cái, quát: "Kỷ Thiên Hàng, đừng có dùng giọng của Thánh Phụ, tôi muốn ói."
Thiên ca cười một tràng đi vào nhà, thời điểm cười mắt không tự chủ híp một
cái: dám nói anh là lãng tử phong lưu, Giang Tiểu Huệ, con mắt nào của
em thấy ca ca tôi đối với cô gái khác phong lưu chứ?
Bên trong
nhà, Tiểu Phong Tử đang chơi điện tử, vốn là tình cảm mãnh liệt vô hạn
với trò chơi, thế nhưng cậu lại đánh chậm rãi, dù là trên màn ảnh xuất
hiện "Game Over", cậu cũng không có cảm giác gì, tiếp tục ván kế tiếp.
Tiểu Tiết không nhìn nổi rồi, cô đoạt lấy hộp điều khiển, sau đó tay trái,
tay phải, lên trước, nhảy sau, cả người giống như lò xo vậy, đi theo
phương hướng cô ấn phím là cùng nhau đung đưa, quả thật chính là muốn
khiêng một khẩu súng đi đấu tranh anh dũng.
Tiểu Phong Tử ở một bên, chậm rãi dịch cho cô mảnh đất, trên mặt ấy là loại khó được giật mình: cô gái này cũng quá anh dũng đi.
Bốp bốp, Tiểu Tiết vỗ hai lền trên điều khiển, mặt mày đều cười lên: "Làm
cho gọn gàng vào!" Dĩ nhiên lời này là khoe khoang, cô nhíu mày, khinh
bỉ liếc Tiểu Phong Tử một cái: "Em trai nhỏ à, chạy bằng điện nên chơi
giống như tôi đó, hiểu không?"
Tiểu Phong Tử lắc đầu, vẻ mặt vô cùng thành khẩn: "Không hiểu."
Tiểu Tiết vỗ trán: "Cậu thật đúng là Đ. . . . . ." Một chữ đần còn chưa ra
khỏi miệng, cô liền ý thức được người thân công kích, vì vậy sửa lại từ
văn nhã hơn, "Thật là, trẻ con không thể dạy! Được rồi, chị đây sẽ dạy
chú em."
Nói xong, cô liền đem Tiểu Phong Tử kéo qua, sau đó đem
hộp điều khiển nhét vào trong tay cậu ấy, một ngón tay một ngón tay điều chỉnh vị trí, cô vừa sờ mó vừa giảng giải: "Chạy bằng điện, cảnh giới
cao nhất chính là người máy hợp nhất, mười ngón tay đều đặt ở vị trí mau lẹ nhất, không chút do dự, toàn lực đánh ra, đánh kẻ địch một kích trí
mạng!"
Tiểu Tiết tận chức tận trách một lão sư tốt, theo tay cô đem tay Tiểu Phong Tử giáo dục là có thể thấy được.
Chỉ là Tiểu Phong Tử hiển nhiên có chút phân tâm, bởi vì Lão sư áp sát quá
gần rồi, khóe mắt của cậu vô ý liếc cảnh tượng trong cổ áo cô —— thế
nhưng không mặc áo lót —— có chút làm cho người ta huyết mạch căng
phồng. Cậu run một cái, vội vàng đem ánh mắt lấy ra, mà lúc này trên tay lại nặng nề bị đánh xuống. Cậu vừa mới ngẩng đầu liền nhìn thấy Tiểu
Tiết trợn mắt nhìn.
Tiểu Tiết bất đắc dĩ, cô lần thứ N điều chỉnh ngón tay Tiểu Phong Tử thất bại, cô chỉ muốn phối hợp trên tay Tiểu
Phong Tử trợ giúp cậu đánh điện tử, lúc này thân thể của hai người càng
thêm chặt chẽ gần như dán tại một nơi rồi. . . . . .
Tiểu Phong
Tử vừa run lên hai run, mặt của cậu đỏ, bên tai cũng đỏ, chỉ có thể ho
nhẹ hai tiếng: "Cái đó, Tiểu Tiết đúng không, tôi hiểu rồi, tự tôi là là tốt rồi, thật."
Tiểu Tiết cũng không quay đầu lại mà rống lên
với cậu: "Chớ quấy rầy, tiểu quái lập tức sẽ đến đây, cậu tốt nhất nhìn
chi đây làm thế nào đánh bại nó."
Kỷ Thiên Hàng tựa vào cửa,
thưởng thức, sau đó đối với bạn học Tiểu Huệ theo sau nhỏ giọng nói: "Em thật sự cảm thấy bạn học của em có hứng thú đối với anh không?"
Tiểu Huệ từ phía sau lưng nhìn tình cảnh em trai và bạn học cũ gắn bó kề cận bên nhau đánh điện tử, trong nháy mắt có cảm giác hỗn loạn: quan hệ này cũng quá phức tạp, Tiểu Tiết bắt cá hai tay? Kỷ Thiên Hàng còn cùng
người không việc gì nói giỡn?
Chỉ là cô lo lắng nhất vẫn là Tiểu
Phong Tử nhà mình, tại sao lại bị cuốn vào bên trong nghiệt duyên rồi
hả. Vì vậy sốt ruột bảo vệ em trai, khí phách hô: "Tiểu Phong Tử, đứng
nghiêm! Di chuyển về phía sau!"
Nghe được một kẻ điên ra lệnh, từ từ đứng lên, như người máy cứng đờ xoay người. Chân phải vừa nhấc,
hướng chân trái khẽ dựa, ngay sau đó giơ tay phải lên chào.
Tiểu
Tiết bị đụng ở một bên, nhìn tư thế tiêu chuẩn quân nhân của Tiểu Phong
Tử, trong lòng nhất thời dâng lên một loại tình cảm ngưỡng mộ: đầu năm
nay, người đàn ông đáng yêu như vậy thật là hiếm á. . . . . .
Tiểu Huệ hài lòng mỉm cười, đi tới đáp lễ, sau đó ôm lấy cậu, dùng sức vỗ
hai cái: "Cũng may, còng không quên trước kia chị dạy em."
Tiểu Phong Tử bị vỗ phải ho mạnh hai tiếng, ngây thơ cười một tiếng: "Lọ Lem dạy, em làm sao dám quên."
Kỷ Thiên Hàng nhìn hai người này, ánh mắt dần dần sắc bén, người nào đó
chân đứng không vững, vị chua trượt xuống nhảy lên . . . . . . Quá chua! Ngày này Tiểu Tiết dính lại dính, rốt cuộc dính đến mức Tiểu Huệ gật đầu để
cho cô ở trong phòng này mấy đêm, nhưng vì vậy ký kết giao kèo bất bình
đẳng là: muốn ở có thể, phòng trống không có, chỉ có thể ở chung một
gian phòng với Tiểu Huệ, quá đáng hơn là, tiền thuê thu theo, ngày thứ
nhất theo giá thị trường, ngày thứ hai thêm một trăm, ngày thứ ba thêm
hai trăm. . . . . . Cứ thế mà suy ra.
Tiểu Tiết ngồi ở bên giường sử dụng ánh mắt "Thân thiết" ân cần thăm hỏi Tiểu Huệ, khẽ nhắm hai mắt lại, còn nhấp nhanh bờ môi, còn hai cái tay nắm thành quả đấm, những
thứ vô cùng tinh tế biểu đạt tâm tình lòng đầy căm phẫn của Tiểu Tiết
vào giờ phút này.
Tiểu Huệ không quan tâm tới cô, dọn dẹp một cái chăn trực tiếp ném lên giường, bình tĩ