Old school Easter eggs.
Trúc Mã Nhà Tôi

Trúc Mã Nhà Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327373

Bình chọn: 7.00/10/737 lượt.

g.

Suy cho cùng, tuổi trẻ, ai mà không điên cuồng chứ.

Đi ra sân bay, sau khi một số bạn học tạm biệt nhau thì đều tự rời khỏi. Mễ Tu nắm tay Tiêu Quý, nhìn Vương Điềm hỏi: “Cần tôi đưa cậu về không?” Mấy người bọn họ tất nhiên muốn về nhà trọ, nhà Vương Điềm tại thành phố này, anh lịch sự hỏi cô ta.

Vương Điềm không nói, nhẹ nhàng lắc đầu, nhìn về phía Du Phong vẫn trầm mặc. Trước khi đi Doãn Cách Tử nói bên tai cô ta, thích thì phải đi tranh thủ. Học chung với Doãn Cách Tử lâu như vậy, cô ta vẫn nghĩ rằng Doãn Cách Tử không biết cô ta thích Du Phong, cho nên cô ta xúi giục Doãn Cách Tử phá hoại tình cảm của Mễ Tu và Tiêu Quý, cho rằng chỉ cần Doãn Cách Tử và Mễ Tu ở bên nhau, cô ta mới có cơ hội ở cùng Du Phong. Cô ta vẫn không dám thổ lộ với Du Phong, bởi vì trong mắt anh ta chỉ có Doãn Cách Tử, cô ta đang chờ đợi, chờ đợi đến khi trong mắt anh ta có thể nhìn đến người khác, cô ta sẽ nói rõ tất cả với anh ta. Thế nhưng, hiện tại trong mắt Du Phong có người khác, người kia cũng không phải cô ta.

Vương Điềm lạnh lùng nhìn cô gái nhát gan ở bên cạnh Du Phong, cô ta lo âu đau nhói, nắm chặt nắm tay, âm thanh có chút run rẩy: “Du Phong, nghe Cách Tử nói cô ấy muốn cậu cùng sang Mỹ với cô ấy, cậu vẫn luôn thích cô ấy, vì sao lại không đi cùng chứ?”

Lời nói vừa thốt ra, Mị Mị khó tin nhìn về phía Vương Điềm, kỳ thật biểu hiện của Du Phong vừa rồi, cô đã nhìn ra điểm bất thường, nhưng Doãn Cách Tử đi rồi, hơn nữa cô và Du Phong vừa mới bắt đầu qua lại với nhau, hiểu biết còn chưa sâu, nên cho đối phương một ít thời gian, không ai như tờ giấy trắng, có chút tình cảm cũng là chuyện bình thường. Thế nhưng, hiện tại có người đem những điều này đặt trên bàn, hỏi ra miệng trắng trợn, cô cảm thấy hơi xấu hổ, bây giờ cô là bạn gái của Du Phong, tình cảnh này bảo cô tự xử lý thế nào đây.

Tiêu Quý nghe vậy, hận không thể tiến lên đạp Vương Điềm một cước, lại dám ức hiếp Mị Mị nhà cô. Bàn tay nhỏ bé bị Mễ Tu giữ chặt, anh lắc đầu với cô, Tiêu Quý bĩu môi, trừng to mắt nhìn Du Phong, nếu anh ta dám nói ra lời nào đại nghịch bất đạo, cô sẽ…sẽ không cho Mễ Tu nhà cô giao du với anh ta nữa!

Du Phong lẳng lặng nhìn Vương Điềm, vẻ mặt lạnh lùng, đôi môi mím chặt, một bên mặt góc cạnh rõ ràng lúc này như con dao gọt, lại có chút sắc bén.

