Polly po-cket
Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326322

Bình chọn: 9.5.00/10/632 lượt.

và Mặt Lạnh đứng trước tấm bản đồ, tay áo xắn lên cao, để lộ cơ bắp rắn chắc.

Chiếc nhẫn bạch kim ở tay trái sáng lấp lánh. Dáng vẻ này của anh khiến trong lòng Tô Miên rung động. Tuy nhiên, ánh mắt của anh dường như hơi thâm thầm, có vẻ đang “ăn giấm” vì cô ở chỗ Từ Tư Bạch quá lâu chăng?

Tô Miên nhoẻn miệng cười, tiến lại gần: “Công việc đến đâu rồi?”.

Cô vừa xuất hiện, Mặt Lạnh liền đi sang một bên uống trà. Hàn Trầm khoanh tay, cùng cô xem bản đồ: “Cũng tương đối rồi. Mọi địa điểm quan trọng đã được đánh dấu xong xuôi, chi cần tiến hành phân tích là có thể khoanh vùng cứ điểm của tổ chức sát thủ năm đó”.

Tô Miên không biết nói gì hơn, bởi những thứ liên quan đến địa lý, cô hoàn toàn mù tịt. Hơn nữa, cô cũng biết, Hàn Trầm làm những việc này không phải để đưa ra suy đoán hay kết luận, mà để “bẫy” đối tượng tình nghi. Cô không hỏi nhiều mà cất giọng lanh lảnh: “Anh hãy nghỉ ngơi một lát, ra ngoài đi dạo đi!”.

Ngữ khí của cô rất thoải mái. Dù sao mọi người cũng biết cô và anh là một đôi, bây giờ công khai hẹn anh ra ngoài rồi bí mật trao đổi thông tin, chắc chắn sẽ không nghi ngờ.

Hàn Trầm đương nhiên hiểu ý, lập tức bỏ cây bút xuống bàn: “Được thôi”, anh lại quay sang Mặt Lạnh: “Tôi với cô ấy ra ngoài một chút”. Mặt Lạnh gật đầu.

Đến nơi không một bóng người, Tô Miên liếc ngang liếc dọc rồi kéo Hàn Trầm ngồi xuống chiếc ghế dài. Anh quay sang cô, cất giọng trầm thấp: “Em lượn một vòng cứ như rada ấy, có thu hoạch gì không?”. Vừa nói, anh vừa cuộn hai vòng lọn tóc dài của cô vào ngón tay mình rồi lại rút ra.

Tô Miên kể hết với anh những phát hiện mới, đặc biệt nhấn mạnh biểu hiện của Từ Tư Bạch rồi nhìn vào mắt anh: “Anh xem, kết luận của Lão Từ có giá trị biết bao! Toàn là điều chúng ta không nghĩ tới, đồng thời cũng rất hợp tình hợp lý. Nếu là kẻ giết người hàng loạt, anh ấy làm sao có thể kể hết với chúng ta? Vì vậy, chắc chắn anh ấy trong sạch”.

Hàn Trầm im lặng vài giây rồi gật đầu: “Tạm thời coi anh ta là người đáng tin cậy”.

Chợt nhớ tới câu anh từng nói, nếu Từ Tư Bạch không chịu buông tay, anh sẽ không bỏ qua, Tô Miên tựa vào người anh dỗ dành: “Vừa rồi anh ấy còn nói, sau khi vụ án kết thúc, anh ấy sẽ vào bếp đãi mọi người. Điều này có nghĩa, anh ấy đã coi chúng ta là bạn tốt. Anh cũng đừng tỏ thái độ lạnh nhạt với người ta”.

Hàn Trầm đột nhiên cúi đầu, hôn chụt vào môi cô một cái: “Anh có chừng mực. Nếu em không bận tâm đến anh ta thì anh cũng sẽ bình thường”.

