hai nơi sẽ được đền bù khi trở về. Lần này Mễ Tu theo Doãn Cách Hi đi công tác, tuy nói thời gian phải đi cũng không dài, nhưng Tiêu Quý lại có cảm giác sống một ngày bằng một năm, Hầu Tử nhà cô lại còn cố tình luôn thì thầm bên tai cô.
Haiz, ngày đầu tiên sau khi Mễ Tu đi, nhớ anh. Ngày thứ hai sau khi Mễ Tu đi, nhớ anh, nhớ anh. Ngày thứ ba sau khi Mễ Tu đi, nhớ anh, nhớ anh, nhớ anh…
“Hậu Khả, vừa rồi tôi giảng đến đâu, lặp lại lần nữa!”
Lời thoại tốt đẹp của Quỳnh Dao bị thầy giáo ngắt ngang, Hầu Tử ngây ngốc đứng lên, hướng về thầy cười đáng khinh.
Tiêu Quý tiếp tục nhớ nhung Mễ Tu nhà cô…
Tiếng chuông tan học vang lên, Hầu Tử kiệt sức nằm sấp trên bàn, nói lắp bắp. Đi học bị thầy kêu đứng lên, lại lấy lòng nịnh nọt, sau khi ngồi xuống tinh thần dâng lên vạn phần, toàn thân đều toả ra khí chất trạng nguyên “Tôi rất nghiêm túc, tôi rất chuyên tâm”, sống lưng thẳng lên, mắt mở to, thật vất vả kéo cho đến khi tan lớp, hiện tại quả thực thể xác và tinh thần mệt mỏi, sức cùng lực kiệt, cạn sức bỏ mạng…
Tiểu Mã Ca và Mị Mị đúng lúc đi qua đây, hai người ngồi bên cạnh Hầu Tử, bắt đầu “bỏ đá xuống giếng”.
“Tiểu Hầu Tử lên lớp lại làm ra chuyện thiên lý không thể dung tha đối với Tiểu Kê Kê, ngay cả ông thầy cũng không nhìn được.”
“Ừ, lên lớp nên lắng tai nghe giảng mới phải!”
“…” Hầu Tử chẳng thèm nói nữa, dì Quỳnh Dao hại chết người mà!
Tiêu Quý ngồi một bên, chống khuỷu tay, cười cười nhìn các cô. Mấy cô bạn thân của cô quả thật chẳng ai sánh bằng. Đôi khi cô cũng nghĩ rằng, có phải những chuyện đã chịu đựng trước khi chính là vì hạnh phúc và sự yên ổn của hiện tại hay không, có Mễ Tu nhà cô ở bên cô, đau lòng vì cô, yêu cô, chăm sóc cô, dì Mai đối với cô như con gái ruột, bây giờ còn có mấy cô bạn thân như chị em ruột, ở xung quanh cô, có thể cùng cô chia sẻ niềm vui, cùng nhau cười, cùng nhau khóc, thấy cô bị uất ức sẽ càng tức giận hơn cô, ra mặt thay cô, bênh vực cho cô.
Nghĩ như thế, Tiêu Quý hướng về các cô cười cảm kích, trong cuộc sống của con người có thể gặp được mấy người bạn bằng lòng bảo vệ mình, đối xử thật tình với mình, đúng là hiếm có.
Có lẽ ông trời đã nghe thấy sự bùi ngùi của cô, vì thế kịp thời cho cô cơ hội giữ gìn tình bạn tốt đẹp này.
“Tiêu Quý, bên ngoài có người tìm!” Một bạn học đứng ở cửa, hướng về phía Tiêu Quý hô lên.
Tiêu Quý nghe vậy ngẩng đầu, lại sửng sốt, trong lòng dâng lên cảm giác không tốt.
Mạnh Nhụy sao lại đến đây?
