qua bao nhiêu gian khổ mới có thể khiến cô gái trong trẻo trở nên hờ hững như thế.
Hầu Tử không vội vàng an ủi Tiêu Quý, chỉ là lặng lẽ ở bên cô, không nói lời nào, cũng không có bất cứ hành động gì, chỉ là ngơ ngác nhìn một điểm nào đó, Hầu Tử chưa bao giờ im lặng như vậy.
Qua hồi lâu, dường như đã khóc đủ rồi, hoặc là nhận ra sự tồn tại của Hầu Tử, Tiêu Quý ngẩng đầu, hai mắt sưng đỏ, cái miệng khẽ nhếch, sợi tóc loà xoà trước trán đã bị mồ hôi thấm ướt.
“Người lúc nãy…là mẹ tớ…” Tiêu Quý khóc thút thít, bờ vai run lên.
Hầu Tử nhìn cô, viền mắt cũng đỏ lên, trong đôi mắt thật to đã chứa đầy nước mắt.
“Kỳ thật, trước kia quan hệ giữa tớ và bà ấy tốt lắm, giống như là mẹ con bình thường vậy, không có chuyện gì khó nói, còn rất ỷ lại vào bà ấy. Nhưng mà…sau khi việc làm ăn của bố tớ thất bại, dọn đến căn nhà cũ kỹ, gia đình tớ đã thay đổi, mỗi ngày tớ đi học về đến nhà, không còn nhìn thấy bố mẹ ấm cúng, mỗi ngày bọn họ đều cãi nhau, bố tớ cứ uống rượu mãi… Một lần nọ, sau khi bọn họ cãi nhau, mẹ đã bỏ đi… Bố đưa tớ đến bệnh viện, trên đường xảy ra tai nạn tai cộ, tớ gọi điện thoại cho mẹ, tớ muốn bà ấy trở về, tớ muốn bà ấy nói với tớ bố sẽ không sao, nhưng bà ấy không hề nhận điện thoại của tớ… Bố chết rồi, một mình tớ nhìn thấy mảnh vải trắng đậy trên người bố… Một tuần sau khi bố qua đời thì bà ấy trở về, cùng bà ta về còn có một người đàn ông xa lạ… Tớ không tha thứ cho bà ấy, tớ muốn bà ấy phải đi, đi thật xa, bà ấy lại còn nói muốn đưa tớ ra nước ngoài, bố tớ vừa mất, hài cốt chưa lạnh, bà ấy lại muốn đưa tớ đi, còn cùng với người đàn ông khác… Tớ dốc sức đuổi bà ấy đi, tớ nói tớ không có mẹ, nếu bà ấy không cãi nhau với bố thì bố cũng không chết…”
Tiêu Quý không ngừng lau nước mắt, âm thanh đã khàn khàn: “Bà ấy cứ thế mà bỏ đi, ở cùng người đàn ông kia, còn có đứa con của ông ta… Lúc trước bà ấy là vì cô gái kia mới không đến bệnh viện gặp bố tớ lần cuối cùng, vì một người xa lạ, vì một đứa con của người khác, bà ấy đã không cần đứa con của chính mình… Bà ấy đi rồi, bà ấy không cần tớ… Tớ không có mẹ… Tớ không có nhà… Tớ trở thành đứa nhỏ không ai muốn… Tớ không có mẹ…”
Hầu Tử rốt cuộc nhịn không được mà ôm lấy Tiêu Quý, khóc lóc nói với cô: “Tớ cũng vậy, mẹ tớ cũng không cần tớ, năm tớ sáu tuổi, bà ấy ly dị với bố, bà ấy nói bà ấy không cần gì cả, cũng không cần tớ! Tớ chưa từng gặp lại bà ấy, ngay cả hình dáng của bà ấy thế nào tớ cũng không còn nhớ!”
