ại giúp em.” Nam Bắc suy nghĩ, lắc đầu: “Có thể là nhấc tay chi lao*, hay là bởi vì em trai của anh ta rất thích em, nhưng lý do rất yếu ớt.”
(*) việc đơn giản, dễ dàng, không tốn sức giải quyết chỉ như một cái nhấc tay.
Ánh mắt của Trình Mục Dương ở giữa lớp hơi nước rất sáng bóng.
Chẳng qua lúc này hắn thật sự có chút không vui.
Nam Bắc cười, dùng ngón tay chọc vào mặt hắn: “Có lẽ thế này, trong người chúng ta đều chảy dòng máu của người Hoa, nhấc tay chi lao, cớ sao mà không làm?” Trình Mục Dương không nói gì, hắn chỉ cúi đầu hôn lên môi cô.
Thân thể của hai người dán sát vào nhau, nhanh chóng đã có phản ứng khát vọng với đối phương.
Nhưng mà khi hắn sắp hành động, bỗng nhiên từ xa xa truyền đến tiếng bắn nhau, CIA hẳn là vừa gặp phải “Chướng ngại vật” ở trong khe núi. Nam Bắc nhân cơ hội kéo tay hắn ra: “Bên ngoài có rất nhiều người.”
Hắn cười: “Hôm nay là lễ tình nhân.”
Cô nhìn ánh mắt hắn, nhẹ giọng nói: “Sau này sẽ trả lại cho anh.”
“Gấp bội?”
“Gấp bội.”
“Sáu ngày sáu đêm, thế nào?”
Lòng ham muốn thật lớn.
Nam Bắc cảm thấy buồn cười nên tuỳ tiện gật đầu, cô lấy khăn tắm, nhanh chóng lau khô nước ở trên người, rồi mặc quần áo sạch sẽ vào. Ngay sau đó cô mặc áo choàng đen, khăn trùm đầu và khăn che mặt, trải qua cuộc lánh nạn vừa rồi ở trên sa mạc cô bỗng nhiên rất thích trang phục của phụ nữ Saudi, ít nhất sẽ không để cho cát bụi bay vào khắp nơi, khiến cho cả người trở nên dơ bẩn không chịu nổi.
Khi bọn họ đi tới, tất cả mọi người đều chuẩn bị ổn thoả.
Một đội người từ đỉnh núi bên cạnh bò lên trên di chuyển trên bãi đất nhấp nhô, họ có thể xuyên qua khẽ hở mà nhìn thấy toàn bộ cảnh sắc dưới chân núi. Trình Mục Dương mang theo súng tự động cỡ nhỏ, dẫn mọi người đi qua đỉnh núi. Cho đến khi tiến vào vòng vây trong phạm vi nhỏ, Nam Bắc rốt cục nhìn thấy có mấy người đàn ông nằm sấp trên đỉnh núi, họ dùng tảng đá lớn che đậy chính mình, liên tục bắn súng vào người ở phía dưới.
Đây là một cạm bẫy đã được thiết kế rất tốt, đáng tiếc người của CIA còn chưa hiểu ra.
Những đặc công này tự nhận là người ưu tú nhất trên toàn thế giới, trong thời điểm chấp hành nhiệm vụ ám sát lại chạy vào cạm bẫy của kẻ địch, Nam Bắc nghĩ dù thế nào bọn họ cũng sẽ không tình nguyện chấp nhận.
Đáng tiếc, điều Trình Mục Dương muốn làm chính là để cho bọn họ tuyệt vọng.
Trình Mục Dương lấy ra bình rượu bạc nhỏ của mình rồi uống một ngụm, sau khi đến quốc gia này, đây là lần đầu tiên hắn vi phạm lệnh cấm. Đối với tín ngưỡng của bạn bè, bình thường hắn đều rất tôn trọng, mà đối với kẻ địch, hắn sẽ không nhân từ như vậy.
Sa mạc trong đêm khuya, bão cát rất lớn.
Đầu tóc của hắn cũng bị thổi rối loạn, che đi khuôn mặt, nhưng ánh mắt sắc bén vẫn nhìn thẳng.
Sau khi quan sát cuộc chiến gần năm phút đồng hồ, hắn nói hai câu tiếng Nga vô cùng ngắn gọn với người của hắn và CIA đang bắn nhau. Vẻ mặt của những người đó đều có chút cứng lại, nhưng họ nhanh chóng thu hồi súng, ngưng bắn nhau.
Trình Mục Dương đeo kính có thể nhìn vào ban đêm, hắn liền giơ súng trong tay lên, nhắm vào phía dưới, âm thanh của viên đạn rít lên xé rách không khí, không gián đoạn, không lưu tình, Nam Bắc tiếp tục nhìn thấy bóng dáng người ném súng xuống, nhưng không ai ngã xuống.
Hắn chỉ là tháo dỡ súng của bọn họ.
Có thể nói là kinh sợ.
Tư thế bắn của hắn vô cùng xinh đẹp, hơn nữa ở giữa bão cát hắn có một lực đe doạ khiến cho người ta nghẹt thở.
Người ở trên đỉnh núi cộng thêm đặc công của cục an ninh Moscow có khoảng 25, 26 người, nhưng chỉ có chính hắn tỏ rõ uy lực của bản thân, tiến hành việc bắn súng trông có vẻ rất khinh thường.
“Tôi không muốn giết các người,” hắn rốt cục bỏ súng xuống, dùng tiếng Anh nói với những người Mỹ kia, “Ngược lại, tôi còn muốn trả lại cho các người một người bạn, để các người an toàn về nước. Cho nên buông súng xuống mới có lợi cho tất cả chúng ta.”
Bóng người ở dưới chân núi không có thay đổi, nhưng hiển nhiên đã ngừng bắn.
Trình Mục Dương ném khẩu súng qua bên cạnh A Mạn.
Sau đó hắn đi về phía sau, ngồi xổm xuống nhìn A Fa Fu đang bị trói hai tay hai chân và miệng bị bịt lại nói: “Tôi biết mục đích chuyến đi lần này của các người, mà các người cũng có thể đã biết rõ tôi đến đây làm gì.”
A Fa Fu mở to hai mắt nhìn hắn.
Người đàn ông này, cô ta đã từng đọc qua rất nhiều tài liệu về hắn, nhưng đều rất sơ sài, cho đến khi hắn bỗng nhiên xuất hiện ở Philippines, cấp trên lập tức ra mật lệnh hủy bỏ nhiệm vụ nằm vùng nhiều năm của cô ta, thay đổi thành theo dõi hành tung của ông trùm súng ống đạn dược này.
Hắn rốt cuộc là người như thế nào?
Ở trên hòn đảo Philippines, người đàn ông này chăm sóc bạn gái rất dịu dàng, đây là ấn tượng đầu tiên của cô ta. Sau đó, tổ chức vũ trang của Philippines bị đột kích khủng bố khiến nội bộ hao tổn, làm cho hắn biến mất không dấu vết. Khi cô ta trở về tổng bộ mới nhìn thấy hình ảnh đẫm máu mà một mình hắn giết hại mấy đặc công, dùng lời nói của người Châu Á mà hình dung, hắn là ác quỷ đến từ địa ngục, A tu la.
Tội phạm truy nã quốc tế, nhân vật quan trọ