Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Trân Bảo Vợ Yêu

Trân Bảo Vợ Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212444

Bình chọn: 8.00/10/1244 lượt.

hông bị uy hiếp, trong lòng của hắn bình tĩnh : “Tôi có kế sách, ngài có đối sách, huynh đệ của ngài mấy tháng trước đập phá tiệm vàng của tôi, ngài cho rằng tôi không biết là ai ở sau lưng sai khiến sao. Con người của tôi, đầu óc đen tối , có thù tất báo. Ngài yên tâm, tôi không phải chỉ ngài, làm sao có thể sẽ là ngài, đúng hay không?”

Côn Sơn nói xong bưng ly trà lên uống, tuyệt không vội vàng xao động nhìn về phía người kể chuyện dưới lầu, đối với A Hổ đứng sau lưng nói: “Đi gọi hắn kể Hỉ khánh, nếu không thì kể một đoạn 《 Hổ trên rừng canh chừng thuốc 》 a!”

“Vâng.” A Hổ gật đầu đi ra ngoài.

Hai người tiếp tục giằng co, Côn Sơn nghe tiết mục ngắn, Hoàng gia nghe tiết mục ngắn, nắm đấm đã từ từ nắm chặt, một lát sau đối với Côn Sơn nói: “Tiếp tục như vậy đối với chúng ta đều không có lợi, tôi giao Tiểu Thù cho cậu, cậu đem số thuốc phiện trả lại cho tôi thế nào?”

“À, ngài đã chậm, hôm qua trong nội đường có gian phòng bị cháy, là cái gì thì ngài tự hiểu. Bất quá ngài đã mở miệng, tôi đây cũng cám ơn ngài, lúc chạng vạng tối ngài đem người đưa đến Tổng đường đi, hoặc là tôi tự mình phái người đi bắt cũng có thể.”

“Mày khinh người quá đáng, chúng ta chờ xem.”

“Xin theo ý ngài.” Sau khi Côn Sơn nói xong hừ một tiếng dẫn thủ hạ rời đi, Côn Sơn hừ chính là: “Một mồi lửa đốt rừng, hại người và vật rất nặng, đốt chính là sạch sẽ…”

Ra khỏi quán trà, lập tức có con người mở cửa xe cho Côn Sơn: “Lục gia, mời.”

Côn Sơn lên xe, hỏi A Hổ; “Chuyện tôi giao cho các cậu xử lý, xử lý như thế nào?”

“Anh em đã ở nước Nga quen được Lô tiên sinh, đêm nay thuyền sẽ đến Hồng Kông. Thẩm tiên sinh nói, chuyện này may mắn mà có anh, đợi sau khi chuyện thành công, mời anh ăn cơm.” A Hổ nói, Lô tiên sinh là một vị nhân sĩ yêu nước, vì tránh né những người khác đuổi giết, luôn trốn ở nước Nga không dám trở về, Thẩm Kỷ Lương cần người này, sợ trên đường hắn về nước sẽ gặp nguy hiểm, xin Côn Sơn hỗ trợ.

“Lão tiểu tử kia, còn khách khí với tôi cái gì. Đúng rồi, có tung tích của Kiều Kiều không?”

A Hổ lắc đầu: “Manh mối lại bị cắt đứt, căn cứ theo người hậu trong nhà họ Thù nói, hình như có đã từng gặp một người trẻ tuổi ôm cái gì đi ra cửa sau, cô ấy chỉ thấy bóng lưng, giống như rất cao, cụ thể cũng không biết. Ngày đó người ra vào Thù gia rất nhiều, phần lớn là đệ tử Thanh bang, em nghĩ người kia có lẽ cũng ngoại lệ. Nghĩ theo hướng tốt, không có có tin tức, chính là tin tốt. Tiểu thiếu gia có lẽ còn sống.”

