m mà cũng ko biết “Muốn biết có phải mơ hay ko để tôi cho cô biết!!” quay lại với nụ cười lạnh hơn băng của mình thường nhạt,Tú Triết lao tới kẻ đang ngồi trên giường với bộ mặt đang ngỡ ngàng.
Không để cho cô kịp phản ứng anh đã khóa chặt hai tay cô lại.đè lên người cô.Mặt sát mặt.Đột nhiên 1 mùi hương ngọt ngào như mạch nha xộc vào mũi anh.Không phải là mùi nước hoa ngọt ngào như bao phụ nữ mà anh đã gặp.Mà là 1 mùi hương nhẹ dịu nhưng đột nhiên lại làm cho bản thân anh thấy mình đang nóng rực lên.Một cảm giác chưa từng có.Trước ánh mắt còn đang ngỡ ngàng của con mồi đang nằm gọn trong tay,khẽ khàng đặt mỗi xuống gần hơn cái cổ trắng,mùi hương ấy lại càng mạnh hơn,làm cho bàn tay anh đột nhiên lại càng siết chặt lại.Toàn thân nóng hừng hực như đang phát sốt,một cảm giác thôi thúc khó tả.Lý trí của anh đang tự hỏi mình đang làm gì,nhưng cái miệng của anh đã gục vào cái cổ trắng ngần đó mất rồi.Một làn da mịn màng,ngọt lịm như kẹo chạm vào môi làm tất cả như nổ tung.Chạy khắp người anh là 1 cơn rung động mạnh nóng hổi đầy thúc giục.Anh muốn nhiều hơn,nhiều hơn nữa.Muốn chìm vào trong làn hương kẹo ngọt này.
“Đồ dê xồm !!! ” Minh gào lên và ko quên đá chân thẳng vào mạng sườn của kẻ quấy rối.Giống như con mèo giương vuốt ra theo quán tính để tự vệ.
Bị đá bất ngờ Tú Triết ngã nhào sang phải nằm ôm lấy cái mạng sườn.Cơn rung động khó kiểm soát hình như đã biến mất ko còn dấu vết,chỉ còn lại cảm giác đau tức nơi mạng sườn do con mèo phản công đang chọc bừng lên cơn tức giận trong người con sói hoang dã. “Cô làm cái gì vậy?”
“Còn phải hỏi sao?Dĩ nhiên là dùng chân dá cho kẻ xấu bay ra xa rồi!!” vừa nói Minh vừa lồm cồm bò dậy bản năng nói với cô tốt nhất để tránh trường hợp lại bị đè xuống lần nữa nên tránh xa tên biến thái đó thì hơn.
Đã giữ lại bình tĩnh và thoát khỏi cơn rung động vừa rồi,Triết ngồi thẳng dậy và nhìn thẳng vào mắt kẻ đối diện “Sao hả?Ko phải là mơ chứ?”
Minh vẫn đề phòng ngồi ở phía cuối giường xa tên biến thái vừa suy nghĩ về những điều lúc nãy.Cảm giác đau nơi cổ tay do hắn siết chặt vẫn còn,cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng khi hắn hôn lên cổ cô và hơi nóng khi hắn đè lên cô hoàn toàn ko hề giả..Lẽ nào..?!!! Tự véo vào má mình 1 cái thật mạnh.Rồi gào lên vì đau.Rõ ràng cô ko hề nằm mơ.
Dường như bắt được ánh nhìn lo sợ trong đôi mắt của cô,Tú Triết khẽ nhếch mép kín đáo.Từ giờ trò mèo vờn chuột mới bắt đầu.
“Đây là đâu?” quay đầu lại nhìn đầy vẻ cảnh giác với kẻ đang ngồi ở đối diện,Minh đã bắt đầu trò chơi của kẻ săn mồi bằng câu hỏi đầu tiên hiện lên trong đầu cô như vậy đấy.
“Một cánh rừng nằm giáp danh với biên giới Trung Quốc.Đừng hỏi thêm nữa.Vì tôi cũng ko nói rõ hơn đâu!” nở 1 nụ cười mãn nguyện vì anh hiểu câu nói này có thể khiến cho kẻ bị săn mồi hoang mang thế nào.Châm 1 điếu thuốc và chờ đợi đòn đáp trả hoặc chỉ đơn giản để xem trò vui của kẻ đang hoảng sợ trước mặt mình là cái thú vui của Tú Triết.
“Biên giới Trung Quốc?Tại sao tôi lại ở đây?” Minh hỏi lại ngay khi vừa nghe câu trả lời thốt ra từ khuôn mặt lạnh băng của tên đồi bại.
Có chút bất ngờ nhưng lại càng làm cho cuộc săn thêm ý nghĩa hơn trước sự phản ứng nhanh của con mồi.Tú Triết dừng lại hít 1 hơi rồi mới chậm rãi trả lời “Vì cô là món hàng của tôi!” thản nhiên như mặt trời luôn luôn phải mọc vậy.
Tên bại não này đang nghĩ gì vậy? “Vậy cũng là câu trả lời?” với ánh mắt chán trường.Tên này ko bại não thì chắc cũng thiếu mất 1 vài dây thần kinh.Minh đang nghĩ như vậy trong đầu.
“Tại sao ko?Đó là sự thật.Tôi bỏ tiền ra mua cô.Vậy cô là món hàng của tôi.Đợi khi tôi bán cô đi rồi cô sẽ hiểu.” tiếp tục hút điếu thuốc và tận hưởng dư vị của cuộc vờn bắt,Tú Triết ngước lên nhìn cô gái trước mặt xem bước tiếp theo liệu cô ta còn có thể làm gì.
“Mua?Anh mua tôi bao giờ?” Minh ko thể tin được vào tai mình.Tại sao lại có thể có chuyện cổ tích này xảy ra với cô được chứ?
“Phải người nhà cô bán cô đi giống như bao món hàng khác tôi mua thôi.Cô cũng chỉ là 1 trong số đó có gì mà ngạc nhiên.Tiền có thể mua được tất cả nhất là đàn bà!” nhoẻn miệng cười sau khi nói câu nói quen thuộc của cha anh,tiền là tất cả và đàn bà chỉ là hàng hóa.Cái tư tưởng này nó ngấm vào máu của anh mất rồi.
“Các người buôn bán phụ nữ ư?” Minh hỏi với cái giọng ko còn bình tĩnh được nữa.Cô đang rơi vào nơi nào thế này.Căn phòng sang trọng đến mấy thì cũng là 1 động mại dâm trá hình thôi.
“Ko cần nói huỵch toẹt vậy đâu nhóc!” Tú Triết mỉm cười,xem ra con nhỏ này cũng khá thông minh,tôi xem cô còn ko biết sợ?!!,trong đầu anh nghĩ nhưng với bộ mặt ko biến sắc anh từ từ bình thản tiếp “Cô được vào đây là phúc phận của cô.ở đây chỉ bán hàng cao cấp thôi!Nhưng xem ra cô thì ko phải cao cấp gì.Muốn thành cao cấp chắc cũng phải tốn nhiều thời gian đây.”
“Nói gì..” tức nghẹn lời nhưng ko thể làm gì được vì cô biết cô ko phải đối thủ của hắn,nếu cứ liều mình xông lên thì chỉ có đường bị hắn đè ra mà thôi.Cách duy nhất bây giờ là chạy trốn.Ko phải đây là khả năng cô giỏi nhất sao.Mọi người trong nhà cô đều nói kể cả cô có bị vứt sang sa mạc thế