ữ cái này, nhưng Hàn Trầm có thể dễ dàng nhận ra, hai hàng chữ này đều xoay quanh chữ cái S làm trung tâm.
S đại diện cho cái gì? Ký hiệu của một tên sát thủ khác chăng?
Hoặc là chữ cái đầu của từ tiếng Anh “Seven” (Số bảy)? Bài thơ cũng có câu: “Hôm đó, nó chỉ mới bảy tuổi”, cũng chính là kể từ ngày 20 tháng 04 năm 2009, tổ chức sát thủ chỉ còn lại bảy người. Vì vậy, Hàn Trầm xác định chính là ngày tháng này.
Nhưng chỉ hai giây sau tin nhắn được gửi đi, di động của anh lại đổ chuông. Hàn Trầm lập tức bắt máy, thanh âm sốt ruột của Lải Nhải ở đầu dây kia truyền tới: “Lão đại… Không kịp nữa rồi! Cục diện đã bị mất kiểm soát!”.
Thì ra trong lúc Hàn Trầm và Tô Miên cứu bé gái, cách vụ nổ còn hơn hai phút, công an khu vực ở quảng trường lần lượt rút lui, để bảo đảm an toàn tính mạng cho bọn họ. Chỉ có một cảnh sát hình sự tự nguyện ở lại, không từ bỏ cơ hội cứu người cuối cùng. Nhưng có lẽ do tinh thần bị đè nén quá lâu nên bây giờ hoàn toàn suy sụp, “thằng hề” đột nhiên lấy tay hất người cảnh sát, chạy nhanh về phía đám đông ở xa xa.
“Tôi không muốn chết một mình! Tại sao bắt tôi chết một mình? Các người cũng đừng hòng thoát thân!” Hắn vừa hét vừa lao nhanh trên quảng trường, người cảnh sát vội đuổi theo, đồng thời cất cao giọng: “Chúng tôi có mật mã rồi! Mau quay lại đi!”. Nhưng đối phương như không nghe thấy.
“Anh ta chạy về hướng nào?” Hàn Trầm vừa đi vừa hỏi.
Lải Nhải: “Hướng Đông Bắc!”
Hàn Trầm gác máy rồi ném điện thoại cho Tô Miên. Tô Miên liền túm tay anh: “Hướng Đông Bắc là chỗ nào? Chỉ e không kịp nữa rồi”. Bây giờ chắc chỉ còn lại một phút.
Hàn Trầm chưa kịp trả lời, lối ra ở cầu vượt bên dưới bỗng trở nên hỗn loạn.
“Trời ạ! Anh ta đang chạy về bên này!”
“Đồ điên! Một mình chết không đủ sao? Mau chạy đi!”
“Tô Miên, anh không thể khoanh tay đứng nhìn một sinh mạng mất đi ngay trước mắt mình!” Hàn Trầm cất giọng nghiêm nghị. Cô còn chưa kịp phản ứng, anh đã giật khỏi tay cô: “Em cứ ở đây, đừng đi đâu cả”. Nói xong, anh len lỏi về phía trước, mỗi lúc một xa.
Tô Miên thầm chửi thề một câu, cũng học theo Hàn Trầm, đẩy mạnh người chắn đường ở phía trước, đồng thời gọi cho Lải Nhải: “Lải Nhải, Hàn Trầm đi cứu nạn nhân rồi!”.
Ở đầu kia điện thoại, Lải Nhải sợ tái xanh mặt: “Đừng để lão đại đi! Bom sẽ nổ bất cứ lúc nào!”.
Quả tim như sắp rớt khỏi lồng ngực, nhìn bóng Hàn Trầm đã biến mất ở lối ra, Tô Miên nghiến răng, ra sức chen lấn về phía trước: “Tránh ra! Tránh ra! Hàn Trầm!”.
