pacman, rainbows, and roller s
Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326845

Bình chọn: 10.00/10/684 lượt.

ải thích có liên quan đến Tư Đồ Dập, Chân Ni Á có chút hoảng hốt, ánh mắt lộ vẻ lưỡng lự.

“Con người anh ấy rất tốt.” Cô ta nói. “Chúng tôi chia tay do tính cách không hợp. Không biết anh chị muốn tìm hiểu điều gì?”

Cẩm Hi lên tiếng: “Chân tiểu thư, không giấu gì cô, chúng tôi đang điều tra vụ án giết hại nhiều cô gái trẻ. Vì vậy, chúng tôi hy vọng có thể tìm hiểu một cách toàn diện về những người có liên quan. Chúng tôi sẽ giữ bí mật cuộc trò chuyện của chúng ta ngày hôm nay. Tôi muốn biết, trong khoảng thời gian hẹn hò với Tư Đồ Dập, cô có thấy anh ta có điều gì bất thường hay không? Chuyện này liên quan đến rất nhiều sinh mạng chứ không phải nói chơi đâu”.

Chân Ni Á vô cùng kinh ngạc khi nghe nhắc đến án mạng. Nhưng cô ta lại một lần nữa im lặng. Vài giây sau, cô ta đột nhiên hỏi: “Như thế nào được gọi là bất thường?”.

Cẩm Hi nhìn cô ta chăm chú: “Ví dụ, anh ta vô duyên vô cớ nổi giận, như biến thành một con người khác. Ví dụ, thỉnh thoảng anh ta bộc lộ khuynh hướng bạo lực. Hoặc tự nhiên cô phát hiện, trong lòng anh ta ẩn chứa một nỗi căm hận và tự ti đối với phụ nữ. Ở bên anh ta, cô cảm thấy rất đè nén, không thể tiếp tục mối quan hệ yêu đương”.

Chân Ni Á biến sắc mặt: “Sao cô biết điều đó?”.

Vụ án tới giai đoạn này, lời khai của những người có liên quan, bất kể là tốt hay xấu cũng đều trở thành chứng cứ gián tiếp, cho thấy Tư Đồ Dập chính là kẻ biến thái giết người hàng loạt. Sự khác biệt trong tính cách của anh ta khi ở trước mặt và sau lưng mọi người đều phù hợp với chân dung tội phạm.

Ngoài chuyện dính dáng đến ba vụ án này, anh ta còn có thể liên quan đến sự mất tích của Nguyễn Thiếu Song. Nhờ vụ Nguyễn Thiếu Song, cảnh sát sẽ tìm ra cách thức gây án của anh ta thời kỳ trước đó. Lời khai của Thiệu Luân và Chân Ni Á sẽ trở thành một trong những bằng chứng trước tòa.

“Em đang nghĩ gì vậy?” Giọng đàn ông trầm thấp vang lên.

Bây giờ là buổi trưa, ba người đàn ông ra ngoài làm việc, trong phòng chỉ còn lại Cẩm Hi và Hàn Trầm. Đang dõi mắt ra ngoài cửa sổ, nghe câu hỏi của Hàn Trầm, cô liền xoay ghế về phía anh: “Mọi việc diễn ra quá thuận lợi nên em cứ cảm thấy có gì đó không ổn”.

Tất nhiên, đây cũng có thể là sự thật. Dù tổ Khiên Đen chỉ mất chưa đúng hai ngày đã tìm ra Tư Đồ Dập, nhưng anh ta vẫn là một kẻ thái nhân cách che giấu rất giỏi. Nếu không có chân dung do Cẩm Hi phác họa và suy luận chính xác của Hàn Trầm, việc tìm kiếm hung thủ chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Thấy anh trầm lặng, cô liền đi đến bên bàn làm việc của anh: “Anh có cảm nhận giống em không?”.

“Đây chính là khác biệt giữa phương pháp điều tra truyền thống và tâm lý tội phạm.” Hàn Trầm tựa vào thành ghế phía sau. “Bọn anh không quan tâm đến cảm giác, mà chỉ chấp nhận chứng cứ. Hiện tại có rất nhiều chứng cứ nhằm vào Tư Đồ Dập nên anh ta là đối tượng tình nghi lớn nhất. Nhưng chúng ta vẫn chưa tìm ra chứng cứ then chốt để khép tội anh ta. Vì thế, anh sẽ không coi anh ta là nghi phạm duy nhất. Anh sẽ không loại trừ sự tồn tại của những khả năng khác cho đến khi tìm thấy chứng cứ không thể chối cãi”.

Cẩm Hi nhìn anh, khẽ “hừ” một tiếng. Hàn Trầm cười, định nắm tay cô. Cô phản ứng nhanh, lùi ra sau một bước, đồng thời cất giọng kiên định: “Em sẽ chứng minh cho anh thấy, đối với kẻ giết người hàng loạt kiểu này, tâm lý tội phạm mới là lợi hại nhất”.

Trong lúc cô lên tiếng, Hàn Trầm liền túm tay cô. Lần này, Cẩm Hi không thể né tránh, bị anh kéo lại gần. Cô đứng còn anh ngồi, anh nắm tay, đồng thời ngẩng đầu nhìn cô.

“Đúng, tâm lý tội phạm là lợi hại nhất, phương pháp điều tra truyền thống xin chịu thua.”

Cẩm Hi phì cười: “Hàn Trầm, em phát hiện anh ngày càng không nghiêm chỉnh”.

Hai người trò chuyện một lúc, Cẩm Hi rụt tay về: “Anh còn bận việc, để em đi lấy cơm về nhé!”.

Hàn Trầm gật đầu. Cô mới đi vài bước, anh đột nhiên lên tiếng: “Em thay bộ đồ khác rồi hãy đi”.

Bây giờ, Cẩm Hi mới chợt nhớ ra mình vẫn mặc bộ váy đi hộp đêm tối qua.

“Sao phải thay?” Cô cười híp mắt với Hàn Trầm.

Anh gối hai tay ra sau gáy: “Anh sợ căng tin sẽ nghẽn mất”.

Một câu đủ khiến bất cứ người phụ nữ nào cũng vừa lòng. Cẩm Hi cảm thấy vô cùng ngọt ngào, cô muốn cười nhưng giả vờ thản nhiên như thể “Đây là chuyện hiển nhiên còn gì?”.

“Nhưng bây giờ không có chỗ thay, em lười về ký túc.” Cô lại không muốn vào nhà vệ sinh thay bộ váy quan trọng thế này.

Hàn Trầm đứng dậy: “Em thay ở đây đi!”.

Cẩm Hi đỏ mặt: “Anh đừng nằm mơ!”.

Hàn Trầm vốn định đi ra ngoài, canh cửa để cô ở bên trong thay đồ. Nào ngờ, cô lại nghĩ lung tung. Bắt gặp vẻ mặt thẹn thùng của cô, anh liền đi khóa trái cửa rồi quay về chỗ ngồi của mình.

“Chắc bọn họ sẽ về bây giờ, em nhanh lên đi!”

Bị anh “chiếu tướng”, Cẩm Hi vừa ngượng vừa buồn cười. Trước kia trong lúc cấp bách, cô cũng từng thay quần áo ở văn phòng. Bộ váy này mặc suốt từ tối qua, bây giờ dính nhơm nhớp khó chịu, hơn nữa, đi lại làm việc cũng không tiện. Thế là cô nói: “Anh mau quay mặt đi, không được nhìn đâu đấy”.

Hàn Trầm liếc cô một cái rồi quay ghế về phía tường. Cẩm Hi lấy bộ thể thao từ ngăn kéo,