lát cô hỏi:
- Vậy mẹ cháu hiện giờ… người phụ nữ họ Lý đó…
- Là người vợ đầu tiên của bố cháu, chính là người vợ kết tóc se duyên… mà thế hệ cô vẫn hay nói đó.
- Bố cháu đã li hôn với bà ấy?
- Vâng, bố cháu sau khi li hôn với bà ấy thì kết hôn với mẹ cháu.
- Sau đó…?
- Sau đó bố cháu đã kiếm được tiền mua cho mẹ cháu một chiếc ô tô, nhà
cháu là một trong những gia đình có xe riêng sớm nhất ở thành phố G, lúc đó rất hãnh diện, nhưng cũng vì vậy mà đã hại chết mẹ cháu.
- Sau đó bố cháu lại cùng với bà vợ trước tái hôn?
- Vâng.
- Vậy cháu với… biological father (bố đẻ) cháu có qua lại với nhau không?
- Lúc ông sống ở thành phố G, cháu có thường xuyên đến thăm ông, nhưng
sau đó chuyển đến thành phố O rồi lại đến thành phố P, hai bố con cháu
ít gặp nhau hơn, nhưng ông ấy vẫn tìm cơ hội đến thăm cháu.
- Cái cặp hồng đó của cháu…
- Trước đây cháu từng nhìn thấy nó ở chỗ bố cháu, ông luôn để nó trong ví của mình, cháu từng lấy nó ra xem.
- Cháu có hỏi ông ấy lấy ở đâu ra không?
- Có cháu đã nhìn thấy Petal có một cái, giống y hệt cái của bố cháu, cháu mới hỏi ông ấy lấy ở đâu ra.
Cô không thốt được lời nào, cảm thấy như hồn mình như sắp lìa khỏi xác, rõ ràng muốn ngất đi mà không thể ngất được, còn rất bình tĩnh hỏi chi
tiết hơn:
- Một hôm Petal từ nhà thờ về có hỏi cụm từ trúc mã thanh mai nghĩa là gì. Từ này có phải cháu nói với Petal không?
- Cháu có nói với em, cháu và em ấy hồi nhỏ là trúc mã thanh mai từng chơi với nhau.
- Cháu còn nhớ chuyện… lúc nhỏ chơi với Petal?
- Không nhớ rõ lắm, nhưng bố cháu còn nhớ.
- Vậy bài hát Chỉ có thể nhớ lại ngày xưa đấy có phải là cháu viết giúp Petal không?
- Cháu giúp chép nhạc, em nghe cháu hát, liền bảo muốn chơi bài này bằng đàn violon, cháu liền giúp em ấy chép lại bản nhạc.
- Bài hát này là do bố cháu… biological father dạy cháu?
- Không phải.
- Vậy cháu học được từ đâu?
- Trên mạng có.
Cô cảnh cáo:
- Đây là bài hát rất cũ rồi, sao cháu lại chú ý đến nó?
- Cháu nhìn thấy mấy chữ trúc mã thanh mai trong bài hát.
Cô như sắp ngất đi, không rõ ngồi trước mặt mình là Victor hay là Vệ Quốc, đến lí do để thích một bài hát cũng giống nhau! Cô miễn cưỡng nói:
- Cô… chỉ muốn hỏi cháu mấy vấn đề này, cảm ơn cháu đã nói thật cho cô biết.
- Cô không sao chứ?
- Cô không sao, cháu đi church (nhà thờ) đi, Tiểu Kim nó… hôm nay không đi.
- Em ấy bị ốm ạ?
- Không, không.
- Cô, xin cô nói cho cháu biết có phải em ấy bị ốm không? Nếu bị ốm cháu muốn đến thăm.
- Nó không ốm, thật đấy, cháu không cần đến thăm nó. Mấy hôm nay, cháu
đừng đến tìm nó, cũng đừng gọi điện cho nó, cô… cháu hãy đợi mấy hôm… cô có một số việc cần sort (làm rõ) một chút.
Cậu bé hoài nghi hỏi:
- Em ấy chắc là ốm rồi? Nếu không sao lại không đi church.
- Nó không ốm, nó nghe nói cô cần tìm cháu hỏi mấy vấn đề thì sợ cô make a scene (gây chuyện), nên không dám tới.
Cô nhìn thấy Victor cười với nụ cười rất thấu hiểu, cảm thấy mọi cử chỉ
của nó giống y hệt Vệ Quốc. Cô không đợi Victor đứng lên đi vào church,
mà đứng lên ra khỏi tiệm McDonal trước, loạng choạng chạy về chiếc xe
của mình, lái xe về nhà.
Cô như người đang bị sốt cao, lái xe
chạy trên đường quốc lộ nhưng cảm thấy như đang bay trên bầu trời đầy
mây bồng bềnh, không biết làm thế nào mà cô về được nhà, tất cả đều dựa
vào thói quen và quán tình, quán tính lái xe, quán tính dừng xe, quán
tính cho xe vào ga ra, quán tính tắt xe khoá xe, sau đó quán tính đi vào nhà.
Chỉ Thanh đang đợi ở nhà, nhưng không thấy bóng dáng Tiểu Kim đâu. Chỉ Thanh vừa nhìn thấy cô liền hỏi:
- Sao rồi?
- Cái gì sao rồi?
- Em hỏi được thế nào rồi? Nó có phải là con trai Vệ Quốc không?
- Đúng.
Cô sợ anh sẽ hỏi: lần trước sao nó nói bố nó họ Lưu, vậy thì cô lại phải
mất công giải thích lại một lượt chuyện hai ông bố hai bà mẹ của Victor, mà giờ cô chẳng còn chút sức lực nào hết.
Cũng may anh không hỏi, chỉ ủ rũ nói:
- Hôm qua anh đã đoán ra rồi.
Cô không hỏi anh đã đoán ra cái gì, chỉ hỏi:
- Tiểu Kim đâu?
- Ở trên gác.
- Nó không sao chứ?
- Nó thì có chuyện gì?
Cô lên gác, nhìn thấy cửa phòng ngủ của Tiểu Kim đóng, cô do dự một lát rồi mới giơ tay lên gõ mấy cái vào cửa phòng Tiểu Kim.
Tiểu Kim mở cửa hỏi:
- Mẹ, mẹ đã hỏi được Victor rồi?
- Ừ.
- Mẹ đã hỏi cái gì?
- Mẹ hỏi bố nó là ai?
- Lần trước mẹ đã hỏi rồi mà?
- Lần trước hỏi chưa đủ.
Cô nói lại chuyện hai bố hai mẹ của Victor một lượt, rồi an ủi:
- Không sao, con cứ làm việc của con đi.
Chỉ Thanh cũng lên gác, kéo cô vào phòng ngủ, nói:
- Tối qua anh đã nghĩ cả đêm, hôm nay lại lên mạng nghiên cứu, anh đã
nghĩ thông rồi. Trước tiên cái bệnh tim bẩm sinh không di truyền, rất
nhiều người sau khi phẫu thuật đã khỏi hoàn toàn, không tái phát nữa.
sau này Petal chủ yếu sống ở Mỹ, hoàn toàn có thể không qua lại với bà
mẹ đó của Victor. Hai đứa có tình cảm với nhau, chúng ta làm bố mẹ cũng… không nên can thiệp vào…
Cô thở dài nói:
- Em không lo mấy việc này.
- Vậy em lo cái gì…
Cô không thể mở lời.
Nhưng Chỉ Thanh như chợt hiểu ra:
- Ý em là… Petal… và Vic