i ra ngoài: “Anh đã cử một đội qua bên đó kiểm tra. Bây giờ chúng ta đi xem xem thế nào.”
Tô Miên chau mày: “Bọn chúng luôn hết sức thận trọng, liệu có để lại dấu vết không?”
Hàn Trầm cười cười: “Tô Miên, chúng cũng là con người chứ không phải thần thánh. Mỗi lần tiến hành kế hoạch phạm tội kín kẽ như vậy, chúng phải mất nhiều công sức chuẩn bị. Tuy nhiên, chúng cũng chỉ xóa đi dấu vết ở trong phạm vi tầm nhìn của chúng ta, trốn ở nơi chúng ta không thấy mà thôi. Không có chuyện đi đến đâu, chúng cũng có thể xóa sạch toàn bộ dấu vết, không chế tất cả camera giám sát và nhân chứng. Thành phố này có phải thuộc về chúng đâu? Đoạn băng video lần trước khiến L suýt bị anh tóm gọn chẳng phải là ví dụ tốt nhất hay sao? Lần này cũng thế thôi, A to gan trốn ở nơi chỉ cách chúng ta mấy chục mét, trong tình trạng xung quanh đều là cảnh sát, vì hắn cho rằng, chúng ta sẽ không nghĩ ra điều này.”
Hai người về đến ký túc đã là hơn chín giờ tối. Bởi vì chuyện xảy ra ngày hôm nay, lãnh đạo Cục đặc biệt coi trọng vấn đề an toàn của các thành viên tổ Khiên Đen và những cảnh sát hình sự khác nên tất cả đều được cấp súng 24/24, đồng thời yêu cầu chuyển vào ký túc.
Hàn Trầm đi tắm, Tô Miên ngồi một mình bất động bên cửa sổ, ngắm nhìn bầu trời mờ mịt hồi lâu. Khi anh ra ngoài, cô quay đầu liếc anh một cái rồi lại tiếp tục dõi mắt ra ngoài cửa sổ.
“Hàn Trầm, đối với em, Từ Tư Bạch cũng như Tiểu Triện, đều là người thân của em. Vì vậy hôm nay, em mới căng thẳng như thế.” Cô cười cười: “Mấy năm qua, em không có người thân cũng chẳng có bạn bè nào khác, lại không thích nhắc đến chuyện bị mất trí nhớ. Em thân với Tiểu Triện, nhất định là bởi “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Còn Từ Tư Bạch…”, cô dừng lại trong giây lát. “Có lẽ vì, em luôn có cảm giác, anh ấy cũng cô độc như em.”
Vừa dứt lời, thắt lưng Tô Miên liền bị siết chặt. Hàn Trầm ôm cô từ phía sau, thân thể đàn ông ấm nóng áp sát. Cử chỉ thân mật quen thuộc khiến trái tim cô run rẩy. Anh cúi đầu, ghé sát mặt cô, phả hơi thở vào tai cô. Mùi đàn ông đặc trưng bao trùm toàn thân cô trong giây lát.
“Lẽ nào những năm qua, anh sống tốt hay sao?” Giọng nói trầm khàn vang lên.
Tô Miên không trả lời, chỉ nắm lấy hai bàn tay anh đang đặt ở trước bụng mình rồi nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay anh.
“Tình cảm của ai có thể so sánh bằng tình yêu của anh dành cho em?” Anh cất giọng chắc nịch: “Từ Tư Bạch lấy gì để so sánh?”
Tô Miên quay người ôm anh. Hai người đứng yên một lúc rồi anh nâng cằm, cúi xuống hôn cô mãnh liệt. Cô nhắm mắt, hưởng thụ sự tiếp xúc thân mật này. Câu nói ngắt quãng mà cô thốt ra miệng chính là hồi đáp chân thực nhất cho tình cảm sâu đậm của anh.
“Em yêu anh… Em yêu anh, Hàn Trầm! Xin hãy tin, trong cuộc đời này, em chỉ yêu mình anh mà thôi.”
Cũng trong buổi tối đó, Từ Tư Bạch về đến ký túc xá đã là đêm khuya. Vì bị đâm xe, có hiện tượng chấn động não mức độ nhẹ nên phải nằm viện theo dõi nhưng anh cứ khăng khăng đòi về ký túc. Người cảnh sát phụ trách bảo vệ Từ Tư Bạch không khuyên nhủ được, đành đưa anh về.
Hành lang vô cùng yên tĩnh, dường như mọi người đã ngủ say. Lúc đi ngang qua phòng Tô Miên, Từ Tư Bạch không hề dừng bước. Trong phòng không một tiếng động, chắc đôi nam nữ đã đi ngủ.
Phòng ký túc do cơ quan phân cho từ lúc anh chuyển về thành phố Lâm. Bên trong bài trí hết sức đơn giản, ngay cả tủ quần áo cũng chứa đầy sách. Từ Tư Bạch đẩy cửa vào phòng. Toàn thân anh vẫn còn đau nhức. Có lẽ do quá mệt mỏi nên đầu óc váng vất, nhưng anh không lên giường nghỉ ngơi, mà ngồi ở chiếc sofa nhỏ, châm một điếu thuốc. Cho tới khi cả phòng nồng nặc khói, bản thân ho khù khụ mấy tiếng, anh mới dập tắt mẩu thuốc, ném vào thùng rác rồi thất thần hồi lâu.
Não bộ Từ Tư Bạch chợt vụt qua một ý nghĩ, họ đang ôm ấp nhau trong căn phòng cách anh mười mấy mét. Ý nghĩ này khiến trái tim anh nhói đau. Bình thường, anh chẳng bao giờ nghĩ ngợi lung tung, nhưng vào thời khắc này, trải qua một ngày đối mặt với tử thần, tâm tình bị đè nén đã lâu tựa như phá kén, sinh sôi nảy nở và thét gào trong lòng anh.
Có lẽ do quá mệt mỏi, Từ Tư Bạch chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Giấc mơ của anh đêm nay rõ nét và kịch liệt hơn bất cứ lần nào trước đó. Anh mơ thấy Bạch Cẩm Hi tựa vào người mình, ngẩng đầu nở nụ cười rạng rỡ với anh.
Hai ngày sau, thân phận và diện mạo của A cuối cùng cũng được xác định.
“Hạ Tuấn Ngải, nam, 24 tuổi, người Bắc Kinh. Có thể khẳng định, hắn là một thành viên của tổ chức sát thủ, là tội phạm giết người bằng chất nổ biệt hiệu là A.” Châu Tiểu Triện vẫn chưa xuất viện, Lải Nhải làm công việc chỉnh lý hồ sơ thay cậu ta. Anh ta đứng trước màn hình, giới thiệu người đàn ông trên tấm ảnh với cả đội hình sự.
“Sáng sớm ngày mười bốn, Hạ Tuấn Khải, tức A đã xuất hiện ở tòa văn phòng Tứ Xuyên, cách tòa cao ốc Kiên Phong, nơi xảy ra vụ nổ chưa tới năm mươi mét. Lúc đó vẫn chưa tới giờ làm việc, hắn lại không phải nhân viên của tòa nhà này. Camera giám sát ghi được hình ảnh, hai phút sau khi xảy ra vụ nổ, hắn từ tầng hai mươi lăm đi xuống dưới. Nhưng lúc đó, hắn đội mũ l