Hầu Tử, Tiểu Mã Ca và Mị Mị cùng ngẩng đầu nhìn qua, các cô và Tiêu Quý liếc nhau, trong lòng dường như có chung ý nghĩ. Đến tính sổ đây mà, xem ra cô ta đã xem thấy bài viết.
Tiểu Mã Ca đứng lên trước, cười nhẹ, vén mái tóc đen trên vai, hơi nheo mắt. Lúc trước các cô và Tiêu Quý cùng đến khoa âm nhạc tìm Mạnh Nhụy còn có bốn người, hiện tại cô ta qua đây, lại là đơn thương độc mã, tính coi thường ai hả!
Quả thực là khiêu khích, khiêu khích trắng trợn!
Tiêu Quý cũng đứng lên, kỳ thật sau khi đăng bài viết, cô có chút hối hận, tuy nói là do Mạnh Nhụy cố ý khiêu khích trước, ác ý hãm hại cô, nhưng cô trả lại bài viết như vậy, hình như có chút không đúng. Nhưng bài cũng đã đăng rồi, cái gọi là nước đổ khó hốt lại, cô cũng hết cách. Cô cũng nghĩ tới Mạnh Nhụy sẽ thấy bài viết kia, khẳng định rằng là do cô làm, cô ta sẽ tìm cô lý luận, nhưng hiện tại Mạnh Nhụy thật tìm tới đây, chỉ có một mình, Tiêu Quý vẫn có chút bất ngờ.
Nhìn bọn Tiểu Mã Ca, Tiêu Quý nhẹ giọng nói: “Tớ đi ra xem thử.”
“Bọn tớ đi cùng cậu.” Hầu Tử kéo Tiêu Quý, nói. Cô đã từng thấy Mạnh Nhụy cố tình gây sự, nói chuyện độc địa, con người không biết nói lý lẽ, cô sợ một mình Tiêu Quý sẽ bất lợi.
“Không sao, không cần đâu, ở đây cô ta có thể làm gì chứ.” Tiêu Quý cười cười, nói.
“Cái này khó nói lắm, chỗ này của cô ta …” Tiểu Mã Ca chỉ vào huyệt thái dương của mình: “Có vấn đề.”
“Đúng đó Tiểu Quý, đông người sức mạnh, huống hồ bài viết kia là do tớ viết.” Mị Mị nói.
“Là tớ đăng lên.” Hầu Tử nắm vai Tiêu Quý, nhe răng cười.
Tiêu Quý cũng cười, thấy Mạnh Nhụy ngoài cửa đã mất kiên nhẫn, trong lòng cầu nguyện, cầu Chúa phù hộ cô ta.
Bốn người cùng ra, đứng trước mặt Mạnh Nhụy, xếp thành hàng, mặt không cảm xúc mà nhìn cô ta.
Mạnh Nhụy trừng mắt, nhìn bốn người các cô, hận không thể ăn tươi nuốt sống các cô. Đêm qua cô ta lên diễn đàn, nhìn bài viết thứ nhất không chớp mắt, tuy rằng lượng xem không nhiều, nhưng đã có vài bài bình luận, mũi nhọn đều chỉa vào nhân vật chính trong bài viết, mà tên của nhân vật chính là USC. Nhìn đến đó, Mạnh Nhụy hết hồn, nén lòng đọc tiếp, càng đọc càng tức, đến cuối cùng thiếu chút nữa là ném văng máy tính. Bài viết kia rõ ràng viết về cô ta, ngấm ngầm hại người, nói cạnh nói khoé, nói cô ta là đứa nhỏ xấu tính bị ba chiều hư, không biết trời cao đất rộng, kiêu căng tuỳ hứng, dã man ngang ngược, vô tri lại thô lỗ, thậm chí còn nói toạc ra cô ta cướp mẹ của người khác, bây giờ còn trả đũa!
Thật quá đáng! Mạnh Nhụy từ nhỏ đến lớn có lúc nào bị người ta chỉ trích như thế chứ!
“Tiêu Quý, bài viết trên diễn đàn trường là do cô đăng lên phải k