iá trên toàn cầu.”
“Tôi không phải cảnh sát.”
“Ở trước mặt tôi mà nói dối thì sẽ bị sét
đánh chết.”
“Sét mà đánh tôi thì tôi giết anh.”
“…”
Lâm Trí Bác không rõ hai
người họ đang nói gì với nhau, nhưng nhìn bộ dạng thân mật của hai người liền
cười trừ, mỉa mai nói: “Ít
nhất tôi cũng không có vấn đề về thần kinh.”
Tả Húc tươi cười, bình
thản nói: “Ai
da, anh nói câu này khiến tôi thật thất vọng, anh đã làm tổn thương lòng tự
trọng của một người bệnh nhân rồi đó. Đấy là chưa nói đến, nếu trên đời không
có người bị bệnh thì đến cơ hội được đứng đây nghe tôi sỉ nhục anh cũng chưa
chắc đã có đâu. Còn không mau quay về đóng cửa phòng viết bản tự kiểm điểm đi.”
Lương Ưu Tuyền miệng há
hốc, quả thực đã nhìn Tả Húc bằng một con mắt khác. Hắn nói chuyện không hề thô
tục, như thế nào lại khó nghe như vậy? Có khi cho mười vị đại thẩm nhanh mồm
nhanh miệng đến đấu võ mồm với hắn cũng chưa chắc đã thắng được mất.
Lâm Trí Bác khinh thường
khẽ hừ: “Tiểu
Tuyền, xem ra em cũng không có oán hận gì anh, như thế còn gì tuyệt vời bằng?
Nếu như em với bạn trai em có thể phục hồi trước khi bọn anh tổ chức hôn lễ thì
hoan nghênh hai vị đến chung vui. Anh nghĩ, Tiểu Hồng nếu nhìn thấy em nhất
định sẽ rất cao hứng đó.” Nói xong, hắn
vội đóng cửa lại, chạy bán sống bán chết.
Tiếu Hồng! Đồ tiểu tam
đáng giết! … Lương Ưu Tuyền cắn cắn môi dưới, tiếc là ngay cả Tả Húc mắng Lâm
Trí Bác 100 câu cũng chưa có câu nào khiến hắn phát điên lên.
Tả Húc cũng không quan
tâm tới hai người kia, ngồi ở bên giường vẽ vẽ phiếu: Không được đánh. Mười tờ.
Hắn đã phối hợp cùng
Lương Ưu Tuyền diễn kịch để cô không bị tên bác sĩ đó bắt nạt. Ngược lại hắn sẽ
có mười cơ hội ngăn cô không đánh mình. Mỗi cơ hội bằng một tờ phiếu.
Tả Húc một bên viết một
bên thầm mỉm cười. Đã rất nhiều năm hắn không chơi vui như vậy. Nay đường đường
là vua trong giới giải trí lại phải dựa vào phiếu để ngăn nữ nhân kia không
được hạ thủ với mình.
“Viết xong rồi, ký tên.” Số 110 không thể đổi ý được. Hiển nhiên, còn tình cảm
hay không đã không còn quan trọng, vì muốn quyết đấu với tên đó cái gì cô cũng
đáp ứng hết.
Lương Ưu Tuyền phẫn uất
cầm tờ phiếu, thì thào nói: “Đúng là đồ đểu! Còn muốn được tôi chúc phúc
nữa chứ? ! Anh nói trước đây tôi thế nào lại coi trọng hắn chứ ? !”
Tả Húc nghiêm trang nói: “Thật sự mà
nói, việc cô cũng từng có người yêu đã cho tôi một cú đả kích vô cùng lớn…”
“Anh nghĩ khi dùng hết 10 tờ phiếu này
mình sẽ như thế nào?” Nói xong, Lương Ưu Tuyền đã xé toạc một phiếu.
“…” Tả
Húc liếc liếc cô. Hắn không phải đang giả vờ sợ hãi, hắn là thật sự lo ngại số
110 nửa đêm sẽ hạ độc thủ với mình. Nữ nhân này ra tay không nặng không nhẹ,
hơn nữa cũng không phải chỉ hoa chân múa tay.
Từ trước tới nay, có thể
nói, Tả Húc chính là lớn lên trong ánh hào quang cũng như sự cuồng nhiệt của
người hâm mộ. Hắn sáu tuổi đã tham gia diễn xuất, quay chụp một bộ phim liền
được giải thiếu niên ưu tú, sau đó hắn không ngừng được mời đóng quảng cáo,…
Cho đến năm năm trước, hắn dứt khoát giải nghệ, nhanh chóng trở thành tổng giám
đốc một công ty giải trí nổi tiếng. Hắn thừa nhận, lời nói hắn luôn ác độc, đơn
giản bởi vì những người tiếp cận hắn không phải những kẻ khúm núm, giảo hoạt
thì cũng là đám người tất cung tất kính (có qua có lại thì mới kính trọng?),
hoặc là đám người hợp tác với hắn, chưa nói tới tốt hay xấu. Từ trước đến nay
hắn cũng chưa gặp ai dám ở trước mặt hắn mà hung hăng bạo lực hết.
Cùng lúc đó, một y tá cứ
thập thà thập thò ở ngoài cửa kính hơn mười phút. Rốt cục… khiến vô số y tá
khác vây quanh phòng bệnh để “xem mặt” bệnh nhân số 438.
“Quá giống, ngũ quan quá giống. Bộ dạng
cũng giống như đúc nữa kìa!” Y tá
A hét chói tai.
“Đẹp trai như thế mà lại thần kinh. Chậc
chậc, tiếc quá tiếc quá. Nhưng mà có cái màu da thì không giống tẹo nào.” Y tá B hoàn toàn đồng ý, bất quá mỹ nam năm đó màu da
trắng nõn.
“Người đó hôm qua mới nhập viện. Rốt cục
thì bệnh viện chúng ta cũng có một bệnh nhân thượng đẳng ha ha ha…” Y tá C háo sắc nói lung tung. Đùa giỡn với bệnh nhân
tâm thần thì cũng giống như bệnh nhân tâm thần đi giết người, đều không bị coi
là phạm tội.
Tả Húc quay lại đầu lại
khiến nhóm y tá phấn khởi không thôi.
“Nè, đại soái ca. Sao thấy anh giống ‘Nãi
Đường’ lúc đã trưởng thành thế?” Một y
tá ánh mắt sáng lấp lánh.
Nãi đường chính là nghệ
danh của Tả Húc khi còn làm diễn viên. Cái tên giống y con người, chỉ nhìn thôi
đã thấy dư vị ngọt ngào ngon miệng rồi, rất kích thích bản năng làm mẹ. Nãi
Đường từ trước đến nay luôn thuộc TOP 10, hơn nữa được coi là người tình lý
tưởng cho những người đồng tính. Sau này ở châu Á lại rộ lên các thần tượng Hàn
Quốc, các diễn viên càng khuynh đảo ngàn vạn thiếu nữ, yêu nghiệt nam trở thành
hàng bán chạy.
Tả Húc cảm thấy cực kì
khó chịu. Hắn chính vì cái nghệ danh đáng xấu hổ kia nên mới quyết định đổi
nghề, lại đem làn da trắng nõn của mình đi phơi nắng cho đen đi, mỗi ngày đều
đi tập thể hình, kiểu tóc cũng thay đổi cho ‘cá tính’ hơn, so