XtGem Forum catalog
Từ Bi Thành

Từ Bi Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329112

Bình chọn: 7.5.00/10/911 lượt.

i thuộc hạ định mở cửa đi xuống, Trần Bắc Nghiêu cất giọng lạnh đãm: “Thôi đi!”

Mộ Thiện hơi chóng mặt sau vụ va chạm. Cô vừa cuộn tay áo kiểm tra vết thương, một bàn tay từ đằng sau đột nhiên vươn tới túm chặt cánh tay mềm mại của cô.

“Để tôi xem nào”. Ngữ khí của anh khá dịu dàng.

Mộ Thiện bất động: “Tôi không sao đâu”.

Trần Bắc Nghiêu bấm mạnh khiến tay Mộ Thiện hơi đau buốt. Anh nhoài người lên trên, một cánh tay vòng qua eo cô.

Trong lúc Mộ Thiện còn chưa kịp phản ứng, Trần Bắc Nghiêu đã nhấc cô ra đằng sau. Đến khi Mộ Thiện định thần, cô đã ngồi bên cạnh anh. Lý Thành thấy vậy liền dịch chuyển lên hàng ghế trên.

Xe Jeep tiếp tục tiến về phía trước, tiếp tục lắc lư.

Trần Bắc Nghiêu dường như rất mệt mỏi, anh nhắm mắt ngả người vào thành ghế. Khuôn mặt với đường nét thanh tú đẹp như bức họa của anh lộ vẻ từng trải không phù hợp với diện mạo và độ tuổi.

Một tay anh đặt lên đầu gối, bàn tay còn lại đặt trên ghế xe ở bên cạnh. Năm ngón tay dài mạnh mẽ của anh nắm chặt tay Mộ Thiện, như bảo vệ, như thăm dò, như chiếm hữu.

Ngón cái, ngón trỏ, ngón giữa…Trần Bắc Nghiêu vuốt ve từng ngón tay Mộ Thiện. Rõ ràng chỉ là một động tác đơn giản nhưng khiến cô cảm thấy một sự ham muốn kỳ lạ.

Mộ Thiện rõ ràng có cảm nhận, từ nơi sâu thẳm trong thân thể cô run lên từng cơn theo sự tiếp xúc của anh.

Giống như không phải bàn tay mà là linh hồn của cô được anh vuốt ve. Đinh Hành cảm thấy cả người anh đang di chuyển, nhưng không biết di chuyển đi đâu và trong bao lâu. Anh muốn mở mắt nhưng không mở nổi. Đầu óc anh mơ hồ thoáng qua vài hình ảnh vỡ vụn, đó là cha anh và Mạn Thù cuốn chặt vào nhau như thân rắn, khiến anh thấy buồn nôn; sau đó anh nổ súng vào cha anh, ông nằm úp mặt trên vũng máu…

Đinh Hành biết đã xảy ra chuyện, xảy ra chuyện lớn. Nhưng đầu óc anh vô cùng nặng nề, giống như không chịu sự điều khiển của anh.

Đinh Hành rất nhanh chìm vào giấc ngủ. Không biết bao lâu sau, anh có cảm nhận toàn thân bỗng dưng chìm xuống, cằm đột nhiên đau buốt.

Tiếp theo có một bàn tay lớn nhét thứ gì đó vào miệng anh, khiến anh bị sặc, anh ra sức giãy giụa lắc đầu. Nhưng tóc anh bị ai đó túm chặt, miệng bị một bàn tay bóp mạnh buộc phải há ra, có người lại tiếp tục đổ vào mồm anh.

Bạch phiến! Đầu óc Đinh Hành hiện lên từ này, anh ho sặc sụa. Thứ bột màu trắng nhét đầy cổ họng và xoang mũi anh. Bọn chúng muốn anh chết vì sử dụng ma túy quá liều.

