Trời Đất Tác Thành

Trời Đất Tác Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329620

Bình chọn: 8.00/10/962 lượt.

hết sạch thịt nướng, cô từ trên đùi anh xuống dưới, nhìn anh từ trên cao, “Em đi rửa tay.”

Cái khay trong tay đặt trên tủ đầu giường, cô xoay người hướng đến phòng tắm trong phòng ngủ, lúc này anh cũng đứng dậy đến cạnh máy hát kiểu cũ, chọn một cái đĩa rồi đặt vào.

Trong phòng tắm, cô vừa rửa tay, tầm mắt vừa buộc chặt, lướt qua bóng dáng của anh, tiếp đó lướt qua từng ngõ ngách trong phòng anh, cô quan sát hết sức cẩn thận.

Âm nhạc êm dịu còn mang theo khoảng cách thần bí chậm rãi vang lên không gian bên trong, anh xoay người, hơi hướng về cô đang vươn tay ở toilet.

Cô nâng ánh mắt, kiềm chế trái tim siết chặt, cô đóng vòi nước, dùng khăn lau khô tay.

Ra toilet, cô nhẹ nhàng đưa tay đặt trong lòng bàn tay anh.

Anh ôm cô một cách lỏng lẻo, cùng cô bắt đầu nhảy điệu vũ đơn giản nhất, không quá thành thạo, chỉ là tiến, lùi, thu, xoay.

Cô từng cùng anh khiêu vũ vài lần tại toà biệt thự này, điệu rum-ba nhiệt tình, điệu waltz êm dịu… Hầu như đã khiêu vũ các điệu nhảy.

“Em còn nhớ anh đã tuyên bố với bên ngoài là sẽ không khiêu vũ.”

Sắc trời mờ tối từng chút một, cô dần dần không còn thấy rõ gương mặt anh, chỉ có thể cảm giác được hơi thở mát lạnh hờ hững của anh xung quanh thân mình, còn âm nhạc ở bên tai trở nên nhỏ xuống.

“Lời thoại phòng thân.” Anh nói thản nhiên.

“Có anh em họ Trịnh bảo vệ anh, hơn nữa bản thân anh, còn cần phòng thân sao?” Cô cười có chút châm biếm.

Anh không trả lời, xoay người cô một cái, để tầm mắt cô vừa lúc hướng về bông hoa đặt trên cửa sổ.

Màu sắc xanh tím, xinh đẹp lại lạnh lùng. Nhưng đây không phải là hoa hồng xanh hay hoa hồng đen.

“Tuberose.” Anh bỗng nhiên nói.

“Hửm?” Cô không nghe rõ, cau mày lại.

“Hoa huệ.” Bước chân anh dần dần lùi ra sau.

Cô đi theo bước chân anh, “Khi nào thì anh thích ngắm loài hoa lãng mạn này?”

Hai má cô phản chiếu trong mắt anh, im lặng một lát mới mở miệng.

“Ngôn ngữ của loài hoa này là,” thanh âm của anh trầm thấp mà lạnh lùng, “Khoái hoạt bên cạnh nguy hiểm.”

Sắc trời hoàn toàn tối sầm, trong bóng đêm, cô hơi nhếch khoé môi, bỗng nhiên thu lại bàn tay đặt sau vai trái và trên má anh, rồi nhẹ nhàng xoa hai má anh.

Khi cô làm động tác này, có thể cảm thấy rõ ràng cả người anh lập tức kéo căng, sẵn sàng chiến đấu.

Từ ngày đầu tiên quen biết anh cô đã rất rõ ràng, anh vô cùng ghét, phải nói là chán ghét, bất cứ kẻ nào chạm đến gần.

Nhất là đến từ phụ nữ.

