hiểu, nhưng tương lai sẽ hiểu.”
“Nếu như người không đồng nhất, mài hợp cả đời, khả năng cậu cũng sẽ không hiểu. Tựa như là có công mài sắt, có ngày nên kim, côn gỗ chỉ có thể mài thành cây tăm, nguyên liệu không đúng, cố gắng nữa cũng không thể dùng. Thừa dịp còn chưa có kết hôn, suy nghĩ thật kỹ cậu là cây tăm của ai, đừng đợi sau khi kết hôn lại hối hận không kịp.” Côn Sơn nói nhiều như vậy là hi vọng hắn tốt, hi vọng hắn đừng hối hận.
“Tôi không biết. Nhưng tôi biết rõ Bảo Trân không phải là người thích hợp với tôi, cô ta vừa đanh đá, lại ngang ngược.” Hắn xác thực không biết mình có thể chịu đựng được qua năm tháng rất dài đối với cô thủy chung như lúc ban đầu hay không, nhưng vừa nghĩ tới Bảo Trân, hắn đã có xúc động muốn chạy trốn.
Côn Sơn không nói chuyện Bảo Trân chỉ với hắn: “Cuộc sống là của cậu, tự cậu cân nhắc.”
Đêm nay, Thẩm Kỷ Lương cơ hồ là một đường chạy điên cuồng về nhà, mồ hôi ướt hết tóc của hắn, bước chân cũng càng ngày càng phù phiếm, nhưng hắn biết hắn không thể nghỉ ngơi, dù là dừng lại nửa phút, khả năng đều sẽ vứt bỏ mạng nhỏ, hắn chỉ có thể dốc sức liều mạng chạy trốn.
Không biết qua bao lâu. Hắn rốt cục chạy tới cửa nhà, móc chìa khóa ra vừa tính mở cửa, đã thấy một cô gái đứng trước cửa nhà hắn: “Nhược Lan, sao cô lại ở chỗ này?”
“Tôi tới trả vòng cổ cho anh.” Nhược Lan lãnh đạm đáp, đêm nay sau khi ăn cơm xong, cô vốn đang xử lý đồ cưới đột nhiên có người cầm bộ trang sức kim cương trước kia Thẩm Kỷ Lương đưa cho cô tới, nói là Thẩm tiên sinh kêu đưa tới.
Cô không biết tại sao Thẩm Kỷ Lương phải đột nhiên đem bộ trang sức kia đưa tới, không rõ ý của hắn, cũng không muốn hiểu. Bởi vì cô mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi.
Cho nên cô nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy vẫn nên trả lại cho hắn thì tốt hơn, cảm giác như là củ khoai lang phỏng, sợ chính mình sẽ dao động, cho nên đưa tới, mang thứ đó nhét vào trong tay hắn, Nhược Lan quay người định đi.
Thẩm Kỷ Lương đột nhiên nghe được tiếng chó sủa xa xa truyền đến, lần đầu tiên hắn gặp loại chuyện này, tay hơi phát run: “Giúp tôi mở cửa!”
Nhược Lan thấy sắc mặt hắn khác thường, không hỏi nhiều, cũng không có chút do dự, cầm lấy chìa khóa mở cửa cho hắn.
Thẩm Kỷ Lương nghe thấy tiếng bước chân càng ngày càng gần, nghĩ thầm Nhược Lan giờ phút này đi ra ngoài, chỉ sợ sẽ làm cho người ta hoài nghi, một tay kéo cô vào cửa, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại.
“Anh muốn làm gì?”
“Có lẽ tôi bị người ta hoài nghi, bên ngoài đang điều tra tung tích tôi, cô đi ra ngoài có thể sẽ bị nghi ngờ, cô ở trong này trốn một chút, chúng ta không bật đèn, bọn họ có lẽ đợi tí nữa sẽ đi.” Thẩm Kỷ Lương tựa ở trên ghế sa lon nói nói nói.
“Anh làm cái gì? Bọn họ tại sao muốn bắt anh?”
“Cướp ngục, sợ sao?” Vốn mọi người phân công, kế hoạch xác thực chu đáo, kết quả thời điểm đem người ra, không cẩn thận làm bể đồ đạc, kinh động đến cảnh sát, nghe được tiếng súng vang lên, mọi người vì phân tán lực chú ý, từng người chạy ra.
“Không sợ.” Bởi vì cô cảm thấy Thẩm Kỷ Lương không phải là người xấu.
“Tay tôi như nhũn ra, đây là súng, giúp tôi giấu nó đi.” Thẩm Kỷ Lương tín nhiệm đem súng đưa cho cô.
Nhược Lan rất tỉnh táo tiếp nhận súng chạy đến phòng bếp, mở một cái bình ngâm rau ra, xuất ra một ít rau ngâm, để súng xuống, dùng rau ngâm phủ lên, chạy trở lại bên cạnh hắn: “G