Teya Salat
Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323465

Bình chọn: 9.00/10/346 lượt.

ương của mình đã theo gió cuốn đi mất rồi.

Cùng lúc đó, Mặt Lạnh ngồi trong phòng làm việc, tay vẫn mân mê hộp thuốc trong túi quần. Mặc dù không hiểu tại sao cô lại đưa vitamin cho mình, nhưng nhớ đến vẻ mặt đáng yêu, mọi lời nói của cô, trái tim người đàn ông lại trở nên mềm mại và xốn xang.

Cúi đầu nhìn hộp thuốc trong tay, gương mặt tuấn tú trước giờ không có nhiều biểu cảm bỗng ửng đỏ.

Khoảng thời gian sau đó, Mặt Lạnh quá bận rộn nên không có cách nào tiến thêm bước nữa. Nhưng ít ra, mối liên hệ giữa anh với Hạ Tử Thất vẫn không bị gián đoạn. Không gián đoạn có nghĩa là…

Cứ đôi ba ngày, anh lại gặp cô ở căng tin. Tổ Khiên Đen đồng tâm hiệp lực, đều ngồi xung quanh cô, đồng thời giữ chỗ đẹp nhất cho Mặt Lạnh, để anh có thể ngắm cô gái nhỏ của mình. Nếu có anh chàng cảnh sát nào cố tình ngồi cạnh Hạ Tử Thất, Tô Miên và Châu Tiểu Triện sẽ lập tức lao tới, đẩy đối phương đi chỗ khác, chiếm chỗ bên cạnh cô, thành công trong việc giúp Mặt Lạnh giữ người.

Ngoài ra, nếu trong đội có người cảnh sát nào bị thương, Mặt Lạnh trước giờ vốn không nhiều chuyện, bỗng dưng thay đổi thái độ, đích thân đưa họ đến phòng y tế, ở đó chờ họ bôi thuốc. Có người thắc mắc: “Gần đây Mặt Lạnh trở nên nhiệt tình đột xuất. Có phải nhìn trúng emái nào ở phòng y tế không?”. Người của tổ Khiên Đen biết rõ đạo lý theo đuổi con gái không thể rút dây động rừng. Thế là Hàn lão đại ra mặt giải thích: “Mặt Lạnh rất ít khi giao lưu với đồng nghiệp nên tôi kêu cậu ấy đi”.

Cứ thế, hai người dần trở nên thân thiết. Mặt Lạnh biết được Hạ Tử Thất chưa có bạn trai, hơn nữa còn từ chối mấy anh chàng cảnh sát trong Cục. Hạ Tử Thất cũng biết được, Mặt Lạnh thoạt nhìn có vẻ lạnh lùng khó gần, nhưng thật sự rất chu đáo. Mấy lần đưa đồng nghiệp đến khám bệnh, mỗi khi cô không chú ý đến chi tiết nhỏ, anh đều nhẹ nhàng nhắc nhở. Hiện tại, anh chưa có bạn gái. Bạn gái cũ chê anh dành nhiều thời gian cho công việc nên mới chia tay. Anh thật sự không dễ mở lòng nên mấy năm nay cô đơn một mình. Nếu trở thành bạn gái của anh, chắc chắn cô sẽ không gây tổn thương cho anh…

Làm sao bây giờ… Hình như, cô càng ngày càng thích anh hơn.

Tình cảnh thăm dò lẫn nhau và suy tính thiệt hơn giữa hai người cuối cùng cũng chấm dứt vào một ngày cuối tuần. Hôm đó, ngành cảnh sát toàn tỉnh tổ chức cuộc thi Kick-Boxing(*). Mặt Lạnh vốn dĩ đã đạt được vô số giải thưởng trong những cuộc thi tương tự nên không có hứng thú tham gia. Tuy nhiên, mấy thành viên tổ Khiên Đen như Tô Miên, Lải Nhải và Châu Tiểu Triện đều hiếu thắng, nhất định bắt anh đi giành lấy giải nhất. Mặt Lạnh chẳng bận tâm nên đã đồng ý.

