thì ra
cũng giống hệt phụ thân, hoa tâm, may mắn ta còn chưa gả cho ngươi!”
Nói xong vận khinh công nhảy ra ngoài cửa sổ, bỏ rơi luôn Tống Thanh Thư vẫn cùng đi.
“Nha đầu xấu xí!”
“Châu Nhi biểu muội!”
Hai nam nhân cùng kêu lên, bất chấp nói gì chạy vội đuổi theo, trong
khoảnh khắc, Tống Thanh Thư oán hận trừng mắt nhìn Trương Vô Kỵ.
Tống Thanh Thư chưa bao giờ oán hận mình như vậy, ngày thường bướng
bỉnh không chăm chỉ luyện võ, khiến hắn khi đuổi theo Ân Ly không thể
gặp được nàng trước, làm dịu đau buồn cho nàng. Rời khỏi quán nhỏ đuổi
theo, võ công và khinh công của hắn không kịp với Trương Vô Kỵ, chờ hắn
đuổi đến phía xa xa, chỉ thấy nha đầu xấu xí của hắn òa khóc nức nở
trong lòng Trương Vô Kỵ hai má sưng đỏ, mắng phụ thân nàng, mắng A Ngưu
ca, mắng Trương Vô Kỵ.
Nha đầu xấu xí, nha đầu xấu xí của hắn, hắn sao có thể nghĩ như thế,
nha đầu kia xấu như vậy, nàng là vị hôn thê của Trương sư đệ, làm sao
lại có thể là của hắn? Tống Thanh Thư nhìn hai người phía xa, thất hồn
lạc phách lảo đảo rời đi, mờ mịt đến một khách sạn gần nhất, lần đầu
tiên không để ý hình tượng, vứt luôn phong phạm, ôm bình rượu to uống
ừng ực.
Trong lòng mù mịt, tại sao nhìn thấy nha đầu xấu xí trong lòng vị hôn phu của nàng lại khổ sở như vậy? Loại khổ sở này khiến hắn không thở
nổi, tim giống như bị một con dao sắc mài qua mài lại, vừa đau vừa chua
xót, thậm chí hắn còn nảy sinh một ý nghĩ độc ác, muốn đem cốt nhục duy
nhất của Ngũ sư thúc kia hung hăng tra tấn, muốn giết hắn, muốn cho hắn
thân bại danh liệt. Ngón tay Tống Thanh Thư nắm chặt lại một chút, vò
rượu đang cầm vỡ toang, mảnh vỡ rơi loảng xoảng xuống đất.
Tống Thanh Thư hơi giật mình nhìn bàn tay còn nguyên vẹn không chút
hao tổn, trong lòng dâng lên một nỗi bi ai, vì sao hắn muốn dùng đau đớn để ngăn cản ác ý trong lòng cũng không xong? Hắn cớ sao lại phải đau
lòng như thế, hắn không phải sớm biết nha đầu xấu xí kia đã có người
trong lòng rồi sao? Biết nha đầu xấu xí cùng người trong lòng nàng đã
định hôn ước, vì sao nhìn thấy hai người cùng một chỗ, một khắc kia lại
khổ sở như vậy?
Là vì Trương Vô Kỵ không chung tình với nha đầu xấu xí mà bất bình
sao? Vậy tại sao nghĩ đến Trương Vô Kỵ thích quận chúa Thát tử kia trong lòng ngược lại có chút vui vẻ? Tống Thanh Thư một ngụm lại một ngụm
uống lại uống, mặc kệ càng uống càng say, mặc kệ phải quay về khách sạn
của mình, chỉ cảm thấy giờ phút này hắn mong muốn nhất là không nhìn
thấy nha đầu xấu xí kia nữa.
Một trận say mèm kết thúc vào đêm khuya, trên đường cấm đi lại, tiểu
nhị khách sạn lôi Tống Thanh Thư vẫn đang ôm chặt bình rượu ném ra cửa
vào màn đêm tối om. Trước khi mê man, trong lòng hắn lại thực rõ ràng,
chỉ cười nhạo chính mình, tỉnh đi thôi, đồ nhát gan! Không phải là yêu
một người quái dị hay sao? Yêu một nữ tử ma giáo, yêu vị hôn thê của sư
đệ, yêu một nha đầu xấu xí đã có ý trung nhân, yêu liền yêu, vì sao
không dám thừa nhận?
Yêu, thì ra là yêu, Tống Thanh Thư ôm bình rượu, nằm trên mặt đất
nhìn trăng sáng trên cao, mắt say lờ đờ, thể xác và tinh thần đều đông
lại, đắm chìm trong phát hiện mới. Thì ra hắn yêu nha đầu xấu xí, thì ra Tống Thanh Thư yêu Ân Ly, đây là cảm giác yêu sao? Vừa đau đớn vừa chua xót nhưng trong tim lại ngọt ngào, trong ánh mắt lờ đờ của Tống Thanh
Thư hiện lên một tia cười khổ, trong đầu nhớ lại thời khắc quen biết
nàng trước đây, từng chút từng chút, nghĩ đến cô bé khẩu xà tâm phật
kia, Tống Thanh Thư nặng nề ngủ.
Sau mấy ngày hắn cũng không quay về khách điếm, biết rõ tâm sự của
bản thân lại càng tuyệt vọng, không muốn gặp nàng. Mỗi giờ mỗi khắc hắn
chỉ muốn đắm chìm trong men say của rượu mới có thể không nhớ đến những
suy nghĩ, bận tâm vô dụng, càng có thể trong mộng được gặp nàng, nhớ lại từng chút từng chút, đôi khi hắn thật muốn nếu hắn không phải cái gì mà đại hiệp chính phái đệ tử Võ Đang thì tốt rồi, như vậy có thể quang
minh chính đại mà cướp nàng về, chẳng sợ trong lòng nàng không có hắn.
Từ thiếu hiệp phong tư trác tuyệt lưu lạc thành một con ma men thật
sự rất nhanh, không có một chút phong thái nào, ngày này qua ngày khác
say lúy túy, không biết bao lâu đến một ngày, Nhị sư thúc tìm thấy hắn,
đưa hắn về đầu tiên là dần cho một trận, lại ném vào sông đào bảo vệ
thành cho tẩy rửa sạch sẽ, cho đến khi không còn ngửi thấy mùi rượu mới
thôi. Sư thúc không hỏi hắn vì sao lại biến thành như vậy, chỉ nói nếu
hắn uống say thêm một lần nữa sẽ đánh gãy chân.
Nhị sư thúc ngoài mặt không thèm quan tâm đến hắn, chỉ chăm chăm đi
Hào Châu, nhưng trên đường lại âm thầm giúp hắn bốc thuốc chữa cho cái
dạ dày do gần đây uống quá nhiều rượu mà tổn thương, lại truyền cho hắn
nội công tâm pháp điều dưỡng lục phủ ngũ tạng, tứ chi kinh mạch bị hao
tổn, khiến Tống Thanh Thư nhớ lại mình vẫn là đệ tử Võ Đang, trên có
Thái sư phụ, phụ thân và các sư thúc cần hắn hiếu kính, dưới còn các sư
đệ, sư điệt cần hắn dạy dỗ, lúc này mới tạm thời không nghĩ đến vết
thương lòng, dốc lòng học tập với Nhị sư thúc.
Nhưng đến Hào Châu h
