tích nghiệp vụ, liếc mắt nhìn Vị Hi,lại
tiếp tục bận công việc của mình.
“Nằm cả một ngày, có thể do ngủ
nhiều quá”.
Anh cười như không cười, nhếch
khóe miệng, mang theo chút châm chọc
hỏi cô: “Thật không?”.
Vị Hi cảm thấy sống lưng
lạnh toát, miệng lưỡi người đànông
này quả thật sắc bén tới mức đáng sợ.
Cô hít sâu một hơi, cuối
cùng hạ quyết tâm, “Anh Nguyễn, tôi nghĩ chúng
ta cần nói chuyện”.
“Nói chuyện gì?” Đến nhìn anh cũng không thèm nhìn cô
một cái, dường như chẳng có chút
hứng thú nào với đề nghị của cô.
Vị Hi mở ba lô,
cầm hộp trang sức đẹp đẽ ra, đặt lên ghế,“Có lẽ nói từ cái này. Nó quá quý giá, tôi
không nhận nổi”.
Nguyễn Thiệu Nam thờ ơ, ngữ khí nói
chuyện giống như đang ứng phó với đứa trẻ hờn
dỗi, “Hóa ra là vì cái này, xem ra cách
hiểu về ý nghĩa từ “quý giá” của
chúng ta không giống nhau. Nó chẳng qua là một món đồ chơi
nhỏ, em không thích,có thể tùy ý
vứt đâu cũng được”.
Vị Hi đột nhiên phát hiện, căn bản
không thể nói chuyện với người đàn ông
trước mặt.
“Còn cái này…”.Vị Hi dứt
khoát đổ toàn bộ đồ trong
túi ra, tròn mười hai xấp tiền mặt đỏ rực.
“Đây là tiền ban đầu anh đưa cho tôi, có lẽ
nên nói là tiền anh mua tôi. Nếu anh không muốn thực hiện quyền lợi của mình,
vậy thì tôi sẽ thu lại nghĩa vụ của tôi.
Đồng thời để bảo đảm lợi ích của anh, xin hãy
lấy tiền về”.
Nguyễn Thiệu Nam quay
mặt sang nhìn cô, ánh mắt như ngâm trong
băng lạnh. Vị Hi biết, cuối cùng cô đã
thành công trong việc khiến anh chú ý.
Nhưng cô chẳng hề cảm thấy vui mừng vì điều
này, bởi trực giác nói cho cô biết người đàn ông
trước mắt đang trong cơn tức giận, còn cô...
hình như hơi gần anh. Tim cô đập thình thịch, gần như vọt lên tới tận cổ họng.
“Đương nhiên, nếu anh
muốn bây giờ thanh toán, tôi cũng không phản đối, anh là
người mua, tất cả sẽ theo anh. Nhưng sau khi trời sáng, xin
phép chúng ta ai đi đường người ấy”.
Nói tới đây, Vị Hi
cảm thấy bản thân gần như trụy tim.
Cô bất lực, gần như cầu khẩn nhìn anh, “Anh
Nguyễn, tôi thực sự không có sức để tiếp
tục chơi với anh. Tôi chỉ là một sinh viên bình
thường, tôi vẫn muốn sống cuộc đời của mình,coi như anh làm
phúc, xin anh tha cho tôi…”.
Một tiếng bốp vang lên giòn giã, Nguyễn Thiệu Nam gần như
thô bạo đóng máy tính xách tay lại. Vị Hi giật
nảy mình vì hành động bất ngờ của anh.
Anh vẫn im lặng, cũng
không nhìn cô. Xe đang chạy trên đường, không
khí trong xe dường
như ngưng đọng, chỉ nghe
thấy tiếng động cơ.
Cuối cùng anh quay mặt sang, nhìn cô
một cách sâu xa, đột nhiên khẽ cười, “Em nói đúng, tôi là
người mua. Buông tha cho em hay không phải xem tâm trạng của tôi. Trên thực tế, ở cùng em
tôi rất vui, tôi không nỡ để em đi.
Cho dù hôm nay em giao cơ thể cho
tôi, cũng chẳng qua chỉ thêm
một lído để tôi
trói em lại. Vì vậy…”. Đột nhiên một tay anh túm
cằm cô, ngón tay lạnh giá khiến người ta buốt đến tận
đáy tim: “Muốn dùng cách khích tướng để tôi
buông em ư? Nói cho em biết, cách này quá cũ rồi, công
phu mèo cào của em, tôi khuyên em đừng giở ra”.
Vị Hi gần như tuyệt vọng, bất lực
nhìn anh: “Nguyễn ThiệuNam, giết người chẳng qua chỉ là đầu
rơi xuống đất. Cho dù anh muốn báo thù rửa
hận, nhưng oan có đầu. nợ có chủ, anh ức hiếp
một đứa con gái không có năng lực phản kháng như vậy, lẽ nào anh
không cảm thấy mình quá đáng sao?”.
Người đàn ông mở to đôi
mắt, mơ hồ nhìn
cô.
Vị Hi cắn lưỡi
tới mức phát đau, nhưng cuối cùng cô vẫn
nói ra, thậm chí còn hơi cười, “Anh
xem, lần đầu tiên anh gặp tôi, tôi mới
mười bốn tuổi. Bao nhiêu năm qua đi, chúng
ta đều thay đổi rất nhiều, tôi gần như quên mất hình dáng anh, có lẽ
anh cũng không thể nhận ra tôi. Nhưng anh sẽ
không thểkhông nhớ tên tôi. Nói một cách chuẩn xác, mỗi một
người nhà họ Lục chúng tôi, anh đều sẽ không quên, có phải
không?”.
Vị Hi nhìn vào mắt người đàn ông
này, cứ như thế chăm chú nhìn thẳng vào
anh, dường như muốn xuyên qua thời gian
dài, xuyên qua năm tháng xa xôi, tìm kiếm người thiếu niên anh tuấn trong kí ức đó.
“Tôi họ Lục, chủ tịch tập đoàn Thái Hoàng - Lục Tử Tục
là cha tôi, chính ông ta
đã hại anh tan cửa nát nhà. Nói chính xác, chúng ta là kẻ thù. Anh không thể không
nhớ…”.
Xe cuối cùng cũng dừng
lại, lái xe bước xuống, nhanh
chóng biến đi đâu không biết. Vị Hi
không biết đây là nơi nào,còn người đàn ông bên cạnh
trầm mặc đến mức đáng sợ.
“Anh muốn báo thù, điều
này không có gì đáng trách. Nhưng xin anh tìm đúng người”. Vị Hi cảm thấy bản
thân cần phải nói rõ lập trường, nếu không, tối nay
sợ rằng cô không chỉ làm bia đỡ đạn.
“Anh có lẽ đã điều tra tôi, vì vậy
chắc anh rõ, bảy năm trước tôi đã rời khỏi nhà họ Lục. Đối với họ mà nói, tôi chỉ là đứa
con gái bị vứt bỏ, bị lãng quên, họ
không quan tâm sự sống chết của tôi. Hơn nữa, năm đó tôi vẫn chỉ là một
đứa trẻ,thảm kịch nhà họ Nguyễn tôi không chút liên
quan. Vì vậy, anh không nên trút oán hận lên người tôi. Theo lí mà nói, tôi vô
tội.”
Nguyễn Thiệu Nam cười
lạnh lùng, ngắt lời cô: “Tôi trước nay không cho
rằng em vô tội”.
“Anh nói