Tự sẽ không bao giờ tham gia, bất kể tiền thưởng cao đến mức nào.
Cố Nhiên chết ở một ngọn núi khác, không ngờ họ lại dời đến nơi này. Có lẽ đã gây ra nhiều chuyện tày trời ở đó nên họ sợ bị cảnh sát phát hiện chăng?
Một điều trùng hợp ngẫu nhiên, địa điểm diễn ra cuộc thi lại nằm ở hang ổ mới của đám nông dân. Phương Tự còn nhớ rõ, vào thời khắc nhìn thấy hai con trai ông chủ nhà, trong lòng anh ta dội lên cảm giác buồn nôn và khiếp sợ.
Lúc anh ta cùng Kha Phàm chạy ra ngoài sân, Kha Phàm cất giọng hốt hoảng: “Chắc chắn là bọn họ, bằng không tại sao Nhan Nhĩ lại bị cắt cổ họng? Ngọn núi này có ai nữa đâu? Họ muốn giết người diệt khẩu đây mà.”
“Phải làm thế nào bây giờ?” Phương Tự hỏi.
Trương Mộ Hàm cũng đi theo ra ngoài. Tuy không biết rõ nội tình nhưng anh ta cũng đoán ra tình thế cấp bách. Ba người im lặng hồi lâu, cuối cùng Kha Phàm lên tiếng: “Hết cách rồi, dù sao tôi cũng không muốn chết, cứ ra tay trước thì hơn. Đám người đó chắc là muốn tiền và đàn bà, chúng ta sẽ đi đàm phán với họ. Họ có thể bắt ba người phụ nữ trong đoàn chúng ta, chúng ta sẽ không ngăn cản, đồng thời giữ bí mật về mọi chuyện.”
Nghe anh ta nói vậy, Trương Mộ Hàm trợn mắt: “Không được! Hà Tử…”
Kha Phàm lập tức ngắt lời: “Cậu cần bạn gái hay mạng sống?”.
Trương Mộ Hàm liền ngậm miệng.
Phương Tự ngập ngừng: “Nhưng… để họ bắt đi, chỉ e ba người phụ nữ cũng sẽ toi mạng.”
Kha Phàm lạnh lùng đáp: “Chết ba người hay tất cả đều bị giết thì tốt hơn? Anh không nhớ bộ dạng của Nhan Nhĩ lúc bị cắt cổ hay sao?”.
Trương Mộ Hàm và Phương Tự đều câm nín. Bởi cái chết của Nhan Nhĩ quá đáng sợ, một người trước đó còn sống sờ sờ, chớp mắt toàn thân đã chảy hết máu.
Kha Phàm tiếp tục đưa ra kế hoạch: “Chúng ta sẽ nói với đám nông dân đó, rất nhiều người biết đến cuộc thi này. Nếu họ giết hết chúng ta, chắc chắn cảnh sát sẽ điều tra ra bọn họ. Nếu chỉ có ba người phụ nữ tử vong, có thể ngụy tạo thành tai nạn ngoài ý muốn như Cố Nhiên. Tới lúc đó, chúng ta có thể đứng ra làm chứng giúp họ, nói ba người phụ nữ đi lạc. Cảnh sát sẽ không nghi ngờ, rằng chúng ta thông đồng với đám nông dân đó”.
Tiếp theo, Kha Phàm vào phòng, tiến hành đàm phán với ông chủ nhà. Chẳng bao lâu sau, anh ta ra ngoài, sắc mặt không rõ là vui mừng hay u ám. Anh ta thông báo: “Ông ta đã đồng ý, nhưng yêu cầu chúng ta đích thân ra tay, bắt ba người phụ nữ giao cho bọn họ”.
Trương Mộ Hàm chau mày: “Ông ta muốn lôi chúng ta vào cuộc đây mà! Đúng là lão già thâm hiểm!”.
