XtGem Forum catalog
Trò Chơi Hào Môn: Tội Ác Tân Nương

Trò Chơi Hào Môn: Tội Ác Tân Nương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327884

Bình chọn: 9.5.00/10/788 lượt.

iết anh làm sao để nhịn đến tận giờ, nhẽ ra, với tình trạng này,

người bình thường, đến di chuyển đầu gối cũng khó, vậy mà anh ta lại vẫn như một người đang bình thường.

“Còn không bôi thuốc lên, chân anh sẽ bị phế đi rồi, cẩn thận sau này thành tàn phế đấy.”

Trần Tiểu Dương nghiêm khắc cảnh cáo anh.

Ninh Nam lại trước sau vẫn một bộ dạng không hề để ý tới, đột nhiên hỏi:

“Tại sao Noãn Noãn không phải tiêm thế? Anh cũng không viết đơn thuốc cho cô ấy?”

Trần Tiểu Dương sợ hãi, nghẹn lời mất một lúc, cũng không thể nói là vì cô

ấy có mang rồi, cho nên không thể dùng những thứ kia được.

“Cô ấy mất bao lâu mới bình phục?”

Ninh Nam cũng không để ý, hỏi tiếp.

“Khoảng một tuần.”

“Uhm.”

Anh ta như đang suy nghĩ rồi gật đầu, trong tim manh nha nổi lên một ý nghĩ.

Ý nghĩ này vừa mới chớm hiện ra, lại như một con rắn độc quấn chặt lấy anh ta.

Xử lý vết thương xong, Ninh nam khập khiễng bước về phòng bệnh Noãn Noãn,

lúc này mới cảm nhận được sự đau đớn của vết thương, đúng là nhận thức

muộn màng.

Noãn Noãn cũng chưa ngủ, trong đầu vẫn đang suy nghĩ không thôi về chuyện của đứa trẻ.

Ninh Nam nhanh chóng bước đến trước mặt cô, nhìn bộ dáng cô mở mắt mà suy

tư, đôi mắt thuần khiết như vậy, biểu tình ngây thơ như vậy, trong tim

thoáng qua một tia không đành lòng.

“Sao anh nhanh thế, vết thương xử lý xong chưa?”

Noãn Noãn kinh ngạc vì tốc độ của anh, lại không nghĩ tới lời nói tiếp theo của Ninh Nam lại làm người ta kinh ngạc hơn!

“Tô Noãn Noãn, chúng ta kết hôn nhé!”

“Tô Noãn Noãn, chúng ta kết hôn nhé!”

Noãn Noãn ngây ngốc nhìn anh, ngây ra, không dám tin nữa.

Ninh Nam nhìn vào mắt cô, muốn từ đó nắm bắt được sự vui mừng của cô, song

thật ngoài ý muốn, những thứ chứa đựng trong mắt cô kia lại quá phức

tạp.

Anh lại không thể nào nhìn thấu được.

Anh cứ ngỡ là

cô sẽ vui phát điên lên được, anh cứ ngỡ là anh đã hoàn toàn chinh phục

được cô, song dường như giữa bọn họ vẫn còn tồn tại một bức tường ngăn

cách vô hình.

“Chúng ta kết hôn nhé.”

Anh nắm chặt lấy tay cô, lại kiên định mà chậm rãi nói một lần nữa, vẫn là sự ôn nhu không tránh được đó.

“Anh … … “

Noãn Noãn muốn mở miệng nói, mới phát hiện cổ họng như đã bị một cục bông chẹn vào, trên mũi cũng có vị cay cay.

Ninh Nam nắm lấy tay cô, nghe thấy tiếng cô nghẹn ngào, lại thấy có chút khẩn trương.

Lần đầu tiên, cầu hôn một cô gái, hơn nữa lại còn rất hi vọng đối phương sẽ đồng ý, mà quá trình chờ đợi này, từng giây từng phút đều thật đau khổ.

“Anh đã có vị hôn thê, không phải sao?”

Đôi mắt Noãn Noãn đã có chút ướt át, lời cầu hôn của Ninh Nam, đúng lúc đến nỗi mang lại cho cô sự cảm động lớn nhất, song, cô hiện giờ lại biến

thành cẩn thận từng chút một, bởi vì, lo sợ sẽ bị thương tổn.

Lần này lại đến Ninh Nam ngây ra, hóa ra cô ấy để ý đến chuyện này.

“Đừng để ý đến người khác, chỉ cần để ý đến ý nguyện của bản thân em thôi, hôn nhân của anh, là do anh làm chủ.”

Từng câu từng chữ của anh, đã đem thái độ của bản thân thể hiện rõ ràng.

Noãn Noãn không nói gì, chỉ suy tư, cô cứ luôn không dám khẳng định tình yêu của Ninh Nam đối với cô liệu có phải chỉ là đơn thuần hay không, những

ký ức về sự hành hạ trước đây vẫn đang hiển hiện trước mắt, làm cô không thể nào không nghiêm túc suy nghĩ.

“Em không đồng ý sao? Hả ?”

Thấy cô suy tư, Ninh Nam có chút khẩn trương, trong giọng điệu tự nhiên lại thêm mấy phần bá đạo.

Noãn Noãn nhìn Ninh Nam, đây là cha của đứa trẻ trong bụng cô, kết hôn rồi,

là con của cô sẽ có một gia đình hoàn chỉnh, mà cả đời này, e là cũng

chỉ có người đàn ông này, mới mấy lần dùng tính mệnh cùng tôn nghiêm của bản thân để cứu cô như vậy.

Giơ tay lên nhẹ vuốt tóc sau tai anh, ánh mắt ôn nhu của anh, lời nói bá đạo kia, đều như tưới vào tim của cô một chút ấm áp.

Lúc này, cô mới hiểu được, bản thân đã hi vọng biết bao sẽ có một nơi an

định để quay về, mà Ninh Nam, chính là chủ nhân của nơi cô sẽ quay về

đó.

Cô cuối cùng hơi hơi cười, gật đầu!

Anh lập tức cười

ra tiếng, những mảnh vỡ của sự chờ đợi trong mắt kia tập trung lại một

chỗ, biến thành ánh sáng của sự vui mừng.

Anh nâng mặt cô lên, ấn lên môi cô, một nụ hôn thật sâu.

Cô cũng hồi đáp lại anh, lần đầu tiên nồng nhiệt như thế, toàn thân đều được bao phủ dưới hơi thở của anh, thật cảm động.

Màn cầu hôn này, không có nhẫn, không quá tình cảm, không có khung cảnh lãng mạn, song lại có không khí thích hợp nhất.

Vào ngày biết được mình mang thai, cha của đứa trẻ lại đến cầu hôn, không còn gì hạnh phúc hơn điều này nữa.

Noãn Noãn cuối cùng cũng cảm thấy, số mệnh cũng bắt đầu đối tốt với cô … ~

Mấy ngày tiếp theo đó, Ninh Nam cũng không đến công ty, chỉ là mỗi ngày đều chạy qua chạy lại giữa phòng bệnh của Noãn Noãn và Ninh Manh, vết

thương của mình cũng thay thuốc đúng giờ.

Anh quyết định, đợi vết thương của anh lành rồi, sẽ cùng Noãn Noãn kết hôn.

Noãn Noãn mấy ngày này cuối cùng cũng đã được xuống giường đi lại, những vết thương trước đây cơ bản đều đã liền lại, vết sẹo trên đùi kia dưới sự

xử lý của Trần Tiểu Dương, cũng đã thu nhỏ lại