ên người nên cô vừa ngứa vừa cảm thấy khó chịu, dần dần nhịn không được mà cười ra tiếng ở bờ môi anh.
Anh trông thấy nụ cười của cô, sự lạnh lùng vốn tích góp nhiều năm ở đáy mắt đen láy tự cao tự đại thật sâu, nay như hoàn toàn bị vẽ nguệch ngoạc.
Đây là một nụ cười không có đề phòng đối với anh, đương nhiên phát ra từ đáy lòng, không còn sự đề phòng của trước kia, thậm chí chính cô cũng không phát hiện.
Cứ như vậy hôn nhau, đến cuối cùng, cảm giác của hai bên đã không thể lơ là, hô hấp của anh thoáng trở nên nặng nề, bàn tay cũng sắp trượt vào trong đùi cô.
“Kha Khinh Đằng…” Cô nhẹ nhàng thở dốc vài tiếng, nhưng bắt lấy tay anh ngay lập tức, trừng anh, “Anh đừng hòng chơi dã chiến nữa.”
Từ sau khi gặp lại, hai lần hoan ái không ở chỗ nào mà lại là ở rừng núi hoang vắng, cô thật sự không thể chịu đựng hoan ái tại hoàn cảnh ngoài trời như vậy.
Ánh mắt sâu xa của Kha Khinh Đằng nhìn cô, sau một lúc lâu, anh cười yếu ớt, ôm ngang người cô từ trên bãi cát, đi nhanh đến biệt thự nhỏ cách đó không xa, “Được, chúng ta nên đi thử giường xem.” Căn biệt thự nhỏ chỉ cách bãi biển vài bước ngắn ngủn, ánh sáng mặt trời phản chiếu còn chưa tan hết, Kha Khinh Đằng đã đẩy cửa biệt thự ra, ôm cô tiến vào bên trong.
Doãn Bích Giới sao có thể ngoan ngoãn bất động an phận như vậy ở trong lòng anh, vừa bước vào phòng riêng, cô lập tức giãy xuống từ trong khuỷu tay của anh.
Vùng vẫy như thế anh nhất định bị mất trọng tâm, trong đầu cô đã sớm tính toán, híp mắt lại, giả vờ ngã xuống đất.
Kết quả, đương nhiên anh phải với tay đỡ cô, cô nhìn thấy đúng cơ hội liền ôm cổ anh, kéo cả người anh xuống đất.
Bởi vì ánh nắng mà sàn nhà không lạnh lẽo, có một lớp ấm áp rất nhạt, do quán tính anh và cô lăn vài vòng trên mặt đất, cuối cùng cô dứt khoát ngồi trên bụng anh, cúi đầu nhìn anh.
Đôi mắt anh rất xinh đẹp, không phải dịu dàng như nước, cũng không phải quyến rũ lẳng lơ, chính là như sa mạc băng hà, lại có ánh sáng cực quang, quả thật là sản phẩm của sự kết hợp hoàn mỹ.
“Anh không được cử động.” Cô nhìn một lúc, rồi vươn ngón tay đặt lên đôi môi mỏng của anh, thấp giọng dặn dò, “Kha Khinh Đằng, đừng cử động.”
“Được.” Anh cho cô một chữ.
Nhận được sự đồng ý của anh, cô thoải mái vươn tay cởi áo, rồi cởi bỏ nội y, cơ thể mịn màng xinh đẹp hoàn toàn lộ ra.
Sau đó, cô kiêu ngạo mà cong khoé miệng, cởi quần lót của mình ra.
Hô hấp của anh lúc đầu đều đặn mà ổn định, nhưng từng chút một bị dáng vẻ hồn xiêu phách lạc của cô trên người anh mà làm cho dần dần nặng nề.
Quả thật anh có chứng ghét phụ nữ, cả đời này bất cứ phụ nữ nào ở trước mặt anh đều là thùng rỗng kêu to, nhưng cô không giống vậy, như lời Arthur nói, cô đối với anh mà nói là sự hấp dẫn duy nhất hữu hiệu.
Trên người Doãn Bích Giới không còn thứ gì, cứ như vậy giống như một mỹ nhân rắn trơn bóng, hôn dọc theo hầu kết của anh rồi đến lồng ngực và bụng anh, cô vừa hôn vừa cởi quần anh ra, lấy tay chạm đến bộ phận đã thức tỉnh của anh.
“Không tồi.” Cô dùng lòng bàn tay, tinh nghịch mà nhẹ nhàng nắm lấy anh, vân vê di chuyển lên xuống, trả về sự đánh giá, hoàn toàn là tư thế ngự trị của một nữ vương.
Đôi mắt anh thẳng tắp nhìn cô chằm chằm, chỗ kia cũng tương ứng mà trở nên nóng hơn.
Quá trình đùa giỡn với anh cũng không lâu, đơn giản là cô không chịu đựng được lâu lắm, lúc này cô cởi quần lót của anh, đột nhiên xoay người lại trên người anh, đưa lưng đối diện với anh.
Anh không nhúc nhích tí nào, nhưng cả người đã căng cứng, đáy mắt sâu thẳm nóng rực như lửa.
“Rất nghe lời,” cô ngồi tư thế đưa lưng về phía anh, nghiêng đầu cười quyến rũ với anh, tiếp theo cô liềm nắm lấy anh, cúi đầu trơn bóng chỗ ướt át của mình, rồi đẩy anh hoàn toàn vào trong cơ thể mình.
Bởi vì ở trong hoàn cảnh yên tĩnh, giác quan của cơ thể đặc biệt rõ ràng mẫn cảm, vật nóng cứng của anh thật to lớn, cô chỉ nuốt vào một nửa liền bị trướng có chút không chịu nổi.
Nhưng cô một lòng muốn anh khuất phục, sao có thể dễ dàng đem quyền chủ động giao cho anh chứ?
Cô ngồi trên người anh thở chậm lại, hai tay chống ở thắt lưng anh, dùng sức tiếp tục nuốt anh vào trọn vẹn.
Dòng nước ấm trong cơ thể vì lấp đầy mà phát ra âm thanh ám muội nhất, cho đến khi đỉnh đầu của anh vào chỗ sâu nhất của cô, cô run rẩy sắp không chống nổi, chỉ có thể khẽ rên rỉ.
“Còn muốn tiếp tục không?” Trong lúc cô điều chỉnh hô hấp, hai tay anh đã nhẹ nhàng phủ bên hông cô, khẽ vuốt ve.
Cô cảm nhận được anh ở trong cơ thể mình, thanh âm bất giác trở nên khàn khàn, nhưng vẫn còn nhớ mà khẽ quát, “Đương nhiên… Anh đừng động đậy!”
“Được.” Anh vẫn nói một chữ như trước, nhưng âm cuối đi theo có phần kéo dài.
Trong lòng cô tràn đầy ao ước chinh phục, sau khi anh nói xong, cô bất chấp cơ thể như nhũn ra, bắt đầu lắc vòng eo nhỏ nhắn, cưỡi trên người anh.
Cô ra sức chuyển động từng chút một, làm cho anh tràn đầy ở mỗi một bộ phận trong cơ thể mình, cả người dần có nhiều mồ hôi, cô nắm tiết tấu trong tay, còn vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve nơi giao hợp ướt át của bọn họ, dùng để gia tăng khoái cảm cho nhau.
Trí tuệ và sự