i yếu ớt có thể bắt nạt nhưng tinh thần vô cùng mạnh mẽ”.
[5'> “Tiểu
Cường” có hai nghĩa. Một là chỉ kẻ bé nhỏ nhưng mạnh mẽ. Hai
là chỉ con gián.
“Ha ha…”. Như Phi
cười khan hai tiếng: “Một chút cũng không buồn cười”.
Vị Hi nghĩ, điều
này quả thật không buồn cười, đặc biệt khiđặt bản thân
vào trong câu chuyện cười nhạt nhẽo ấy.
Đột nhiên Như Phi nhớ ra điều
gì đó: “Vị Hi, hôm nay
là tuần đầu của Tiểu Văn”.
Vị Hi ngẩn người, đúng thế, hôm nay
là tuần đầu của Tiểu Văn, chi phí liệm
táng do bọn họ và mấy người chị em khác cùng góp vào, sao có thể quên
việc quan trọng như vậy chứ?
“Tro của cô ấy đâu?”. Vị Hi hỏi.
“Ông Ngô mang đi
rồi, không liên
lạc được với người nhà của cô ấy”. Ông Ngô vừa
xong triển lãm tranh ở Bắc
Kinh trởvề, nghe nói một cái liền
vội chạy đến. Một ông già ôm hài
cốt của Tiểu Văn khóc nức nở, không ra bộ dạng gì khiến
ai nhìn cung thấy đau lòng”.
Mạc Như Phi châm điếu thuốc, dụi dụi
khóe mắt, “Khi ông ấy
đi, vừa khóc vừa nói, phải
đưa Tiểu Văn đi Bắc Kinh thăm Thiên An Môn, thăm Trường Thành, đây là
tâm nguyệt lớn nhất lúc cô ấy còn
sống. Không ngờ ông ta thật lòng với Tiểu
Văn. Đáng tiếc, cô ấy không
có may mắn…”.
Như Phi không nói tiếp được nữa, chỉ ra sức
hút thuốc, ánh lửa lập lòe giữa những ngón tay, nhìn trong đêm vắng giống như giọt
nước mắt màu đỏ.
Như Phi nói, Trì Mạch là con chó hoang
bỏ đàn, vừa cao quý, vừa tự do, nhưng trên người... lại mang vết thương
khó có thể tưởng tượng.
Đêm đã khuya, trên bầu trời đêm của thành phố vẫn
không nhìn thấy ánh sao. Vị Hi kéo túi rác một mình
ra ngõ sau của hộp đêm. Nơi đây có lẽ là chỗ tối tăm
nhất toàn thành phố,ngoài việc thi thoảng có thể nhìn
thấy ăn mày cuộn tròn trong góc và những con chuột tìm kiếm thức ăn, đến ánh
trăng cũng không muốn chiếu xuống đây.
Đặt túi rác vào trong lò thiêu hủy, tưới xăng, châm
một que diêm vứt vào, toàn bộ trình tự cô rất thành thạo, đây là
một trong những công việc của cô ở quán
bar.
Khi ngọn lửa nhảy nhót chiếu đỏ đôi mắt
cô, Lục Vị Hi
ngẩng đầu, cô không biết mình đang
nhìn cái gì. Có lẽ, cô chẳng nhìn gì, chỉ là động
tác đã trở thành thói quen.
Một thói quen hóa giải bi thương.
Đêm tối của thành phố này rất
dài, nếu không thắp sáng bóng tối cho bản
thân, ai có thể cứu bạn?
Cô cầm bao thuốc lá của Như Phi, châm
một điếu, khẽ hít một hơi, vị vẫn cay hơn tưởng
tượng. Cô đặt nó ở bên
trái, sau đó lấy một tập giấy vẽ trong túi
ra, trên giấy vẽ là từng gương mặt sinh động.
Tiểu Văn, CoCo, Phong...
còn có Như Phi và bản thân cô. Đây là bức tranh cô vẽ cho mỗi người bạn cô quen
sau khi tới“Tuyệt sắc” làm việc.
Gió đêm của thành phố lướt
nhẹ qua kẽ tay, có cảm giác lạnh
buốt. Ngọn lửa đỏ tươi nhảy múa trong gió
đêm, tiếng gió vi vu, tro tàn bị gió thổi
giống như bướm đen, nhẹ nhàng bay trong đêm
đen mịt mù.
Cô nhìn gương mặt trẻ trung
mà sầu muộn của Tiểu Văn trên bức vẽ, cô ấy là một người con gái xinh đẹp, giống
Như Phi, cả ngày không rời điếu thuốc. Nhưng dáng vẻ hút thuốc của cô ấy rất
bi thương, đó là vẻ mặt không thuộc về thế giới
này.
Vì vậy, từ khi ấy
cô đã có dự cảm: Người
con gái như vậy không thể đi quá xa trên thế giới
này.
Vị Hi khẽ thở dài, cúi đầu
nhìn thuốc lá của Như Phi. Mild Seven, cô ấy chỉ hút
nhãn hiệu này của Nhật Bản.
Còn nhớ Như Phi
từng nói, thuốc lá giống như cồn,
có thểlấp đầy vết thương của kí ức trong khoảng thời gian
ngắn ngủi khi linh hồn rời xa thể xác,
nếu như bạn không quan tâm uống rượu độc giải khát.
Thực sự có tác dụng
tốt như vậy ư?
Vị Hi nghi ngờ đặt điếu
thuốc vào miệng, vừa định châm...
“Này, em không muốn sống à!”.
Chưa đợi cô định thần lại, điếu
thuốc trong miệng liền bị người khác thô bạo
giật mất.
Vị Hi quay đầu nhìn nhưng
lại cười khẽ với người vừa tới,“Đâu có đáng sợ như anh nói!”.
Song vị khách không mời mà đến này chỉ mỉm cười, không
trả lời. Áo
khoác đen tùy tiện vắt trên vai, dùng
tay che gió rồi châm lửa điếu thuốc vừa giành được. Ánh lửa
đỏ đẹp đẽ chiếu lên mái tóc đen ngắn
cùng đôi mắt sáng của anh, đôi mắt và mái tóc người
đàn ông dường như cũng biến thành
màu đỏ,càng tăng thêm vẻ khác người, giống
như thiên sứ lưu lạc trong truyền thuyết.
Vị Hi có phần chấn động, sớm
biết anh là người đàn ông đặc biệt anh tuấn.
Nhưng thấy anh trong đêm tối thê lương như vậy, bối
cảnh đìu hiu như thế, trong lòng vẫn thấy xao
động.
Anh bước tới, đứng cạnh cô, cùng cô ngắm ánh lửa bùng
cháy rừng rực. Ngoài ánh lửa của điếu thuốc ra, Vị Hi còn
ngửi thấy mùi khô mát, đặc
biệt, giống như mùi đất nồng. Nhưng khi anh
quay mặt sang, mỉm cười với cô, ánh mắt ấy, tư
thái ấy, luôn có một loại tà khí khó
nói.
Ở người đàn ông này lại có
thể đồng thời tồn tại hai loại cảm giác, vừa
thanh khiết vừa bất lương, thực khiến người ta khó hiểu.
“Người bán thuốc cho em nhất định rất đẹp trai”. Khi
cười,Trì Mạch lộ ra hàm răng trắng bóc, ban
ngày nhìn rất đẹp trai rất sạch sẽ, khiến người khác có dục
vọng muốn hôn anh. Nhưng buổi tối lại kín đáo, sắc bén
gi