Trọn Đời Bên Nhau

Trọn Đời Bên Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328881

Bình chọn: 8.5.00/10/888 lượt.

o chuẩn bị tắm rửa, mới phát hiện thật sự có cái gì đó không ổn. Cô rất khẩn trương… rất rất khẩn trương… cũng may nước cũng đã đủ ấm, cần những cái gì anh cũng đều đã chuẩn bị hết cho cô.

Quá trình tắm rửa cơ bản thuận lợi, không có sự cố gì phát sinh.

Đến khi cô mặc xong quần áo mới đứng trước gương thở ra một hơi,

Hơi nước mông lung đọng lại trên tấm kinh thủy tinh, bởi vì nhiệt độ ở trong phòng rất cao, căn bản không có tiêu tán đi được. Cô đưa tay định viết mấy chữ trên tấm kinh thủy tinh phủ hơi nước kia, ma xui quỷ khiến thế nào lại viets chữ “Cố”.

Không đợi cho cô thật sự thưởng thức hết chữ cô vừa viết thì trong nháy mắt trước mặt bỗng nhiên tối sầm xuống.

Chỉ trong nháy mắt đã tối như thế này khiến cô nhảy dựng lên.

Mất điện sao?

Lúc này còn có thể mất điện được sao?

Cô theo bản năng gọi “Thầy Cố”, lập tức hiểu được làm như vậy là vô dụng, vài giây sau ánh mắt thích ứng được trong bóng tôi, mới đi mở cửa. Khi tay của cô đụng đến khóa cửa, bỗng nhiên cửa đã bị gõ mấy tiếng, “Đồng Ngôn?”

Giọng nói có chút lớn, giống như có chút sốt ruột.

Cô mở cửa ra, sau đó liền nhìn trong bóng đêm thấy anh đang nhìn chính mình.

“Có lẽ là mất điện rồi.” Anh nói.

“Anh thấy được em nói chuyện không?” Cô hỏi.

Nơi này rất tối, lại không có thứ ánh sáng gì phát ra từ bất cứ vật gì khác, như vậy thì rất khó khăn.

Qủa nhiên khi anh phát hiện cô đang nói chuyện với mình thì lập tức nói, “Chờ anh tìm chút nguồn sáng gì đó, hiện tại em đang nói chuyện nhưng anh nhìn không được.” Không gian phía trên đầu cô rất lớn, cô quay trở lại bồn rửa tay lấy khăn bao, quấn lấy mái tóc ướt sũng.

Cũng giống như lúc này cũng sẽ không có chuyện mất điện này vậy, người trong nhà này cũng không có chuẩn bị tới một ngọn nến nào.

Anh thật sự tìm thật lâu, cũng không tìm thấy cái gì có thể thắp sáng, cuối cùng liền đem di động lấy di động ra, mở đèn đặt ở trên bàn trà.

“Có cần anh đi lấy cho em thêm cái khăn nữa hay không?” Anh nhìn mái tóc còn ướt của cô.

Cô vốn là có mang theo máy sấy nhưng không có điện nên cũng chỉ có thể ỷ lại vào phương pháp nguyên thủy này mà thôi, “Vâng, lấy giúp em một hoặc hai cái nữa là được.”

Cuối cùng Cố Bình Sinh lấy đến một chiếc khăn tắm màu trắng rất lớn.

Cô nhận lấy, thật cẩn thận lau tóc, cô gắng làm cho nước không rơi xuống sàn nhà.

Bởi vì bầu trời đầy mây, ngoài cửa sổ u tối cũng không có ánh trăng, trong phòng chỉ có ngọn đèn chiếu sáng từ di động của anh.

Cô cứ ngồi lau tóc như vậy, còn anh cũng ngồi như vậy…. cô ngồi cùng anh.

Cả phòng chìm trong im lặng.

Cô sợ anh sẽ cảm thấy buồn chán, liền nói chuyện cùng anh, “Em nhớ rõ khi em còn bé trong nhà đều luôn có ngọn nến thắp sáng, mỗi lần mất điện bà nội mới có thể thắp nến. Em lúc đó rất thích nghịch lửa, cho nên vẫn luôn mong đến khi mất điện, sau đó liền thừa dịp người lớn không chú ý, bắt đầu đốt các thứ từ ngọn lửa đó.”

Ngoài ý muốn, anh không nói gì mà chỉ cười cười.

Đồng Ngôn phát giác từ lúc anh đưa khắn cho cô đến giờ vẫn ngồi như vậy, lại có chút trầm mặc, “Anh đang suy nghĩ gì vậy?”

“Lại đây, để anh ôm em một chút.” Anh bỗng nhiên nói.

Đồng Ngôn sau khi hết sửng sốt, cũng rất nghe lời buông mấy chiếc khăn ra, đi đến bên cạnh người anh, vươn cánh tay ôm lấy thắt lưng của anh.

Trong bóng đêm, Cô Bình Sinh ôm lấy cô. Đồng Ngôn nghe thấy nhịp tim của anh có chút loạn, mà nhịp tim của chính mình có lẽ càng loạn hơn, từ từ nhịp tim ở bên tai bắt đầu có xu hướng bình thường, trầm ổn đầy sức sống.

Cách một chiếc áo sơ mơ, nhiệt độ cơ thể của anh làm cho cô rất thoải mái, cơ hồ còn có chút mùi vị vấn vương trong không khí, cũng làm cho lòng của cô đang bất ổn kia dần dần bình ổn xuống. “Anh đang nghĩ tới mẹ anh.” Ngữ khí của anh có chút bình thản nhưng trong giọng nói vẫn có thể nghe ra được một chút bi thương, “Ngày đó khi bà gặp chuyện không may, thật sự anh có thể phát hiện ra sớm hơn, nếu như anh cẩn thận hơn một chút, có thể đã thật sự nghe được động tĩnh trong phòng của bà, có lẽ bà sẽ không ra đi sớm như vậy.”

Anh nói rất chung chung, bỏ qua rất nhiều chi tiết.

Bỗng nhiên có người gõ cửa, phía ngoài vang lên tiếng người hỏi, “Anh Cố có ở nhà không vậy?”

Đồng Ngôn theo bản năng cử động, anh cũng đã phát hiện ra vội vàng hỏi cô, “Làm sao vậy?”

Cô do dự nửa giây, ngửa đầu nhìn anh, “Không có gì.”

Nói xong liền cúi đầu, cọ cọ ở trước ngực anh, ôm thật chặt thắt lưng của anh.

Nếu như có thêm người, anh rất khó có thể xúc động mà nói ra những việc thương tâm còn giấu kín ở trong lòng. Đồng Ngôn chỉ cảm thấy, anh cùng bản thân mình rất giống nhau, đều là một người như vậy. Cho nên cô không nghĩ sẽ đánh gãy lời nói cũng như mạch cảm xúc của anh.

“Sau này khi em ở trong phòng thì nên mở đèn sáng, nếu có cái gì không thoải mái, hoặc là có tình huống gì khẩn cấp thì phải mở cửa, anh nhìn thấy đèn không sáng thì sẽ tới đây với em.” Anh chuyển sang đề tài khác, “Được không?”

Trong lòng cô như có cái gì đó đang yên lặng hòa tan, cô dùng ngón trỏ, viết ở sau lưng của anh, “Ok.”

“Có phải em mệt hay không?” Anh vẫn như cũ nở n


XtGem Forum catalog