Câu nói đầy mùi “giấm chua”. Tô Miên trề môi, đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Hàn Trầm lập tức kéo cô ngồi xuống, ôm eo cô rồi phủ môi xuống.

Xung quanh vô cùng tĩnh mịch, chỉ có tiếng lá cây xào xạc ớ trên đầu. Hai người lặng lẽ hưởng thụ nụ hôn nồng nàn. Một lúc sau, Hàn Trầm tựa vào thành ghế, ôm cô trong lòng. Vô tình ngẩng đầu, anh liền nhìn thấy một bóng hình đứng bên cửa sổ tầng hai của tòa nhà nhỏ màu trắng phía trước. Hai người đàn ông chạm mắt nhau, Từ Tư Bạch liền quay mặt đi chỗ khác.

Hàn Trầm kéo Tô Miên đứng lên.

“Sao thế?” Cô hỏi.

Anh cười cười, dẫn cô đi ra chỗ kín đáo hơn ở đằng sau thân cây rồi lại hôn cô ngấu nghiến.

“Không có gì…”, anh đáp, “Nơi này tốt hơn”.

Tô Miên tựa vào thân cây, đáp lại nụ hôn của anh. Một lúc sau, Hàn Trầm lại ngẩng đầu. Lần này, cả tòa nhà màu trắng lẫn Từ Tư Bạch đều khuất dạng.

Thật ra, giữa đàn ông với nhau, chỉ cần một ánh mắt là có thể đi guốc trong bụng đối phương. Anh ta nhìn em bằng ánh mắt cố chấp như vậy, làm sao có thể ngừng yêu em?

Anh ta mộng tưởng hão huyền, nhưng anh sẽ không cho anh ta cơ hội suy nghĩ viển vông, dù chỉ một chút.

Đây là vụ án lớn nên mọi người đều chuẩn bị sẵn tinh thần “trường kỳ kháng chiến”. Đến tầm chạng vạng, Hàn Trầm triệu tập mọi người, thông báo kết quả công việc của ngày hôm nay. Tô Miên báo cáo thành quả phác họa chân dung tội phạm, Hứa Nam Bách bổ sung vài điều. Mọi người chăm chú lắng nghe, bầu không khí rất hứng khởi.

Mặt Lạnh báo cáo kết quả phân tích địa lý, sơ bộ xác định phạm vi hoạt động của tội phạm. Tiếp theo là Từ Tư Bạch. Khi anh phát biểu về phát hiện của mình, mọi người đều gật đầu tán thưởng. Hứa Nam Bách lên tiếng: “Bác sĩ Từ quả là danh bất hư truyền”.

Từ Tư Bạch vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Hàn Trầm không nhiều lời, chỉ nói một câu: “Rất có giá trị. Anh vẠvả rồi”.

Cuối cùng, Lải Nhải vui vẻ báo cáo: “Tôi đã phục hồi được hơn một nừa dấu vân tay rồi. Ngày mai là có thể tiến hành đối chiếu với dấu vân tay trong kho mẫu của cảnh sát. Tôi đã nhập thành quả vào hệ thống, mọi người hãy xem đi!”.

Hàn Trầm vỗ vai Lải Nhải: “Rất tốt!”.

Tô Miên đảo mắt một vòng, mọi người đều mỉm cười, không có điều gì bất thường. Hàn Trầm lại bảo Mặt Lạnh đi kiểm tra công việc sàng lọc những người ngoại tỉnh. Mặt Lạnh gật đầu, mọi người lập tức giải tán.

Tô Miên về chỗ ngồi, mở hệ thống, xem nửa dấu vân tay mà Lải Nhài phục chế. Khóe mắt vụt qua nụ cười, cô vừa chống cằm vừa âm thầm quan sát mọi người.

Người đầu tiên đương nhiên là Hứa Nam Bách ở phía đối diện. Phần mềm giám sát trong máy tính của Tô Miên hiển thị, anh ta đã mở hình ảnh dấu