Tiêu Quý giật mình thấy khuôn mặt đầy lệ của Hầu Tử, cô hô lên không rõ ràng: “Hầu Tử…”
Hầu Tử dẹt miệng, dùng sức lau mặt, cong khoé miệng nở nụ cười, khóc thút thít nói: “Kỳ thật không nhớ được bà ấy cũng tốt, tớ đã quên cảm giác có mẹ là gì lâu rồi, tớ không thèm hâm mộ cả ngày bị mẹ càm ràm đâu. Hơn nữa, năm đó bà ấy chê bai bố tớ không có quyền thế, chỉ là một viên chức nho nhỏ, nên bà ấy mới ly hôn, một người phụ nữ ham giàu lại nịnh bợ, tớ không cần người mẹ như vậy, tớ thế này rất tốt, tự do tự tại, không ai quản, cậu không biết đâu mấy năm trước tớ nghe được bài hát người mẹ kia, cảm thấy rất may mình không có mẹ…”
“Hầu Tử…” Tiêu Quý khàn giọng, sợ hãi nhìn cô.
Hầu Tử tiếp tục mếu máo, bờ vai run lên, đột nhiên cô oa một tiếng khóc lớn, đột nhiên ôm lấy Tiêu Quý. Làm sao có thể không muốn có mẹ chứ, cho dù bà ấy ham giàu, cho dù bà ấy chê bần yêu phú quý, chỉ cần bà ấy cần cô, chỉ cần bà ấy chịu về nhìn cô, như vậy là tốt rồi, nhưng mà, không có, một lần cũng không có, sao có thể nhẫn tâm như vậy, nếu không cần cô thì tại sao lại sinh ra cô, vì sao muốn cô trở thành đứa con không có mẹ…
Lúc Mễ Tu đẩy cửa vào thì thấy cảnh tượng thế này, hai cô gái ôm đầu khóc lóc, bờ vai run rẩy, nước mắt nước mũi giàn giụa…
Sau khi khóc lóc kể lể với Mai Phương, hiểu rõ thái độ của Tiêu Quý hôm nay, Lưu Cẩm Trúc ở lại đây cũng không có tác dụng gì, dần dần bình tĩnh lại, Lưu Cẩm Trúc khẩn thiết nhờ vã Mai Phương, hy vọng Mai Phương chăm sóc tốt cho Tiêu Quý, bà sẽ nghĩ cách để nhận được sự lượng thứ của Tiêu Quý, sau này bù đắp cho cô. Mai Phương gật đầu hứa, nói với bà đừng vội, hiện tại Tiêu Quý không thể chấp nhận, nhưng dù sao bà cũng là mẹ cô, máu mủ tình thâm, Tiêu Quý là đứa bé mềm lòng, dần dần sẽ tha thứ cho bà.
Sau khi Mễ Tu và Mạnh Nhụy trở về, Lưu Cẩm Trúc dẫn Mạnh Nhụy rời khỏi nhà Mễ Tu, trước khi đi, Mạnh Nhụy rất ngoan ngoãn tạm biệt Mai Phương, muốn họ đến thành phố B làm khách trong nhà. Lưu Cẩm Trúc nhìn thấy thái độ khác thường của Mạnh Nhụy, trong lòng nghi hoặc khó hiểu, từ nhỏ cô ta đã được bố nuông chiều, hơn nữa sức khoẻ không tốt, mấy năm trước lại mắc phải bệnh ung thư máu, nếu không có tủy xương cấy ghép kịp thời, e rằng bây giờ đã không còn trên đời, cũng bắt đầu từ đấy, bố cô ta lại càng nuông chiều cô ta hơn, không nỡ để cô ta chịu đựng một chút uất ức, cô ta nói gì thì là cái đó, chỉ lo cô ta có gì bất thường, mà Mạnh Nhụy bởi vì vậy lại càng kiêu căng tuỳ tiện, thậm chí ngang ngược quá đáng.
Lần này bà trở về, không biết vì sao Mạnh Nhụy đòi theo đến đây, bà chỉ nói một câu đường xá xa xôi sợ sức khoẻ của cô t
