không sau này đệ đệ đi ra, sẽ cho rằng
con là ca ca không ngoan.”
Mấy tháng sau đó, Minh nhi quả nhiên rất
ngoan ngoãn, không hề đi ra ngoài quấy rối, nó tò mò về bụng của Trinh
nương hơn. Nhìn bụng Trinh nương càng ngày càng lớn, thắc mắc của nó
ngày càng nhiều.
“Nương, bụng của nương thật tròn, đệ đệ hình tròn sao?”
“Đệ đệ không tròn…. Này….” Điều này bảo Trinh nương sao mà giải thích được chứ? Nàng lại không biết trong bụng thì sẽ thế nào.
“Nương, nương, lúc bé con cũng hình tròn
sao? Bây giờ sao con lại dài ra vậy? Con vừa mới co lại trên giường,
nhưng mà làm sao cũng không tròn được….” Minh nhi mang vẻ mặt kỳ quái,
Trinh nương lại mang vẻ bất đắc dĩ.
Cuối cùng, Minh nhi rốt cuộc hỏi ra vấn đề khiến cha mẹ đau đầu.
“Đệ đệ ở trong bụng nương, sao có thể ra ngoài vậy? Cha, nương, con từ đâu mà có vậy?”
“……..”
Thẩm Nghị cùng Trinh nương thật bất đắc
dĩ, vì sao trước kia Diệu nhi không hỏi những vấn đề như vậy chứ? Hiện
tại con sao lại hỏi nhiều vấn đề khiến người ta khó trả lời như vậy chứ?
Bọn họ cũng đâu thể nói với con, no là từ địa phương nào đó sinh ra đâu….
Cố tình Minh nhi cứ đặc biệt chấp nhất,
cứ theo sau hỏi điều này mãi. Không còn cách khác, Thẩm Nghị đành phải
bịa chuyện xưa dỗ nó, “Con khi mới xuất hiện cũng giống như đệ đệ vậy ở
trong bụng nương con, sau đó con trưởng thành, có thần tiên nói, oa nhi
này muốn đi ra, ta biến! Thần tiên sử dụng pháp thuật, con liền ra
thôi.”
Minh nhi nghe được mình do thần tiên biến ra, đặc biệt thần khí, thực tự hào nói, “Thì ra con do thần tiên biến
ra, không giống như Ngô Xương Kiệt, nó là do cha mẹ hắn nhặt được từ
đống rác!”
Thẩm Nghị cùng Trinh nương đều xấu hổ,
Ngô Xương Kiệt là tiểu tôn tử của viện thủ Noãn Hạ viện Ngô Ký, gần đây
được đưa đến thư viện chơi, ai biết được đám tiểu bằng hữu này cứ ngày
ngày nghiên cứu vấn đè này đâu.
Chờ đến khi Diệu nhi trở về, cũng bị hỏi
vấn đề này, Diệu nhi đã mười một tuổi, cao hơn không ít, diện mạo càng
thêm thanh tú, nghe thấy Minh nhi hỏi vấn đề này nghĩ nghĩ chút, nói,
“Minh nhi, con do thần tiến biến ra?”
Minh nhi gật đầu, vô cùng tự hào.
Diệu nhi đắc ý cười, “Ta chính là do vị
thần tiên kia chuyển thế, cho nên, ta là cậu con. Nào, ngoan, cậu vẽ cho con bức tranh, đừng nhúc nhích nha.”
Minh nhi không phục, chỉ vào Minh nhi hô, “Cậu lừa người! Cậu mới không phải thần tiên! Cháu không cho cậu vẽ!”
Nói xong bỏ chạy nhanh như chớp.
Diệu nhi cười ha ha, sau đó nhìn một tệp
giấy trắng trong tay lại buồn, sư phụ lệnh phải vẽ những người không
giống nhau, quan sát thần thái khác nhau của mỗi người, xem ra phải tìm
người khác rồi. Cũng may thư viện Tùng Nhân nhiều người, tùy tiện tìm
vài đệ tử đến hẳn sẽ có người để nó vẽ đi.
Diệu nhi cầm giấy đi vài vòng trong thư
viện, vừa vặn đi tới tạp nghệ khóa, gặp được hoàng đế đang kỳ nhàn hạ,
mắt Diệu nhi sáng lên, “Vị học trưởng này, có thể giúp ta chút việc
không?”
……..
Ngày Trinh nương sinh nở, Thẩm Nghị đặc
biệt đưa Minh nhi tới nhà Hoa Đào, nữ nhân sinh nở huyết khí quá nặng,
sợ dọa đến Minh nhi. Lần sinh nở này vẫn thực thuận lợi, chỉ trong vài
canh giờ mà thôi, nhi tử thứ hai của Thẩm Nghị đã xuất thế.
Chờ tất cả mọi chuyện đã thu dọn xong
cuôi, Trinh nương ôm con, Hoa Đào đã sớm đưa Minh nhi trở lại. Minh nhi
nhìn đệ đệ xấu xấu nhăn nhăn trong lòng Trinh nương, ghét bỏ nói, “Bộ
dạng thực xấu, xấu như vậy sao có thể là đệ đệ của con được?”
Thẩm Nghị cùng Trinh nương chỉ có thể lại thực hiện biện pháp năm đó đối phó với Diệu nhi, nghiêm trang nói cho
Minh nhi, hắn ngày bé cũng xấu như đệ đệ vậy.
Thẩm Nghị lật rất nhiều sách, rồi mới quyết định đặt tên cho nhi tử mới sinh là Cẩm.
Cẩm nhi sinh ra không bao lâu, các đệ tử
trong thư viện Tùng Nhân đã chuẩn bị tham gia khoa cử. Trước kia đã thi
đỗ tú tài sẽ thi cử nhân, mà như Hàn Nhuận Trác, Hạ Đình năm nay đã sớm
thi đỗ cử nhân, sẽ chuẩn bị tham gia thi đình.
Thi đình xong, Hàn Nhuận Trác không phụ
sự mong đợi của mọi người, đã đỗ Trạng Nguyên. Dưới sự can thiệp của cha hắn Hàn tể tướng, không được an bài một chức quan thật tốt, mà ngược
lại đi đến một địa phương xa xôi hẻo lánh làm truy huyện nhỏ. Hắn cũng
mặc kệ, cho rằng bản thân vẫn nên rèn luyện chút sẽ tốt hơn.
Thành tích của Hạ Đình tuy rằng không
tồi, nhưng không đề tên trong tam giáp*. Vốn cũng có thể đến nơi khác
nhậm chức, nhưng tâm tư hắn không đặt tại quyền vị, chỉ mong có thể làm
những chuyện thanh nhàn.
(* tam giáp: theo thứ tự là Trạng Nguyên-Bảng Nhãn-Thám Hoa, ba người đỗ đầu trong kỳ thi đình)
Vừa vặn sau khi thư viện Tùng Nhân trở
thành thư viện hoàng gia, mới mở một học viện sơ cấp, chuyên nhận những
tiểu hài tử có tư chất tốt, cũng vì để cho những đệ tử hoàng thân quốc
thích có thể tiến vào thư viện nhận được cách dạy học thống nhất. Yêu
cầu chiêu sinh của học viện sơ cấp cũng nghiêm khắc giống như tứ đại
diện, chủ yếu xem tư chất của đứa nhỏ. Sau khi được hoàng thượng phê
chuẩn, phí dụng của học viện sơ cấp đều do triều đình chu cấp.
Hạ Đình liền lưu lại thư viện trở thàn