Đinh Hành hô hấp ngày càng khó khăn. Lúc anh tưởng mình tắt thở, cằm được thả ra, thân thể anh mềm nhũn đổ xuống đất.

Sau đó không có bất cứ động tĩnh nào khác.

Trong đêm tối không thấy đâu là bờ bến, Đinh Hành cảm nhận được một cơn khoái cảm kỳ dị, khiến toàn thân anh bất giác run rẩy. Anh thấy vô số bàn tay mềm mại đang dịu dàng vuốt ve cơ thể anh, sau đó người anh dâng trào một khoái cảm mãnh liệt trên cơ thể thơm ngát của một người phụ nữ.

Đinh Hành nhìn thấy Mộ Thiện, thân thể lõa lồ của cô quấn lấy người anh, cả hai không ngừng triền miên dây dưa. Anh cảm thấy tim anh đập mỗi lúc một nhanh hơn, anh dường như nghe rõ nhịp đập của huyết mạch. Đầu anh và toàn thân anh lên cơn co giật, khiến Đinh Hành theo phản xạ đập mạnh xuống nền nhà lạnh toát.

Anh biết anh sắp rơi xuống địa ngục.

“Ầm”, Đinh Hành phảng phất nghe thấy tiếng động lớn. Mặc dù nhắm mắt nhưng anh vẫn cảm nhận được một luồng sáng đang chiếu vào mình.

“Có người…Hình như là Đinh Hành!” Ai đó hét lớn: “Anh ta dùng heroin! Anh ta vẫn còn hơi thở!”

Đinh Hành muốn mở mắt nói chuyện nhưng anh không thể thốt ra một tiếng. Chỉ trong giây lát anh lại chìm vào tăm tối.

Đến khi tỉnh lại, Đinh Hành chỉ nhìn thấy xung quanh một màu trắng toát. Mùi thuốc khử trùng nhức mũi tràn ngập trong không khí.

Cậu ruột Ôn Tệ Trân đang ngồi trên ghế dài đối diện giường bệnh. Thấy Đinh Hành tỉnh lại, ông ta liền đứng dậy đi tới và nắm chặt tay anh.

“Cậu…” Giọng nói anh khản đặc.

“Cháu đừng nói gì cả, cháu sẽ không sao đâu”. Chưa đầy một tháng, phó thị trưởng mới gần năm mươi tuổi dường như già đi rất nhanh. Ông ta chăm chú nhìn Đinh Hành, thần sắc vô cùng nặng nề: “Cháu hãy kể tỉ mỉ cho cậu nghe chuyện xảy ra ngày hôm đó”.

Hai ngày sau, Ôn Tệ Trân lại đến phòng bệnh của Đinh Hành.

“Trên khẩu súng có dấu tay của cháu, hiện trường chỉ có dấu chân một mình cháu. Nhân chứng Mộ Thiện mà cháu nhắc tới đã mất tích. Có điều không sao cả, vụ án này tồn tại rất nhiều nghi vấn, động cơ cháu giết người không đầy đủ, tên bác sỹ đó đã biến mất. Cậu đã sắp xếp để một người nhận tội thay cháu, nói là đánh cắp súng của cháu, phía tổ trọng án cậu cũng thu xếp xong rồi.

Bây giờ Dung Thái đã sụp đổ, Châu Á Trạch ra làm ăn riêng, không còn nhiều người giúp cháu nữa đâu. Chuyện xấu trong nhà không nên rêu rao, hôm nay thị ủy đã mở cuộc họp, vụ án này chỉ có thể giải quyết như vậy”.

Ôn Tệ Trân phân tích tình hình trước mắt đâu vào đấy, nhân thể quan sát phản ứng của Đinh Hành. Nhưng Đinh Hành tỏ ra rất bình thản, làm ông ta không nhìn ra điều gì. Sự kiện xảy ra ở Dung Thái rốt cuộc là ngẫu nhiên hay có người đứng sau thao túng? Đinh Mặc Ngôn