Kha Phàm tiếp lời: “Đã đến nước này, chúng ta cũng chẳng còn cách nào khác, lẽ nào cậu muốn chết sao? Tiểu Du là người đáng tin cậy, giáo sư Tôn sẽ không nhiều lời. Chỉ có tên Hàn Trầm, chắc chắn không nỡ hy sinh bạn gái, cũng không phải loại người dễ đối phó. Lát nữa chúng ta giải quyết hắn trước.”
Trương Mộ Hàm ngẫm nghĩ rồi lên tiếng: “Lý Minh Nguyệt bị cảm, bắt… bắt cô ta trước!”, vẻ mặt anh ta như sắp khóc. “Hà Tử… bắt sau cùng!”.
Kha Phàm và Phương Tự đều không có ý kiến.
Bây giờ hồi tưởng lại chuyện xảy ra sau đó, Phương Tự cảm thấy như trải qua một cơn ác mộng. Bởi tất cả không những thoát khỏi tầm kiểm soát của anh ta, mà còn đẫm máu và đáng sợ hơn.
Nhân lúc mọi người ngủ say, ba người đàn ông tắt đèn điện. Kha Phàm đi giải quyết Hàn Trầm, còn Phương Tự và Trương Mộ Hàm bắt Lý Minh Nguyệt. Khi ngọn đèn đột nhiên bật sáng, anh ta liền nhìn thấy Lý Minh Nguyệt bị cắt cổ, máu tuôn ra như suối. Sau đó, anh ta phát hiện, mình phải tiếp tục giết người, giết Hàn Trầm, Bạch Cẩm Hi, Hà Tử, giáo sư Tôn và Tiểu Du mới có thể che đậy sự việc. Trong lúc đuổi theo Hàn Trầm và Cẩm Hi, anh ta và hai người kia phát hiện ra ánh lửa nên tìm đến nơi này. Tiểu Du đột nhiên giết Kha Phàm, Trương Mộ Hàm lại đâm Tiểu Du một nhát…
Còn bây giờ, anh ta và Trương Mộ Hàm bị Hàn Trầm bắt trói, Tiểu Du biến mất, xung quanh là đám nông dân đã mất hết tính người.
Kể từ lúc họ đặt chân vào vùng núi này, một bàn tay vô hình nào đó đã âm thầm thúc đẩy tất cả. Họ chỉ có thể càng đi càng xa, càng rơi xuống hố sâu. Cuối cùng, không ai có thể thoát khỏi.
Ánh lửa bập bùng, một luồng gió thổi qua khiến ngọn lửa bốc lên không trung, tựa như một con rắn màu vàng rực rỡ, uốn éo trên đỉnh đầu. Phương Tự còn đang trầm mặc, Trương Mộ Hàm ở bên cạnh đột nhiên hét lớn: “Anh bạn! Anh bạn! Chúng tôi ở đây, các anh mau bắt họ đi!”.
Anh ta vừa dứt lời, giáo sư Tôn lập tức quay đầu, cất giọng lạnh lùng: “Câm miệng! Cậu có còn nhân tính không hả?”.
Sau khi được thả ra, Hà Tử từ đầu đến cuối đứng quay lưng về phía Trương Mộ Hàm, không hề để ý đến bạn trai. Đúng lúc này, cô ta bất thình lình xoay người, đâm một nhát vào ngực Trương Mộ Hàm.
Hàn Trầm, giáo sư Tôn, Phương Tự đều đổ dồn ánh mắt về phía đôi nam nữ. Trương Mộ Hàm há miệng nhưng không thốt ra lời, ngực bắt đầu chảy máu. Hà Tử buông tay khỏi conao, lùi lại phía sau hai bước.
“Trương Mộ Hàm!” Cô ta bật khóc: “Bây giờ, chúng ta sẽ không ai thoát khỏi”.
Ở nơi cách đó không xa, đám nông dân từ từ tiến lại gần. Bạch Cẩm Hi đứng ở nơi cao hơn phía sau, tìm kiếm hình bóng của Hàn Trầm giữ