Pair of Vintage Old School Fru
Trọn Đời Trọn Kiếp

Trọn Đời Trọn Kiếp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327490

Bình chọn: 7.5.00/10/749 lượt.

thanh, qua vài giây thì mới có tiếng nói: “Phát sóng lặp lại, ông chủ, tôi là Ninh Hạo. Philippines đã cấm không phận trên vùng biển quốc tế, không còn biện pháp đến đón anh. Tôi đang mượn máy phát của pháo hạm Philippines để liên lạc, đã giúp anh phát tín hiệu cầu cứu, thuyền cứu viện trong một giờ sẽ tới chỗ anh,” bên kia truyền đến tiếng uống nước, dường như còn mang theo tiếng cười, “Nghe nói anh dẫn theo một cô gái nhảy xuống biển? Thật là lãng mạn. Chúc may mắn, hẹn gặp lại ở Moscow.” Vô tuyến điện im lặng lần nữa, qua vài giây tiếp tục lặp lại những lời lúc nãy. Nam Bắc tiện tay tắt tai nghe, mắt nhìn Trình Mục Dương.

Tình trạng của hắn thật không tốt.

Cô cho tới bây giờ không sợ chết, chỉ có đôi khi sợ đau.

Trình Mục Dương cũng là người như cô, người bên ngoài không thể tưởng tượng ra cuộc sống của bọn họ, chuẩn bị tinh thần bất cứ lúc nào cũng có thể mất đi mạng sống.

Nếu người gọi là Ninh Hạo này không tìm được cách để liên lạc, có thể Trình Mục Dương sẽ chết ở đây. Cho nên vừa rồi hắn dự đoán rằng có thể hắn sẽ chết nên mới cùng mình triền miên sao?

Nam Bắc tìm không ra đáp án.

Tình cảm của cô trong quá khứ rất đơn thuần, chỉ có Thẩm Gia Minh. Khi đó Nam Bắc không có chỗ dựa, Thẩm Gia Minh lại có cuộc sống suôn sẻ, đã từng khiến cô khát khao có cuộc sống như vậy. Cho nên, sự hấp dẫn của Thẩm Gia Minh khi đó làm cho cô không thể kháng cự.

Mà Trình Mục Dương lại không giống như thế. Hắn xuất hiện từ một thế giới không chút nào liên quan đến cô, vượt qua không gian lạnh nhạt mà đi thẳng vào thế giới của cô.

Không có do dự, cũng chưa từng cho cô cơ hội chọn lựa.

Cứ như vậy sau gần ba giờ đồng hồ, trên biển rốt cuộc có đèn tín hiệu của thuyền cứu viện.

Nam Bắc vỗ nhẹ vào Trình Mục Dương, đem những lời vừa rồi nghe được nói cho hắn. Từ cái túi không thấm nước vừa rồi chứa vô tuyến điện,Trình Mục Dương lấy ra một cây bút phát tín hiệu giao cho Nam Bắc: “Cầm lấy cái này đến tảng đá phát tín hiệu. Có người đến thì không được dùng tiếng Trung Quốc nói chuyện.”

Nam Bắc gật đầu, hiện tại là thời điểm rất nhạy cảm, toàn bộ tuyến đường đều bị phong tỏa.

Cô mạnh mẽ chịu đựng vết thương trên bắp chân, đứng lên, leo lên trên tảng đá.

Lúc này, sóng gió đã không còn nhỏ, thuyền cứu viện không dễ dàng cập bờ, nên thả xuống một chiếc thuyền nhỏ cứu viện.

Trình Mục Dương trước khi thuyền đến đã cho Nam Bắc mặc quần dài của hắn. Để cô đem mọi súng ống đạn dược và bom mini trong túi không thấm nước ném xuống biển, chỉ chừa hộ chiếu cùng một con dao bình thường, Nam Bắc lúc đầu không hiểu ý tứ của Trình Mục Dương, đợi đến khi có hai người Philippines lên bờ, cô mới hiểu tính toán của hắn. Bọn họ một người cầm súng nhắm vào Nam Bắc và Trình Mục Dương, người còn lại thì bắt đầu nhanh nhẹn đi soát người.

Như là hoài nghi thân phận của họ.

Trình Mục Dương dựa trên tảng đá, phối hợp đưa con dao, dùng tiếng Philippines ngắn gọn giải thích vài câu. Tuy rằng tiếng Anh được xem là ngôn ngữ chủ yếu của người Philippines, nhưng dùng tiếng bản xứ sẽ làm cho người ta thấy thân thiết hơn.

Quả nhiên, hai người cứu viện không còn đề phòng, khom người nói chuyện với Trình Mục Dương. Nam Bắc đi theo bên cạnh, nghe không hiểu họ đang nói gì, chỉ thấy một người Philippines ngẩng đầu đánh giá cô rồi cười.

Trên thuyền còn có hai người nữa, nhìn thấy vết thương toàn thân của Trình Mục Dương đều là tự nhiên tạo thành, hai người lại chật vật như thế, cũng không hoài nghi nữa, giúp họ lên thuyền cứu viện.

“Vừa rồi anh nói cái gì?” Cô nhỏ giọng dùng tiếng Pháp hỏi hắn.

May mắn là cả hai người đều ở Bỉ một thời gian cho nên có thể nói chuyện với nhau tránh cho người khác hiểu được.

“Anh nói anh là Hoa Kiều tại Pháp mang theo vợ là người Myanmar cùng đi nghỉ, đáng tiếc đụng phải bão táp.”

Hai người Philippines vẫn nhỏ giọng nói thầm cái gì đó. Nam Bắc không yên tâm, khẽ hỏi hắn: “Bọn họ đang nói cái gì vậy?”

Hắn cẩn thận nghe xong hai câu: “Đang mắng người. Thời tiết có bão, còn phải đi ra biển cứu viện người ngoại quốc.”

Sau đó hai người lên thuyền lớn, trên thuyền có bác sĩ riêng kiểm tra thương thế cho bọn họ, miệng vết thương trên chân Nam Bắc tuy dài nhưng không sâu. Vết thương sau lưng Trình Mục Dương cũng như thế, không có nguy hiểm quá lớn. Vị bác sĩ cứu viện kia nhìn đến tay Trình Mục Dương thì hoảng sợ, liên tục lắc đầu nói gì đó với hắn. Trong lúc đó nhìn Nam Bắc vài lần, cô không hiểu, nhưng vẫn im lặng ngồi bên cạnh lắng nghe.

Cô hầu như dựa theo cảm xúc của bác sĩ trong lúc nói chuyện, đoán được vài phần.

Trên thuyền cứu viện bố trí không được tiện nghi, thậm chí chưa nói đến cách bài trí trong phòng thì hai người phải ngồi trên một cái khăn trải giường có dấu vết nhàn nhạt, không phân rõ đâu là vết máu đâu là vết bẩn.

Nhiệt độ cơ thể của Trình Mục Dương theo màn đêm buông xuống lại tăng cao.

Bác sĩ truyền cho hắn một túi thuốc nước, không rõ là thuốc gì, treo ngay trên đầu giường. Trước khi đi, rốt cuộc nhớ tới hỏi hắn điều gì đó, Trình Mục Dương từ trong chiếc túi chống thấm nước màu đen lấy ra một cuốn