Snack's 1967
Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325603

Bình chọn: 8.00/10/560 lượt.

p.

Trầm tư vài giây, Tô Miên liền đi vào văn phòng, lấy bao thuốc và bật lửa của Lải Nhải mang ra ngoài, rút một điếu đưa cho anh.

Hàn Trầm nhận lấy, nghiêng đầu châm lửa: “Chỉ một điếu này thôi”.

Tô Miên “vângݠkhẽ một tiếng. Hàn Trầm cúi đầu, mi mắt hơi khép lại, hít một hơi rồi nhả ra làn khói trắng. Không hiểu tại sao, bắt gặp dáng vẻ này của anh, cô lại cảm thấy xót xa trong lòng.

Hàn Trầm nhanh chóng hút hết điếu thuốc, khóe mắt cười cười: “Ngoài em ra, thuốc lá là phương thức giữ cho đầu óc tỉnh táo hữu hiệu nhất. Bọn chúng để lại nhiều manh mối, chúng ta có thể tìm ra nơi ẩn náu của chúng rồi”.

Tô Miên ngẩn người: “Gì cơ?”.

Anh ôm vai Tô Miên, đưa cô đi vào văn phòng: “Có điều, đây chỉ là nơi ẩn náu trong buổi tối hôm qua mà thôi. Chúng thận trọng như vậy, bây giờ chắc đã di chuyển đi chỗ khác. Chúng ta cứ đến đó rồi tính sau”.

Ngoài trời tối như hũ nút, phòng làm việc của tổ Khiên Đen bật đèn sáng trưng. Tấm bản đồ của thành phố Lam được treo trên tường, Hàn Trầm cầm cây bút, khoanh tròn ba địa điểm trên tấm bản đồ.

Bốn thành viên ngồi yên, dõi theo nhất cử nhất động của anh. Tô Miên mờ mịt, quay sang hỏi Châu Tiểu Triện: “Những điểm anh ấy khoanh tròn là nơi nào vậy?”.

“Biết ngay em không nhận ra mà, là nơi ở của ba nạn nhân”. Giọng nói trầm ấm vang lên.

Hàn Trầm vẫn đứng xoay lưng về phía các thành viên, anh lại vẽ một vòng tròn lớn bên ngoài ba điểm trên rồi mới quay người về phía họ.

Tô Miên bĩu môi, tỏ ý không hài lòng khi anh vạch trần khiếm khuyết của cô trước mặt các anh em. Hàn Trầm lên tiếng: “Tìm kiếm tất cả các nhà xưởng hoặc nhà kho trong khu vực này, chú ý trước cửa đậu một chiếc xe tải. Đó chính là hang ổ của chúng”.

Mọi người đều kinh ngạc. Trong tổ Khiên Đen, ngoài Hàn Trầm ra, chỉ Mặt Lạnh là có sở trường về phương pháp điều tra truyền thống, nên anh ta lập tức mỉm cười, gật đầu: “Tôi rõ rồi”.

Lải Nhải và Châu Tiểu Triện vẫn còn như đang lạc trong sương mù, Tô Miên nửa hiểu nửa không. Hàn Trầm ngồi xuống, từ tốn giải thích: “Dựa theo Nguyên tắc trao đổi của Locard(*), chỉ cần thực thi hành vi phạm tội, tội phạm chắc chắn sẽ trực tiếp hoặc gián tiếp để lại dấu vết trên người nạn nhân hoặc hiện trường xung quanh. Hành vi phạm tội càng phức tạp, lắm chiêu trò, sẽ càng để lại nhiều dấu vết. Mà ba vụ án này, như Tô Miên nhận xét, là rất màu mè”.

(*) Edmond Locard (1877-1966): Là nhà hình sự học người Pháp nổi tiếng vào thế kỷ 19, là người tiên phong trong khoa học pháp y và tội phạm.

Mọi người đều gật đầu. Bất cứ cảnh sát hình sự nào cũng biết đến định luật này, chỉ là lý thuyết thường nói thì dễ, làm thì khó, nên về cơ bản không ai thèm để ý. Châu Tiểu Triện chau mày: “Nhưng chúng đã phá hỏng mọi camera giám sát, nửa đêm cũng chẳng lấy đâu ra nhân chứng, không lưu lại bất cứ dấu vân tay và dấu vết nào ở hiện trường”.

Hàn Trầm cười cười: “Thứ chúng xóa đi là dấu vết trong tầm mắt chúng ta. Còn ngoài tầm mắt thì sao?”. Anh gõ gõ ngón tay xuống thành ghế: “Ở đây xuất hiện quan hệ logic rất đơn giản. Tối qua, L xuất hiện ở hiện trường gây án của A, A có mặt tại hiện trường của R”.

Tô Miên gật đầu. Tối qua, L đã giúp A trang điểm cho “thằng hề”, chữ “A” ở quảng trường cũng là do L viết. Còn hệ thống điều khiển ở hiện trường gây án của R là do A lắp đặt.

“Lúc được phát hiện, tượng sáp của L tương đối hoàn chỉnh, không một khiếm khuyết, làn da cũng không lưu lại bất cứ dấu vân tay nào.” Hàn Trầm tiếp lời. “Một người khó có thể vận chuyển nạn nhân đến đó. Vì vậy, tôi tin chắc L cũng có người trợ giúp. Điều này có nghĩa là, ba tên sát thủ không phải gây án riêng rẽ, mà là hành động cùng nhau”.

Nói xong, anh nhướng mày nhìn Tô Miên. Cô ngày ngày ở bên anh, bị nhiễm phương pháp truyền thống, nghịch lý logic gì đó nên hình như cũng đã hiểu ra vấn đề.

“Giống vụ án Thiệu Luân trước đó.” Cô lên tiếng. “Đêm hôm qua, nạn nhân Lưu Diệu Hoa vẫn còn sống thì không nói làm gì. Hai nạn nhân kia sau khi tắt thở không lâu sẽ xảy ra tình trạng thi thể cứng đờ. Nhưng lúc được phát hiện, thân thể của họ thẳng đứng, không một chút xây xước hay tổn thương. Vì vậy, phải là xe tải mới có thể chơt cả ba hung thủ và ba nạn nhân”.

Hàn Trầm gật đầu: “Chiếc xe tải này chạy đi chạy lại giữa các địa điểm gây án. Nửa đêm nửa hôm bận rộn như vậy, chắc cũng chỉ có bọn chúng mà thôi. Chúng phá hỏng camera giám sát ở địa điểm bắt cóc nạn nhân và địa điểm gây án, nhưng không thể phá hết tất cả camera trên những tuyến đường này. Vì vậy, chúng ta sẽ dễ dàng tìm ra xe tải của chúng”.

Mọi người đều tỏ ra phấn chấn. Vụ khủng bố có vẻ phức tạp nhưng Hàn Trầm đã bắt đúng chi tiết trọng tâm, nhanh chóng tìm ra manh mối quan trọng. Tô Miên không khỏi cảm thán, quả thực anh có khả năng phân tích logic tuyệt vời, bất kể vụ án khó khăn đến mức nào, anh cũng đều tìm ra điểm mấu chốt.

Hàn Trầm nói tiếp: “Ngoài vụ nổ không tính, làm tượng sáp hay moi tim đều là công việc phức tạp. Vì vậy, bọn chúng còn cần một nơi để tiến hành, mà địa điểm này phải là ngôi nhà độc lập, không thể nằm trong khu chung cư, bởi chúng còn phải