XtGem Forum catalog
Trọng Sinh Tên Ta Là Lâm Đại Ngọc

Trọng Sinh Tên Ta Là Lâm Đại Ngọc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325253

Bình chọn: 8.00/10/525 lượt.

ng tốt, rất kén chọn, trên TV ta đã thấy vô số lần. Bọn chúng phải hất ngã vô số người, mới bằng lòng chịu để một vị “anh hùng” cưỡi. Ta không cần mấy con ngựa cảnh vẻ kiểu đó. Ta thích một con ngựa hiền lành biết nghe lời hơn.

Ta cau mày nói: “Hẳn là thế, nhưng Liên Thành, hắn là lạ.”

Thanh Phong lập tức gật đầu đồng ý.

Tĩnh Ngôn cười, trấn an: “Không liên quan đến chúng ta, ta muốn xem hắn có thể làm gì.”

“Đúng vậy, tuy nói rằng lạ, nhưng đệ không cảm thấy hắn có ác ý.” Ta gật đầu nói.

Vì thế, sau buổi dạo chơi hai ngày, Tĩnh Ngôn sai người đưa bái thiếp đến nơi ở của hai huynh đệ họ Liên.

Ngày hôm sau, chúng ta lên đường đến biệt viện của Liên gia tại Tô Châu. Nói là biệt viện, nhưng rất lớn, lại có một bãi thả ngựa lớn gấp hai lần sân vận động cỡ trung ở hiện đại. Ta, Tĩnh Ngôn và Thanh Phong, Mặc Vũ đều đi, bởi vì ta muốn mỗi người đều có một con ngựa riêng, nếu sau này có chuyện gì cần đi gấp cũng tiện lợi.

Liên Thành và Liên Quyết nhiệt tình dẫn bọn ta đi xem một vòng. Đám Tĩnh Ngôn hẳn là biết nhìn ngựa, thấy mấy con ngựa cao lớn, rắn chắc, da màu đồng khoẻ mạnh, ai cũng rất cao hứng, đứng lại sờ tới sờ lui. Bọn họ chọn kiểu gì nhỉ? Ta nhìn hoài mà cũng không nhìn ra điểm khác biệt giữa mấy con ngựa này!

Liên Quyết đứng cạnh ta, líu ríu: “Tiểu Viễn, ta dẫn hãn huyết bảo mã đến cho đệ xem nhé?”

Ta lắc đầu: “Đệ muốn một con ngựa bình thường thôi, ngoan là được.”

Thấy ngoài bãi thả có một con ngựa đang cúi đầu chậm rãi ăn cỏ, không có rong ruổi chạy theo mấy con ngựa khác trong sân, nhìn vào ánh mắt nó, cảm giác rất ôn hoà. Ta chỉ vào con ngựa đó, hỏi: “Đệ xem con ngựa kia được không?”

Liên Thành nhìn về phía ta chỉ, mỉm cười nói: “Con ngựa đó không tốt lắm, là vì hạ nhân của chúng ta chọn nhầm mới mua về. Chạy không nhanh, cước bộ cũng không đẹp mắt.”

“Tính nết thế nào?”

“À, điểm đó thì rất dễ bảo.”

“Vậy đệ muốn thử xem sao.” Ta lấy từ trong tay áo ra một túi hạt thông rang đường, nghe nói ngựa đều thích ăn đường. Lúc ta đến gần, nó ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào ta. Ta cầm một nắm hạt, đưa đến gần miệng nó,nhử một chút, trong lòng vừa hưng phấn vừa lo sợ nó cắn vào tay. Con ngựa ngửi hơi đường trong bàn tay ta một chút, rồi bắt đầu ăn. Đầu lưỡi và hàm răng của nó cọ qua cọ lại trong lòng bàn tay ta buồn buồn, ta vừa cười vừa dùng tay kia vuốt ve cái cổ của nó. Nó ăn xong đường, lại dùng đầu cọ cọ vào ngực ta. A! Cũng biết làm nũng…

Ta ngẩng đầu nhìn về phía Liên Thành, hắn cũng đang chăm chú nhìn ta, ta cười nói với hắn: “Liên công tử, đệ nhận con ngựa này!”

Phụ thân ta là người trong võ lâm, tuổi trẻ kết giao bằng hữu bốn phương, trong đó có cả vị hoàng tử hiện đang là đương kim thánh thượng. Hoàng tử của tiên đế rất nhiều, khi đó, đương kim hoàng thượng cũng không có thế mạnh gì đặc biệt. Phụ thân ta cho rằng hắn sẽ trở thành một hoàng đế tốt, cho nên mới trở thành trợ thủ bí mật cho hắn, thay hắn làm không biết bao chuyện không thể công khai, ngay cả một số ám vệ theo hắn cũng không biết. Khi đó, tuy rằng ta còn nhỏ, nhưng cũng hiểu được một số việc, từ sau khi phụ thân trở thành công cụ của người kia, ta không còn gặp lại hắn một lần nào nữa, có lẽ để tránh nghi kị?

Hắn cuối cùng cũng được đăng cơ, ta nhẹ nhàng thở ra. Phụ thân không phải người tham vinh hoa phú quý, hoặc là kẻ thích khoe khoang công trạng, người biết, những việc người làm vĩnh viễn phải nằm trong bóng tối. Ta nhẹ nhõm là bởi phụ thân không cần mạo hiểm đi làm những việc mờ ám đó nữa, cuộc sống của gia đình ta sẽ quay lại bình thường như trước.

Nhưng phụ thân không ngờ chuyện “thỏ tử cẩu phanh” lại xảy ra nhanh như vậy. Buổi sáng vừa biết tin hắn đăng cơ, đại xá thiên hạ, buổi tối liền nghênh đón ám vệ tới nhà. Hắn muốn bí mật phải vĩnh viễn chôn vùi sao? Phụ thân võ công cao cường, nhưng vẫn không thể địch lại hàng chục ám vệ thay nhau xông lên, huống hồ còn phải bảo vệ mẫu thân và hai huynh đệ bọn ta. Thủ hạ của phụ thân đều lần lượt ngã gục. Một nhà bốn người bọn ta bị chúng dồn vào một căn phòng, phóng hoả, lại vây bên ngoài, chờ chúng ta không chịu nổi khói chạy ra, hoặc là bị thiêu cháy.

*Thỏ tử cẩu phanh: thỏ chết, chó săn đem nấu – câu thành ngữ về việc quên ơn, phản bội lại những người đã giúp mình lúc trước; Việt Nam cũng có một số thành ngữ tương tự như: qua cầu rút ván, được chim bẻ ná, được cá quên nơm…

Phụ thân bị trọng thương, máu chảy không ngừng, xung quanh đều là lửa cháy ngùn ngụt, trong cơn hoảng loạn ta chợt nhớ đến ánh mắt lạnh băng của người nọ nhìn ta dạo trước, hận ý chợt dâng lên, nếu ta có thể sống sót, ta nhất định sẽ giết hắn.

Phụ thân vươn tay chạm vào đầu ta, ân hận nói: “Là phụ thân hại các con rồi.”

Ta lắc đầu, nghẹn ngào nói: “Không, phụ thân, không phải lỗi của người, là tên cẩu hoàng đế bất nhân bất nghĩa.”

Phụ thân thở dài: “Nếu các con có thể sống sót, không cần phải báo thù. Là ta tự mình chọn con đường này, ta đã nghĩ hắn và ta là tri kỉ, không ngờ hắn lại có thể làm chuyện đuổi tận giết tuyệt này.”

“Nếu con còn sống, con nhất định sẽ trả hắn đầy đủ, phụ thân