XtGem Forum catalog
Trúc Mã Nhà Tôi

Trúc Mã Nhà Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326720

Bình chọn: 8.5.00/10/672 lượt.

t cười, xem ra Tiểu Quý nhà anh là một con sâu rượu. Mễ Tu cầm ly qua, cụng vào ly Tiêu Quý, anh cười nhẹ nói: “Chúc chúng ta…sống chung vui vẻ.”

“Hì hì, vui vẻ vui vẻ!” Tiêu Quý cười tủm tỉm, một hơi uống cạn ly.

Vui sướng thoả thích.

Mễ Tu nhìn con sâu rượu Tiêu Quý, anh cười lắc đầu, nói: “Đừng chỉ uống rượu, ăn chút thức ăn đi, hôm nay nấu nhiều như vậy, kỳ thật hai người chúng ta căn bản không ăn hết.”

“Người ta hưng phấn thôi mà, hôm nay là ngày đặc biệt, đáng để chúc mừng!” Tiêu Quý chu môi, nói.

“Có gì khác nào?” Mễ Tu biết rồi còn hỏi.

“Hôm nay chính là ngày đầu tiên em và anh chung sống tốt đẹp, đáng để kỷ niệm biết bao!” Tiêu Quý uống rượu, đã quên chuyện này phải rụt rè.

Đôi mắt Mễ Tu sẫm lại, trong lòng ngứa ngáy, ý cười nơi khoé môi cũng trở nên bí hiểm.

Tiêu Quý dường như không phát hiện ra sự bất thường của Mễ Tu, cô lại uống cạn một ly, tấm tắc miệng: “Em muốn uống hết chai rượu này, buổi tối đi ngủ anh đừng ghét bỏ người ta đầy mùi rượu nha, nếu không…”

Dưới sự thúc đẩy của cồn, trong lòng Mễ Tu vốn ngứa ngáy khó nhịn, bởi vì hai chữ đi ngủ mà Tiêu Quý vô tình thốt ra, trong nháy mắt anh nhiệt huyết sôi trào, vọt qua ôm lấy Tiêu Quý, chặn lại cái miệng nhỏ nhắn của cô đang lải nhải, rồi anh bồng cô đi về phía phòng ngủ.

Một đêm kiều diễm… So với sự ngọt ngào của Tiêu Quý và Mễ Tu, lúc này trong nhà Lưu Cẩm Trúc lại là mây mù lan toả.

Theo âm thanh vang vọng, đồ ăn mà Lưu Cẩm Trúc vất vả nấu ra đã rơi đầy trên mặt đất, thức ăn nóng hổi vung vãi, chất lỏng hỗn loạn, hạt cơm trắng tinh trên mặt đất đã vẩn đục tán loạn. Lưu Cẩm Trúc khó tin trừng to mắt, nhìn Mạnh Nhụy gần như điên cuồng thở hổn hển trước mặt bà, dùng chân giẫm nát chén bát.

Trong lòng bà kinh hoảng lạnh buốt.

Hôm nay trước khi tan tầm, Lưu Cẩm Trúc giúp đồng nghiệp giải quyết chút chuyện, cho nên về nhà muộn hơn bình thường. Bà vội vàng đi chợ mua đồ ăn, bởi vì đi trễ nên đã không còn măng tây, hôm qua Mạnh Nhụy nói muốn ăn măng tây xào thịt, nhưng cũng trễ rồi, Lưu Cẩm Trúc nghĩ rằng, quên đi, ngày mai nấu cũng thế thôi. Mua xong đồ ăn về tới nhà, Mạnh Nhụy ngồi xem tivi trong phòng khách, thấy bà cô ta thản nhiên liếc một cái, không nói gì chỉ ấn điều khiển từ xa lung tung. Lưu Cẩm Trúc biết gần đây tâm tình Mạnh Nhụy không tốt, bà cũng chẳng so đo với cô ta, tuy rằng bà không biết rốt cuộc vì sao tâm tình cô ta không tốt. Xách đồ ăn vào phòng bếp, bà dùng tốc độ nhanh nhất làm ba món mặn và một món canh, lượng đường trong máu Mạnh Nhụy thấp, phải ăn uống đúng giờ, nếu không dễ dàng choáng váng buồn nôn.

