Disneyland 1972 Love the old s
Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325114

Bình chọn: 7.00/10/511 lượt.

dù là nam thì thế nào?"

Tất Tử Thần giận dỗi lầm bầm: "Nam thì không được. . . . . . Tuổi còn nhỏ cũng không thể được. . . . . ." Với tướng mạo của vợ anh, nơi nào giống như là người ba mươi tuổi chứ? Da này, vóc người này, nói là 25 mới bình thường. Đừng tưởng rằng anh không biết, hôm nay trong đám người kia còn có người nhìn vợ anh sau đó hô to hối hận, hận không được có thể xuống tay trước anh, ra tay trước thì chiếm được lợi thế. Nghĩ như vậy, Tất Tử Thần lại có điểm hài lòng, nhìn anh xuống tay mau - rất - chính xác, sau khi xác định mục tiêu nửa năm liền đem người ta về nhà, còn có thêm hai con thỏ nhỏ kia.

Diệp Dĩ Mạt buồn cười nhìn anh tự dưng ăn dấm khô, lật người từ trên người anh ngồi dậy, cũng không quay đầu lại nói: "Giúp em sấy tóc với..., hôm nay em mệt chết."

Tất Tử Thần vui vẻ làm loại chuyện lặt vặt này, tóc của cô trơn bóng linh lợi, sờ ở trong tay đặc biệt thoải mái, nhìn cô khéo léo ngồi ở bên giường cúi đầu mặc anh làm,nói có bao nhiêu mê người thì có bấy nhiêu mê người.

Thổi khô tới tám phần, doanh trưởng Tất cũng đã không nhịn được, ném máy sấy một cái, liền ôm vợ lên giường, hai ngày trước hai Tiểu Tổ Tông này dụ dỗ thế nào cũng không chịu đi sang phòng ngủ của ông bà nội, hôm nay thật vất vả chơi mệt rồi trực tiếp ngủ bị ôm đi, anh còn có thể không nắm chặt cơ hội?

"Nhẹ một chút nhẹ một chút á. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt nhìn bộ dạng anh gấp gáp, không nhịn được chụp anh, sao giống như tám trăm năm chưa từng thấy phụ nữ vậy.

Tất Tử Thần nếu mà biết trong lòng cô nghĩ cái gì, nhất định phải trả lời anh như vậy, anh cũng không như là tám trăm năm không thấy được phụ nữ sao? Vợ anh ở nhà, anh thì ở trong bộ đội, đây chính là phiên bản hiện đại của cầu hỉ tước gặp gỡ khó khăn sao? Ngày hôm sau, Diệp Dĩ Mạt và Tất Tử Thần cùng đi ra sân bay đón người, bạn học của Lý Thụy, thật ra thì nói là bạn bè đúng hơn, một tiểu tử nước Pháp. Năm trước Lý Thụy đi nước Pháp làm sinh viên trao đổi hơn nửa năm, tiểu hỏa nước Pháp này chính là bạn cùng phòng của anh, nghe nói vóc người anh tuấn, chỉ là lúc nhìn thấy người thật, Diệp Dĩ Mạt thiếu chút nữa phun cười, một chàng trai cực kỳ khôi ngô tuấn tú nước Pháp mặc một thân trang phục truyền thống Trung quốc, vừa thấy Diệp Dĩ Mạt liền một nước dán mặt hôn kiểu Pháp, Tất Tử Thần ở một bên nhìn cũng đen mặt, liền kéo vợ mình qua, dùng tiếng Pháp lưu loát chào hỏi cùng cậu ta, lời dạo đầu như chủ tịch Trung Quốc tiếp kiến Tổng Thống nước Pháp vậy, trực tiếp đem cậu thanh niên nước Pháp đứng hình, mặt ngốc trệ.

Diệp Dĩ Mạt không nói lôi kéo chồng mình, dùng Anh ngữ trao đổi: "Xin chào, tôi là chị của Lý Thụy Diệp Dĩ Mạt, mấy ngày nay công ty của nó tương đối bận rộn, để cho tôi chiêu đãi giúp một chút, mong cậu đừng chê trách."

Tiểu hỏa nước Pháp cũng là dùng Trung văn không được tự nhiên đáp: "Xin chào, tên tiếng Trung của em là Lý Tưởng, tên nước Pháp là Phonnix, anh chị có thể nói tiếng Trung với em, em theo Thụy học đã lâu rồi. . . . . ."

Diệp Dix Mạt nở nụ cười, thế nhưng cũng họ Lý ai, không phải là Tiểu Thụy lấy tên cho cậu ta chứ?"Xin chào, Lý Tưởng, đây là chồng tôi Tất Tử Thần, cậu có thể gọi anh ấy. . . . . ."

Lời còn chưa nói hết, người nước ngoài đã ầm ầm ĩ ĩ: "Anh Thần anh Thần! Ngưỡng mộ đại danh đã lâu ngưỡng mộ đại danh đã lâu! !"

Diệp Dĩ Mạt ngạc nhiên, danh hiệu của đại doanh trưởng Tất thật vang dội a, vì sao truyền tới tận nước Pháp chứ? Chỉ là,chàng trai người nước ngoài đã giải thích nguyên nhân.

"Thụy nói với em cậu ấy rất bội phục anh Thần của cậu ấy, Thụy nói nhất định là lời thật!" gương mặt Lý Tưởng nghiêm chỉnh.

Tất Tử Thần giựt giựt khóe miệng, bình tĩnh rút tay về, "Cái này đồng chí Lý Tưởng, chúng ta đi ăn cơm trưa trước đi." Mặc dù biết người Pháp thiên tính lãng mạn không kềm chế được, nhưng mà doanh trưởng Tất vẫn không vui lòng người ta vừa thấy mặt đã thân mật với vợ mình. Đây không phải là tìm đánh sao.

Dọc theo đường đi, Tất Tử Thần lái xe, Diệp Dĩ Mạt ngồi ở vị trí kế bên tài xế, Lý Tưởng một mình ngồi ở ghế sau, ríu ra ríu rít dùng tiếng Trung vẫn còn chưa sõi nói chuyện, khi biết được Diệp Dĩ Mạt trước kia là giáo viên dạy lịch sử, bạn nhỏ Lý Tưởng vẫn sùng bái văn hóa Trung Quốc nhất thời mắt sáng lên, còn kém nhào tới ôm lấy thần tượng trong truyền thuyết : "Chị. . . . . . Không, Diệp sư phụ, ngài nhất định phải thu em làm đồ đệ! Dạy em Hàng Long Thập Bát Chưởng và Lục Mạch Thần Kiếm trong truyền thuyết,!"

Diệp Dĩ Mạt đổ mồ hôi, Tiểu Thụy à, rốt cuộc em dạy cái gì cho bạn của em vậy chứ? Cái gì mà Hàng Long Thập Bát Chưởng và Lục Mạch Thần Kiếm, chứ, cô còn Cửu Âm Chân Kinh và Cửu Dương Thần Công、 đây nè. Còn nữa, ai nói giáo viên lịch sử là biết võ công à? Trong truyền thuyết kungfu Trung Quốc, dễ học như vậy sao?

Kế tiếp hai ngày, bởi vì Tất Tử Thần có chuyện, cho nên Diệp Dĩ Mạt và Lý Thụy liền làm chủ nhà, Lý Thụy mang theo anh em nước Pháp ăn vặt ở Hàng Châu, lại dẫn cậu ta đi Tây Hồ Linh Ẩn lượn một vòng, ở bên Đoạn Kiều nói câu chuyện tình yêu Bạch nương tử cùng Hứa Tiên, đem chàng trai lãn