Old school Swatch Watches
Trùng Sinh Chi Ngốc Phu Quân

Trùng Sinh Chi Ngốc Phu Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327314

Bình chọn: 9.00/10/731 lượt.

hắn luôn bảo thủ không chịu thay đổi, Đỗ Chính Liên và Đỗ Chính Tông tuyệt đối sẽ không ngờ được.

“Tịch nhi đã biết.” Tô Mộ Tịch rời khỏi Long Tường cung thì thở phào nhẹ nhõm, nàng vẫn lo lắng hoàng thượng sẽ không đồng ý với cách của nàng, xem ra nàng đã lo lắng thừa rồi.

Tô Mộ Tịch rời Long Tường cung không lâu thì Quý công công liền triệu tập các đại thần để thông báo bệnh tình nguy kịch của hoàng thượng. Hoàng hậu nương nương đi ra từ Long Tường cung, sắc mặt tái nhợt không còn dáng vẻ tao nhã mọi ngày, cũng bởi vì quá lo lắng khi hoàng thượng vẫn hôn mê bất tỉnh, đã ngất mấy lần. Chúng đại thần lần lượt đi lên khuyên bảo nhưng hoàng hậu vì lo lắng quá mức lại ngất xỉu rồi được đưa vào trong Long Tường cung.

Hiên Viên Hạo Dạ và Đỗ Chính Tông nghe tin này thì trong lòng vô cùng kích động, bọn họ đợi lâu như vậy, cuối cùng đã có thể hành động. Có thể là quá mức kích động nên hai người không hề phát hiện hoàng hậu nương nương đang đóng kịch, hoặc cũng có thể nói là nàng giả vờ quá tốt nên hai người mới không nghi ngờ. Hoàng hậu nương nương vừa được Quý công công dìu vào nội điện, liền đứng thẳng dậy, nhìn thế nào cũng không thấy bộ dáng yếu ớt vừa rồi, nàng nhìn Hiên Viên Vinh Hi cười nói: “Hoàng thượng, ta đã hoàn thành nhiệm vụ.” Hai người nhìn nhau cười.

Tin bệnh tình hoàng thượng nguy kịch vừa truyền ra, nhất thời, sóng gió trong cung bắt đầu nổi lên.

Biên quan, quân đội Mạc quốc không tấn công, Hiên Viên Hạo Thành cũng không có hành động gì. Chỉ để binh lính chuẩn bị càng nhiều tảng đá và gà thì càng tốt, các tướng sĩ trong quân doanh bắt đầu rì rầm bàn tán về cách chỉ huy của Hiên Viên Hạo Thành. Nhưng vì Hiên Viên Hạo Thành là hoàng tử nên không có người nào dám nói trước mặt hắn.

Tô Hoành Diệp nói cho Hiên Viên Hạo Thành biết chuyện này, hắn biết rõ nếu không giải quyết sự bất mãn của các tướng sĩ với Hiên Viên Hạo Thành thì sớm hay muộn cũng xảy ra đại loạn, trên chiến trường kiêng kị nhất là lòng quân không phục. Nghe xong lời nói của Tô Hoành Diệp, Hiên Viên Hạo Thành cười nhẹ: “Cảm ơn đại ca, chuyện này ta sẽ xử lí thật tốt. Nhưng chuyện Lý lão tướng quân thì sao, chuyện ta bảo hắn đã làm tốt chưa?”

Tô Hoành Diệp gật gật đầu: “Lý lão tướng quân đã cho người đưa tin về, không lâu nữa sẽ quay về Ngọc Môn quan, Lý lão tướng quân bảo cho dù phải chết cũng không cho Mạc quốc đặt chân vào đây.” Cuối cùng hắn cũng có thể yên tâm, địa điểm bố trí binh lực được thay đổi thì dù Mạc quốc có chiếm được Ngọc Môn quan cũng không có khả năng tiến công thần tốc. Nếu thật sự bọn họ có thể thành công giải quyết đội quân voi của Mạc quốc thì chiến sự lần này bọn họ nắm chắc phần thắng trong tay.

“Vậy thì tốt, đại ca, huynh xem này.” Hiên Viên Hạo Thành chỉ vào một sườn núi bên cạnh Ngọc Môn quan.

“Chỉ là một sườn núi thôi, có gì kì quái đâu?” Hắn đã nhìn thấy sườn núi này vô số lần, cũng không có gì đặc biệt.

Hắn cảm thấy mọi người đều xem nhẹ nơi này, Hiên Viên Hạo Thành lắc đầu: “Đại ca, không lẽ huynh cho rằng sườn núi này không thể dùng vào việc gì?”

“Quả thật ta cảm thấy thế, không lẽ người nhìn ra được gì đặc biệt sao? Mau nói cho ta nghe chút.”

“Đại ca, dù đội quân voi có sợ gà thì chúng ta cũng chỉ có thể nhất thời dọa được lũ voi thôi. Nếu bọn họ tốn rất nhiều công sức để huấn luyện đội quân voi này thì nhất định họ sẽ có biện pháp làm cho lũ voi bình tĩnh, nếu thế thì những chuyện chúng ta làm là vô ích sao. Huynh nhìn xem, sườn núi này hướng về phía nam, nếu lúc đó chúng ta để tướng sĩ thả gà theo hướng Đông và hướng Tây, mà hướng bắc lại là vách đá. Huynh nói thử xem, voi bị hoảng sợ sẽ chạy theo hướng nào?” Hiên Viên Hạo Thành nói đến đây thì hai mắt lóe sáng.

Tô Hoành Diệp nghe xong, một lúc lâu sau mới trả lời: “Nếu thực sự bị dọa, nhất định sẽ chạy về phía nam.” Vừa rồi hắn bị ảo giác sao? Vì sao hắn cảm giác được Hiên Viên Hạo Thành vẫn là Hiên Viên Hạo Thành trước đây?

“Đúng vậy, chúng ta có thể tiêu diệt toàn bộ đội quân voi của Mạc quốc.” Làm như vậy thì có chút tàn nhẫn với lũ voi, nhưng chỉ làm vậy mới có thể phá hủy khí thế của Mạc quốc. Nếu đám voi này chết, đội quân tinh nhuệ của Mạc quốc đặt chân vào lãnh thổ triều đình Hiên Viên thì không cần suy nghĩ cũng biết được hậu quả.

“Chỉ mong mọi chuyện đều như dự tính của hoàng tử.” Với việc dùng gà để đối phó với đàn voi, Tô Hoành Diệp luôn cảm thấy không ổn.

Hiên Viên Hạo Thành không biết làm gì hơn, chỉ có thể kể cho Tô Hoành Diệp nghe chuyện ngày ấy: “Đại ca, đây không phải là biện pháp ta tự nghĩ ra không có cơ sở, ngày ấy chúng ta cố sức bắt con voi kia về. Ta đã thử dùng tất cả các cách đều không tìm ra nhược điểm của nó, nhưng khi binh lính mang thức ăn cho gà khiến chúng kêu loạn lên, con voi dường như nghe được tiếng gà kêu nên mới điên cuồng chạy đi. Cho nên huynh đừng nghi ngờ cách này.” Hiên Viên Hạo Thành tin tưởng phán đoán của mình, hắn nói chuyện này cũng là cho Tô Hoành Diệu chút lòng tin, nếu không cứ để hắn suốt ngày mệt mỏi vì cố gắng nghĩ biện pháp cũng không ổn.

Tô Hoành Diệp gật gật đầu: “Ta đã biết, t