Tô Miên bị chen lấn, xô đẩy đến mức sắp rã rời xương cốt. Vừa ra đến bên ngoài, đón ánh nắng chói chang, cô bất giác nheo mắt. Trong tầm nhìn mơ hồ, cô thấy một người đàn ông mặc bộ trang phục thằng hề đứng cách mình hơn trăm mét. Còn ở giữa cô và người kia là một hình bóng cao lớn, đang chạy nhanh về phía anh ta.
Toàn thân Tô Miên dường như hóa đá trong giây lát, hai bàn tay cuộn chặt. Năm giây, chỉ cần cho Hàn Trầm thêm năm giây là đủ. Nhất định anh sẽ cứu được nạn nhân!
Tuy nhiên, ở giây tiếp theo, cô nghe thấy tiếng nổ cực lớn. Tất cả âm thanh trên thế giới này dường như bị tiếng nổ đó che lấp. Cô nhìn thấy một quả cầu lửa bốc lên từ vị trí của thằng hề. Cô thậm chí còn nhìn thấy vẻ mặt đẫm nước mắt của anh ta trước khi bị ngọn lửa nuốt chửng. Sau đó, một luồng khí cuồn cuộn dội về hướng này. Hàn Trầm nhanh như cắt nằm rạp xuống đất. Tô Miên cũng đồng thời ngã xuống né tránh. Tiếp theo, cô chỉ cảm thấy luồng khí vừa nóng vừa mạnh mẽ đè ép lên thân thể. Trước mắt tối đen, cô liền ngất đi.
Thật ra, Tô Miên chỉ lịm đi khoảng hai phút. Chỗ cô đứng cách vụ nổ tương đối xa nên không ảnh hưởng. Trong lúc mơ hồ, cô cảm thấy có người ôm thân thể mình, gọi tên cô bằng một giọng đầy lo lắng: “Cẩm Hi! Cẩm Hi!”.
Đầu óc vẫn quay cuồng nhưng ý chí mạnh mẽ khiến cô mở mắt. Đập vào mắt cô đầu tiên là gương mặt Từ Tư Bạch, anh nhìn cô chăm chú: “Em thế nào rồi? Không sao đấy chứ? Có nghe thấy anh nói không?”.
Tai Tô Miên vẫn còn ù ù, chỉ có thể nghe thấy thanh âm rất nhỏ. Cô bám lấy tay anh đứng dậy, dõi mắt về phía Hàn Trầm. Anh nằm sấp, bất động trên mặt đất, mấy người cảnh sát hình sự đang mang cáng chạy về phía anh. Tô Miên lảo đảo bước đi.
Đến chỗ Hàn Trầm, Tô Miên không để ý đến bất cứ ai xung quanh, lao vào ôm lấy anh. Hai mắt anh nhắm nghiền, gương mặt đen sì, trán bị thương, máu chảy ròng ròng.
Buổi chiều cùng ngày, trong bệnh viện, Hàn Trầm nằm bất động trên giường bệnh, vẫn chưa tỉnh lại. Tô Miên ngồi bên mép giường, lặng lẽ nhìn anh. Ba thành viên tổ Khiên Đen đứng bên cạnh, Lải Nhải nói khẽ: “Tiểu Bạch, em đừng lo lắng quá. Bác sĩ nói lão đại chỉ bị thương ngoài da, với lại bị ngất do chấn động mạnh thôi. Anh ấy không có vấn đề gì đâu”.
“Tôi biết.” Tô Miên đáp.
Châu Tiểu Triện đặt tay lên vai cô: “Em và Lải Nhải về cơ quan trước, Mặt Lạnh chờ ở bên ngoài, chị hãy chú ý giữ gìn sức khỏe”.
“Ừ.”
Ba người đàn ông nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh. Tô Miên cầm tay Hàn Trầm, trong lòng nhói đau. Không phải cô lo lắng cho sức khỏe của anh. Chỉ là hình ảnh lúc Hàn Trầm rời đi cứu nạn nhân vẫn còn in sâu trong ký ức