. . .
Thương vàng ngựa sắt, đại quân càn quét mãnh liệt như nước đại hồng thủy, thế như chẻ tre, toàn bộ thảo nguyên Hồi Hột, cùng với ba bộ lạc quây quần đều diệt vong. Từ đây biên cương phía bắc bình định, sẽ không còn phải lo âu về điều gì nữa.
Ngày khải hoàn, Hoàng Đế lệnh cho đương kim Thái tử tự mình ra tận cổng Thắng Môn chào đón, Thái tử hân hoan vạn phần cầm tay chàng nói:
“Thất đệ vất vả rồi.”
Khiên giáp rung động kêu loảng xoảng, chàng quỳ xuống hành lễ, kính cẩn đáp:
“Vốn là nhờ hồng phúc của phụ hoàng, mà không phải là công sức của đệ vậy.”
Thái tử ban thưởng yến tiệc, khao thưởng ba quân. Trong lời hoan hô như sấm dậy, Thái tử mỉm cười, nói:
“Thất đệ thiếu niên anh hùng, bình định đất Hồi Hột làm gương cho đất nước, phụ hoàng cùng ta đều an tâm được rồi.”
Chàng chỉ kính cẩn đáp một tiếng:
“Vâng.”
Bọn họ có phải đều đã quên, trong máu chàng chảy một nửa dòng máu Hồi Hột? Ở trên thảo nguyên mênh mông ngàn dặm phía bắc Kỳ Đà, chàng được âu yếm gọi là “sơ sơ lạc tắc”, theo ý nghĩa của người Hồi Hột là ” con sói con”.
Nghe rằng, Nhĩ Cách Khả Hãn sau khi bại trận phải tuốt gươm tự vẫn, từng ngửa mặt mặt lên trời mà than:
“Sinh ra một sơ sơ lạc tắc, ai ngờ có ngày nó quay trở về cắn chết mình vậy.”
Nhị hoàng tử Định Đường cũng âm thầm nói:
“Cái đồ con tạp Hồi Hột này, sớm muộn cũng có ngày thành con sói cắn chết những kẻ dám xem nhẹ hắn.”
*************************
Đó là ngày Thiên Hữu năm thứ bốn mươi ba, Hoàng Đế bệnh tật triền miên nằm trên giường đã hơn nửa năm. Hoàng Thái tử phụng chỉ cai quản đất nước, Duệ Thân Vương lại dẫn đầu bọn quan nội thần làm chuyện mờ ám, trong triều dần dần chia làm hai phái, một phái ủng hộ chính, một phái ủng hộ Duệ, mặc dù chàng đang ở ngoài biên giới, cũng nghe nói đôi lời ra tiếng vào.
Hôm đó, vào ngày Nghị Thân Vương Định Thần mở yến tiệc chào đón chàng trở về, hai người đều uống say túy lúy, nằm trên một cái sạp. Nửa đêm khát quá tỉnh dậy, một hơi tu hết một bình trà lạnh ngắt, đã thấy Tứ ca ngồi dưới đèn xem tấu chương. Thấy chàng tỉnh lại, Định Thuần chỉ nhàn nhạt nói:
“Sổ sách này đệ đọc rồi sửa chữa, sáng mai tiến triều đi.”
Quả nhiên là binh quyền tấu chương, ánh mắt Định Thuần vẫn lạnh nhạt như hơn mười năm trước:
“Hiện thời thế cục đại loan, chúng ta chỉ có thể trước tiên tự bảo vệ lấy mình.”
Vẻ mặt chàng dưới ánh đèn mờ mờ đã tỉnh như sáo, chỉ nói:
“Tứ ca, việc gì đệ cũng đều nghe huynh.”
Thỏ ranh chết, chó săn đun. Chàng dù là hoàng tử, song rốt cuộc cũng chỉ là một quân cờ trong đại cục. Hồi Hột đã diệt vong, chàng thân mang võ công cao cường, từ đây hoặc chính là cái đinh hoặc là miếng thịt trong mắt những kẻ kia.
Quả nhiên, cuối cùng vẫn là bị lọt vào trong cái bẫy đã giăng của Hoàng Thái tử.
Chàng vĩnh viễn sẽ không thể quên cái khoảng thời gian ấy, bị giam giữ trong chốn thiên lao đen tối không hề có sự hiện diện của thiên lý, đói khát, nhục nhã, cộng vào đó là một sự phẫn uất không thể nào ức chế. Đáy lòng tựa như có một ngọn lửa rừng rực, thiêu đốt chàng, thiêu đốt tất thảy toàn bộ.
Đã nhiều năm như vậy, đã cách nhiều năm như vậy, một lần nữa chàng lại trở về thời thơ ấu. Bất lực đó, nhục nhã đó, rốt cuộc lại một lần nữa chàng mất đi tất cả.
Bọn họ dùng phương thức này để làm nhục chàng, dùng phương thức này để hãm hại chàng, vậy mà chàng vẫn chẳng làm được gì. Cứ để bị nhốt ở trong ngục như vậy, từ mỗi buổi sáng sớm, đến mỗi buổi hoàng hôn, mặc thời gian thỏa thê gặm nhấm từng mảnh tôn nghiêm còn sót lại của chàng.
Định Thuần dùng hết cách mới thấy được mặt chàng, cách một hàng rào đen ngòm trong thiên lao, Định Thuần một mực siết chặt lấy tay chàng, mà chàng thì mím chặt đôi môi, không nói một lời.
“Thất đệ, ta sẽ vì đệ rửa sạch oan khuất.”
Oan?
Thiên hạ đều biết chàng oan như thế nào sao? Chẳng lẽ phụ hoàng không biết là chàng bị oan uổng?
Là cha của chàng đó, thế nhưng cũng đồng một mục đích muốn tống chàng vào cái chốn này, chính câu nói đầu tiên của người kia đã gạt bỏ toàn bộ nỗ lực suốt hơn mười năm qua của chàng. Chàng phải dùng đến tận mười năm mới lại một lần nữa cất đầu dậy đươc, vậy mà người kia chỉ nhẹ nhàng đẩy một cái, liền khiến cho tất cả ngay đó sụp đổ.
Chàng đã không còn có cha nữa rồi. Cửu ngũ chí tôn trên ngôi báu kia, cũng chưa từng mang đến cho cuộc đời chàng một chút vui vẻ, chung quy chỉ có tận tâm tận lực vứt bỏ, tận tâm tận lực nhục mạ.
Cuối cùng là giam cầm.
Bị nhốt trong vương phủ bao nhiêu năm, ngày qua ngày, cho đến khi toàn bộ ý chí ngút trời, từng chút từng chút hao mòn đến khi mất hẳn. Khiến cho khí phách cuồng nhiệt của tuổi trẻ, dần dần bốc hơi thành hai tấn muối khô.
Chàng cũng không phải là trở nên già cỗi, chỉ là tâm đã nguội lạnh, từ nay về sau trái tim đã như tro tàn. Vương gia.”
Triệu Hữu Trí cung kính thấp giọng gọi một tiếng, đưa chàng từ trong hồi ức xa xưa trở về thực tại.
Dự Thân Vương ngước mắt lên, Triệu Hữu trí nói:
“Hoàng Thượng cho truyền Vương gia vào.”
“Phương nội yến an” này mỗi ngày chàng đều đến, quen thuộc đi dọc theo đoạn đường lát gạch đen bóng