(*) Kick-Boxing là môn thể thao chiến đấu độc lập dựa trên đá và đấm, lịch sử phát triển từ karate, Muay Thái và boxing của phương Tây.

Sau khi biết tin anh tham gia, Hạ Tử Thất cả ngày đứng ngồi không yên. Chờ mãi mới tới giờ tan sở, cô lập tức đến địa điểm tổ chức cuộc thi đấu.

Hạ Tử Thất đến từ sớm. Lúc cô tới nơi, sân thi đấu có sức chứa cả trăm người mới chỉ lác đác mười mấy người. Cô đảo mắt một vòng, trong lòng khấp khởi mừng thầm, đến sớm như vậy cũng chỉ vì mục đích chọn chỗ ngồi tốt. Ai ngờ vừa đi hai bước, cô chợt có cảm giác đang bị ánh mắt quen thuộc“chiếu tướng”. Cô từ từ ngẩng đầu, liền nhìn thấy Mặt Lạnh.

Anh đang ngồi ở khu vực nghỉ ngơi bên cạnh sân thi đấu. Hôm nay, anh mặc áo may ô trắng bó sát, quần thể thao màu xám đậm. Anh cầm chai nước suối ngẩng đầu uống, mắt dõi về hướng này. Hạ Tử Thất không phải là người dễ dàng đỏ mặt. Nhưng hành động của Mặt Lạnh khiến cô không dám nhìn thẳng. Đầu cô cúi gằm, gương mặt nóng bừng, lặng lẽ tiến về phía khán đài.

Sao anh đến sớm đến thế? Trong lòng Hạ Tử Thất dội lên một cảm xúc khó tả. Thôi xong, còn một tiếng nữa thì cuộc thi đấu bắt đầu. Cô âm thầm quan sát xung quanh, chỉ nhìn thấy những cô gái đầy hưng phấn, vô tình mà hữu ý liếc qua Mặt Lạnh. Bình thường đều là đám mê trai đẹp mới đến sớm thế này…

Mặt Lạnh vốn không phải là thành phần tích cực, nhưng ba thành viên kia của tổ Khiên Đen lại rất hăng hái nên anh mới có mặt sớm như vậy.

Mặt Lạnh dõi theo Hạ Tử Thất từ phía xa. Hàn Trầm cúi đầu đọc tin tức trên điện thoại, ba người còn lại không nhìn thấy Hạ Tử Thất. Họ đang bận khiêu khích những đối thủ khác. Châu Tiểu Triện nói với một người cảnh sát hình sự đang đi tới: “Lão Chu, anh cũng tham gia cuộc thi à? Có muốn thử đọ sức với Mặt Lạnh nhà chúng tôi không?”.

Tô Miên: “Tiểu Trần đẹp trai đến rồi à…”, cô hạ thấp giọng: “Tôi biết cậu cũng đăng ký, nhưng Mặt Lạnh nói cậu đấu không lại anh ấy”.

Lải Nhải ngâm nga: “Mặt Lạnh ơi Mặt Lạnh! Mặt Lạnh là giỏi nhất! Mặt Lạnh đẹp trai nhất… khắp thiên hạ không có đối thủ…”.

Chứng kiến ba người giở trò ấu trĩ, đặc biệt là cô gái nhỏ mặt mày hớn hở, Hàn Trầm đưa tay đỡ trán. Anh luôn tưởng rằng, do nhiều năm sống ở môi trường toàn đàn ông cục mịch, cô mới trở nên thô lỗ, cà lơ phất phơ. Xem ra, việc quay về bên anh cũng chẳng khiến cô nữ tính là bao.

Có điều… Hàn Trầm mỉm cười. Khẩu vị của anh quả nhiên ngày càng khác thường. Anh cảm thấy cô như vậy càng đáng