“Nguy hiểm…” Cô hơi kiễng chân, tới gần khuôn mặt anh, thở ah trên khuôn mặt anh, “Anh muốn nói anh hưởng thụ khoái hoạt bên cạnh nguy hiểm trong kinh doanh, hay là nói…”

Cô có thể cảm giác được cơ thể anh ngày càng căng thẳng, một cảm giác áp bức vô hình ập đến.

“Em đối với anh mà nói…là khoái hoạt bên cạnh nguy hiểm?” Cô nói xong, giơ lên một cánh tay khác, hai tay ôm cổ anh rồi hôn lên bờ môi anh.

Cô hôn lấy bờ môi anh, còn chậm rãi vươn đầu lưỡi khẽ liếm khoé môi anh, mà bờ môi anh khép kín, khớp hàm cắn chặt, cả người cứng nhắc đến mức rất rõ rệt.

Cô vừa hôn anh, thân thể đồng thời đến gần sát anh, bộ ngực mềm mại đón nhận thân thể anh, vùng eo và bụng cố tình nhẹ nhàng cọ sát anh.

Kha Khinh Đằng chấp nhận sự trêu chọc lộ liễu của cô, anh không đẩy cô ra, đáy mắt hờ hững hiện lên một tia sáng lạnh cực kỳ phức tạp, hai má vốn lạnh dần tăng nhiệt độ rõ ràng.

Tay anh phủ trên lưng cô đột nhiên siết chặt hơn.

Doãn Bích Giới thấy thế nụ cười càng tươi hơn, cô nhẹ nhàng cắn một cái trên môi anh, “Em biết anh đã không thể nhẫn nại muốn đẩy em ra, ừm… Thời gian kiên trì lần này coi như dài.”

Nói xong câu đó, cô nhất thời không đứng vững, cô đột ngột bước về phía trước, chỉ nghe một tiếng “phịch” nhẹ nhàng, lưng anh vừa đụng cái bàn.

Thấy vậy, đôi mắt anh khẽ động, lập tức xoay người thay đổi vị trí với cô, đè cô tựa vào cạnh bàn.

Từ góc độ này có thể nhìn thấy một tia sáng ngoài cửa sổ, cô đối diện ánh mắt anh, trông thấy vẻ mặt trầm lạnh không gợn sóng không sợ hãi.

Nhưng ngay sau đó, anh đột nhiên đè xuống.

Anh hôn lên môi cô, cạy mở khớp hàm của cô, tuy rằng động tác của anh trước sau lạnh như băng và cứng ngắc, nhưng vẫn nhanh chóng, liền cùng môi lưỡi cô quấn quýt với nhau.

Cô nghe lời, tách ra đôi chân mảnh khảnh, vòng quanh thắt lưng của anh.

Lúc này đã có thể cảm giác rõ ràng, đỉnh đầu cứng nóng của anh ở giữa hai chân cô.

“Thật là không thử không biết, thử một lần liền doạ mất hồn.” Cô vừa thở hổn hển cùng anh hôn môi, cởi nút áo ngủ của anh vừa nói, “Tất cả mọi người đều nói hai mươi bảy năm qua anh chưa bao giờ gần nữ sắc, em còn cho rằng… Anh không được.”

Từ đầu đến cuối, Kha Khinh Đằng không nói gì, tay anh từ đùi cô hướng lên trên, đẩy váy cô cao lên.

Trong lúc quấn quýt, cổ áo cô đã mở rộng ra, cô cố tình nằm xuống, kéo anh xuống theo.

Ánh mắt anh lướt qua bộ ngực trắng nõn phơi bày trong không khí, nhìn qua rồi hôn xuống.

Trước khi cô đến hôm nay, đã sớm tính toán nhiều lần.

Dây dưa càng mãnh liệt, hai tay cô vốn ôm cổ anh lúc này chậm rãi lơ đãng buông xuống.

Tay cô chống trên bàn, giống như vô ý tìm lực chống đỡ ở trên bàn.

Cô vừa mới thấy


Lamborghini Huracán LP 610-4 t