Thế nhưng khi Mạnh Nhụy trông thấy thức ăn trên bàn, cô ta cau mày hỏi bà một câu, không phải bảo dì làm măng tây xào thịt sao, Lưu Cẩm Trúc giải thích ngày mai mới nấu, hôm nay đi trễ không mua được măng tây. Mạnh Nhụy cảm thấy khó chịu, ánh mắt nhìn Lưu Cẩm Trúc lập tức trở nên hung tợn, cô ta thở hổn hển, gạt thức ăn trên bàn xuống đất, vừa ném vừa hô lên: “Bảo dì làm gì thì làm cái đó đi, mấy thứ này cho người ăn sao!”

Cho đến khi ném tất cả chén đĩa ra mấy mét đều vỡ vụn, Mạnh Nhụy mới dừng lại, miệng thở hổn hển, toàn thân hơi run rẩy.

Lưu Cẩm Trúc giật mình sửng sốt hồi lâu, vừa hồi phục tinh thần từ trong biến cố đột ngột ban nãy, bà cúi đầu nhìn sàn nhà dơ bẩn, còn có đồ ăn vung vãi khắp nơi, bà nhìn Mạnh Nhụy, lớn tiếng chất vấn: “Cháu phát điên gì đó!”

Bắt đầu từ tháng trước, cả người Mạnh Nhụy không có chỗ nào bình thường, luôn nổi nóng không có lý do, chỗ nào không vừa mắt cô ta liền kiếm cớ gây khó dễ với bà. Lưu Cẩm Trúc hỏi Mạnh Học Đông cô ta sao thế, ông ta trầm mặc một chút, chỉ nói có lẽ cơ thể khó chịu cho nên ảnh hưởng đến tâm trạng. Nhưng mà Lưu Cẩm Trúc cho rằng sự việc không đơn giản như vậy, từ nhỏ sức khoẻ Mạnh Nhụy đã không tốt, thường hay sinh bệnh, nhưng không như hiện tại, giống như bom hẹn giờ, bất cứ lúc nào cũng có thể phát nổ làm người khác bị thương. Hơn nữa ánh mắt Mạnh Nhụy nhìn bà cũng rất kỳ lạ, trong phiền chán còn mang theo oán hận, giống như bà làm chuyện gì tội ác tày trời vậy. Như ngày hôm nay, chỉ là không làm món cô ta muốn ăn, cô ta lại nổi nóng như thế.

“Bà mới điên, cả nhà bà đều điên hết! Bà là kẻ điên, con gái bà cũng là kẻ điên! Đồ thần kinh, tất cả đều là đồ thần kinh!” Cảm xúc của Mạnh Nhụy còn dữ dội hơn ban nãy, gần như phát cuồng la to về phía Lưu Cẩm Trúc.

“Cháu…cháu nổi điên với tôi được rồi, đừng có chuyện gì cũng kéo Tiểu Quý vào!” Nghe thấy Mạnh Nhụy mắng Tiêu Quý, Lưu Cẩm Trúc giận dữ, không thèm bận tâm đến lời dặn dò của Mạnh Học Đông, bà cũng hung hăng trừng mắt nhìn Mạnh Nhụy.

Mạnh Nhụy thấy phản ứng của Lưu Cẩm Trúc, tức giận đến lồng ngực phập phồng kịch liệt, tất cả mọi người đều hướng về đứa tạp chủng không ai cần kia! Cô đăng bài viết như vậy, chửi bới cô ta, tổn thương cô ta, thậm chí còn cho cô ta một cái tát, nhưng ba lại muốn cô ta xin lỗi đồ tạp chủng kia, dựa vào gì chứ, rõ ràng là Tiêu Quý làm sai! Cô ta không cam lòng, ba còn bảo cô ta đừng tìm Tiêu Quý làm phiền nữa, kêu cô ta đừng tuỳ hứng làm bậy, gây chuyện thị phi. Từ