The Soda Pop
Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326605

Bình chọn: 9.5.00/10/660 lượt.

cam tâm tình nguyện bị chị gái ngược mấy cái.

Ngày cứ trôi qua như nước chảy như vậy, Diệp Dĩ Mạt mỗi ngày vội vàng đi dạy, cũng bắt đầu học làm món ăn mới, chỉ không muốn làm cho mình rảnh rỗi, một khi rảnh rỗi lại không thể ức chế suy nghĩ mà nhớ anh, còn anh thì sao, anh có ăn cơm đúng giờ hay không, huấn luyện khổ cực hay không, lúc nào thì bọn họ có thể gặp mặt lần nữa. . . . . .

Diệp Dĩ Mạt cười khổ, rõ ràng mình đã không phải là cô gái nhỏ mười bảy mười tám tuổi nữa, cũng đang chơi tiết mục khó khăn chia cách như vậy. Giống như lần đầu tiên nhìn thấy anh, toàn bộ cuộc sống của cô đều rối loạn, nhìn như quỹ tích cuộc sống không có thay đổi, nhưng bởi vì sự xuất hiện của anh, khắp nơi làm cho cô cảm thấy thiếu một chút gì đó.

Ít đi cái gì?

Ít đi anh à.

Không có nụ cười ôn hòa của anh nhìn cô lúc ăn cơm, không có khuôn mặt tươi cười hả hê của anh sau khi hôn trộm cô, không có anh ôn tình ấm áp ôm khi cô tỉnh lại, giống như tất cả đều mông lung mờ mịt, ép người hít thở không thông.

Thì ra, nỗi khổ tương tư theo lời người xưa, chính là như vậy sao? Ngu ngốc, không nghĩ tới anh cảm giác gì cũng không có, nhưng một khi tay ngừng thì đầu làm việc, lòng tràn đầy ảo não, giống như loại dây leo, chui ra bóng dáng của anh.

Đảo mắt đã cuối mùa thu, lúc cô rời đi Nam Kinh, trên bầu trời nắng gắt rõ ràng còn mãnh liệt, vậy mà hôm nay, ánh nắng ấm áp làm cho mỗi người đều mơ tưởng mang về nhà cất giữ.

Ngày hôm đó, Diệp Dĩ Mạt giống như bình thường một mình trở lại phòng nhỏ, vo gạo nấu cơm. Trước kia cô lười biếng, cảm thấy một người nấu cơm nấu ăn quá phiền toái, luôn ăn bánh bao bánh bích quy hoặc mua đồ ăn ngoài đối phó cho qua, nhưng hiện nay không giống, mỗi lần cô nhìn đến bản thân vẫn vóc người mảnh khảnh như cũ liền có chút mất hồn, anh đã nói, vóc người cô quá gầy.

Diệp Dĩ Mạt vẫn không quá thích cảm giác ở phòng bếp, dù là mở máy hút khói, vẫn cảm giác còn dầu nhầy nhầy, nhưng mà bây giờ cô không nghĩ ra được làm cái gì khác nữa, ngày mai là Chủ nhật, không cần soạn bài, TV lại không cái gì hay để xem, để cho cô rảnh rỗi, hay là thôi đi, thật ra thì cô không muốn làm oán phụ chút nào.

Động tác nhanh nhẫu dọn dẹp ra hai món một canh. Diệp Dĩ Mạt lau tay sạch sẽ, vừa chuẩn bị ăn, lại nghe được tiếng chuông cửa. Lúc này thì ai tới? Diệp Dĩ Mạt giương mắt liếc nhìn đồng hồ treo tường, đã hơn bảy giờ, là ai chứ?

Nghi ngờ đứng lên, Diệp Dĩ Mạt xuyên qua mắt mèo nhìn ra phía ngoài.

Vừa nhìn, cô sững sờ tại chỗ.

Ngoài phòng, người đàn ông một thân quân trang màu xanh lá đứng nghiêm ở nơi đó, trên mặt là nụ cười nhẹ nhàng mà cô ngày nhớ đêm mong.

Tất Tử Thần! tại sao anh ở nơi này? Diệp Dĩ Mạt ngây ngẩn.

Tiếng chuông ngoài cửa vẫn nhất quyết không tha như cũ, kiên trì không ngừng nhắc nhở nữ chủ nhân bên trong nhà, ngoài cửa có khách muốn vào. Mà người khách, chính là người xuất hiện nhiều lần trong mộng của cô, mang theo nụ cười ấm áp như cũ, cùng bóng người trong mộng dần dần trùng điệp.

"Tiểu Mạt, là anh, mở cửa đi." Đè chuông cửa xuống một lúc, không thấy có người tới mở cửa, Tất Tử Thần không khỏi kêu lên, lúc này chính là giờ cơm, có lẽ Tiểu Mạt ở phòng bếp?

"Tới đây." Diệp Dĩ Mạt hít sâu một hơi, vỗ vỗ gò má của mình, để cho mình mỉm cười lần nữa, lúc này mới giơ tay lên mở cửa.

Trong nhà ngoài nhà, cách hai bước đường như vậy, bốn mắt nhìn nhau, đều nở nụ cười nhàn nhạt, giống như chia ra lâu như vậy, chỉ là trong nháy mắt.

"Anh đã đến rồi à?" Diệp Dĩ Mạt giơ tay tiếp nhận bao đồ trong tay anh, cười yếu ớt để cho đi qua, cho anh vào nhà, động tác quen thuộc giống như mỗi ngày đều làm vậy.

"Uh, vừa đúng mở ra đaị hội." Tất Tử Thần tháo cái mũ xuống, một tay dắt lấy cái tay trống không kia của cô, tất cả đều tự nhiên như vậy, cũng chỉ như vợ nhỏ ở nhà hoan nghênh chồng tan việc trở về mà thôi, đơn giản như vậy.

Không biết nghe ai nói qua, con người khi còn sống, đều sẽ gặp phải hai người, một là năm tháng kinh diễm, một thời gian ấm áp. Diệp Dĩ Mạt cảm thấy, cô cũng may mắn, bởi vì năm tháng kinh diễm và thời gian ấm áp của cô đều cùng một người.

"Nghĩ như thế nào lại đến nơi này của em vậy?" Tay mở cửa lúc trước còn run rẩy, bây giờ đã bình phục, nhịp tim nhảy lên kịch liệt cũng dần dần thong thả, trên mặt mỉm cười ấm áp như nắng ấm thẳng tắp chiếu vào trong lòng của anh, giống như mỗi đêm anh ngủ thì xuất hiện nụ cười lúm đồng tiền trong mộng.

"Ghé thăm em một chút, ngày mai phải đi rồi."

Rót chén nước cho anh, Diệp Dĩ Mạt ngồi vào bên cạnh anh: "Sao anh không về xem nhà một chút đã?" Có lẽ đã lâu anh không về nhà, mỗi lần dì Lý niệm lên, luôn oán trách mình sinh con trai không trở về nhà, mà bác trai Tất mặc dù không nói gì, nhưng mà ông bố nhà nào đối với con trai không nhớ thương chứ?

" Anh gọi điện thoại cho mẹ rồi, ba già ở bộ đội, Tử Nghiêu ở trường, mẹ anh đi nông thôn nhìn bà bác rồi, nói với anh trong điện thoại, để cho anh tới tìm cái người này." Tất Tử Thần lôi kéo tay của cô, cười đến hòa thuận vui vẻ. Rất lâu không có thấy cô rồi, thật ra thì nói lâu cũng không lâu, kh