“Về thôi.” Du Phong bình tĩnh mở miệng, xoay người rời khỏi trước, phía sau là Mị Mị đang cúi đầu cụp mắt. Từ khi Vương Điềm ngồi xe taxi rời khỏi, cho đến lúc cùng Du Phong ngồi cùng xe trở về, rồi đến nhà trọ, đôi mắt to của Tiêu Quý vẫn cứ nhìn chằm chằm vào Du Phong, đồng tử đen láy xoay vòng, giống như giây tiếp theo sẽ rớt khỏi hốc mắt, có vài lần Mễ Tu xung động muốn hứng lại tròng mắt cho cô.

Trên đường đi, Du Phong không nhìn ánh mắt giết người của Tiêu Quý, vào nhà trọ anh ta kéo thẳng Mị Mị đến phòng mình, đóng cửa lại, hoàn toàn tách khỏi Tiêu Quý. Nếu ánh mắt có thể giết người, e rằng hiện tại anh ta đã vỡ vụn.

Cửa phòng đã đóng, Tiêu Quý vẫn bĩu môi như cũ, trừng to mắt, giống như có thể xuyên qua cửa phòng đâm thủng một người nào đó. Rất quá đáng, thật sự là rất quá đáng, thật sự là…rất quá đáng! Coi chừng cô nói với Hầu Tử.

Trước mắt đột nhiên tối sầm, Mễ Tu vươn tay che mắt Tiêu Quý, nhẹ nhàng khép lại mí mắt của cô, cẩn thận mềm mại xoa nhẹ vài cái.

“Mỏi mắt không?” Mễ Tu nhẹ giọng hỏi. Các cô không hỗ là người cùng phòng ký túc xá, một người cụp mắt không nói gì, một người giương mắt nhìn, chẳng có chút lực sát thương.

“Không mỏi!” Chỉ là hơi sưng lên.

“Không mỏi thì em nhíu mày làm gì?” Anh lấy đầu ngón tay gõ trán cô, cười hỏi.

Tiêu Quý chìa tay xoa trán, cau mày, cố sức chớp mắt. Mễ Tu cười cười lại đau lòng, anh nắm tay cô đi qua ngồi trên sofa, để cô nằm trên đùi anh, rồi tiếp tục mát xa đôi mắt cho cô.

Đầu ngón tay lành lạnh, nhẹ nhàng chạm vào, Tiêu Quý chậm rãi xoa nếp nhăn ở giữa lông mày. Cô vươn tay cầm ngón tay Mễ Tu đặt trên mặt mình, mở to mắt, oán giận nói: “Du Phong thật sự rất quá đáng, lúc đó, anh ta nên tức giận nói cho Vương Điềm biết, hiện tại tôi là người đã có bạn gái!”

Mễ Tu mặc cô nắm ngón tay mình vân vê, bàn tay kia của anh vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, trên khoé môi là nụ cười dịu dàng.

“Còn Vương Điềm kia nữa, rõ ràng biết hiện tại Du Phong là bạn trai của Mị Mị nhà chúng em, cô ta còn hỏi vấn đề như vậy, hơn nữa Doãn Cách Tử đi rồi, còn nói cái gì vì sao Du Phong không đi cùng cô ta, hừ, cô ta trả tiền vé máy bay à!” Tiêu Quý ngắm nghía ngón tay thon dài của Mễ Tu, tức tối nói.

“Vả lại, ai không nhìn ra người Doãn Cách Tử thích chính là anh chứ!”

Bàn tay vuốt ve mái tóc dừng lại, Mễ Tu ngước mắt nhìn cô, ánh mắt trầm xuống, véo mũi cô hỏi: “Em nói cái gì?”

“Em nói ai không nhìn ra người Tiêu Quý thích chính là Mễ Tu chứ!” Tiêu Quý thì thầm nói.

Mễ Tu buông tay, sờ hai má cô, nói: “Ngoan.”

“Nhưng sao em cảm thấy ở sân bay Doãn Cách Tử ôm anh lâu hơn người khác nhỉ?” Trong nháy mắt, Tiêu Quý hỏi.

Mễ Tu nhíu mày, lại chìa ra bàn tay ác ma.

Tiêu Quý mau chóng vươn tay che mũi.

Mễ Tu cúi người hôn lên môi cô, mút thật mạnh,