“Chỉ mong vậy!” Thời gian có lẽ làm cho miệng vết thương bên ngoài khỏi hẳn, nhưng kỳ thật vết thương bên trong vẫn sẽ đau đớn, cái tên Kiều Kiều này đã bị hắn ném xuống tận đáy lòng không dám chạm tới.

Nếu như không vì hắn gia nhập bang phái, có lẽ Kiều Kiều sẽ như những đứa nhỏ khác, khỏe mạnh khoái hoạt lớn lên, là hắn có lỗi với Kiều Kiều, cũng thực có lỗi với Bảo Châu.

Côn Sơn vừa nghĩ tới Bảo Châu, khóe miệng có chút giơ lên, vợ của hắn a! Hai năm qua đi, vẫn là một người tham ăn.

Đêm qua đột nhiên hô đau răng, hắn nhớ rõ ôm người đi bệnh viện, bác sĩ xem xét, nói là do ăn nhiều đường kẹo, đã lớn như vậy rồi, còn như đứa bé.

Phía trước cách đó không xa vừa vặn có cửa hàng Bảo Châu ưa thích, bên trong có đồ ăn vặt Bảo Châu thích, lúc sắp đến, Côn Sơn kêu dừng xe, tự mình xuống xe đi mua một ít, khi về đến nhà, Bảo Châu đau răng đang cùng Tiếu Tiếu chơi xếp gỗ.

Tiếu Tiếu nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu thấy Côn Sơn bước nhanh hướng phía hắn chạy tới: “Ba ba trở về rồi.”

“Tiếu Tiếu hôm nay có ngoan hay không?”

“Có, con có nói với mẹ con rất yêu ba ba.” Côn Sơn một tay ôm lấy con gái, đi về phía Bảo Châu đang hết sức chăm chú chơi xếp gỗ, ngồi xổm xuống, nhu hòa hỏi cô: “Đang bận cái gì?”

Vẻ mặt Bảo Châu nhăn nhó nói: “Em không cẩn thận làm ngã cái này do Tiếu Tiếu xếp, Tiếu Tiếu phạt em xếp lại.”

“Anh tới giúp em.” Côn Sơn đem con gái đưa cho Thẩm mẹ, đem bánh ngọt đưa cho Tiểu Đông, ngồi trên mặt đất, kiên nhẫn giúp Bảo Châu xếp gỗ , không hề giống một lão đại của bang phái lớn.

Nhìn thấy Côn Sơn nhanh chóng xếp xong, Bảo Châu vỗ tay nói: “Côn Sơn an giỏi quá!”

“Vợ anh càng giỏi, anh có mua đồ ăn vặt em thích nhất.”

“Nhưng bác sĩ không cho em ăn kẹo nữa.”

“Cho nên anh mua bánh mặn và hạt dưa.” Đều là mặn mặn, không tổn thương răng.

“Côn Sơn, anh thật tốt!” Bảo Châu nói xong nhanh chóng ở trên mặt hắn hôn một cái.

Trên lầu có một cô gái trông thấy một màn này, tức giận nói: “Em nói hai anh chị mỗi ngày như vậy không ngán à? Hai người không ngán, em nhìn cũng ngán.”

Bảo Châu ngẩng đầu nhìn Bảo Nguyệt: “Không ngán không ngán, Côn Sơn cũng không phải thịt mỡ, như thế nào ngán.”

Nói tới thịt mỡ, Bảo Nguyệt đau đầu, bởi vì người kia chính là một khối thịt mỡ biết đi, đang nói thịt mỡ nhà cô đã tới rồi, thể trọng trong hai năm tăng lên gấp bội Trương thiếu ngáp từ trong phòng đi tới, thò tay ôm eo Bảo Nguyệt: “Vợ em, sao em lại ngủ ít thế?”

“Ngủ ngủ ngủ, anh chỉ biết ngủ! Anh cho rằng em là anh à!” Bảo Nguyệt nói xong nhẹ nhàng đẩy hắn một cái.

Trương thiếu cũng không tức giận, đánh là tình