Pair of Vintage Old School Fru
Vẫn Mơ Về Em

Vẫn Mơ Về Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327145

Bình chọn: 7.5.00/10/714 lượt.

a bỏ hình ảnh tôi.

Thì ra trong điện thoại của hắn lúc nào cũng có hình

của tôi. Thì ra hắn vẫn giày vò bản thân như thế!

Nghe tiếng An Tỷ gọi: “Tô Nhã, cậu không sao đấy

chứ?”, tôi sực bừng tỉnh.

Tôi nhìn nó, cố gắng thoát khỏi thế giới hoài niệm tăm

tối, quay trở về với hiện thực tươi sáng, nhưng trước mắt vẫn vô cùng mờ mịt.

Dù đang ngồi cách An Tỷ chỉ mấy gang tay nhưng tôi còn không nhận ra mắt của nó

một mí hay hai mí nữa.

An Tỷ nói: “Tô Nhã, trông bộ dạng cậu kìa! Mình còn

chưa bắt đầu hỏi đến mấy chuyện cũ của cậu mà cậu đã khóc như bị viêm thận cấp

rồi thế! Hệt như cái máy bơm nước!”

Tôi rút mấy tờ khăn giấy, lau qua quýt mặt rồi cho lên

mũi xì nước mũi, miệng làu bàu: “Đây là nước mắt, không phải nước tiểu, không

liên quan đến thận của mình, chân thành cám ơn!”

An Tỷ không hề hối lỗi, nó nói: “Với cậu thì chẳng có

gì khác biệt, vả lại nhìn tổng thể thì vẫn cứ là máy bơm nước!” Không cho tôi

kịp cãi, nó vội cướp lời: “Khóc lóc như thế mà vẫn không bịt nổi cái miệng của

cậu lại là sao! Đã viêm thận rồi mà một câu cũng không chịu kém! Thật không thể

chấp nhận được!”

Nước mắt tôi suýt lại bị nó ép cho ứa ra lần nữa! Có

oan ức cho tôi không chứ, vô duyên vô cớ bị nó lắp cơ quan bài tiết lên trên

mặt rồi còn bị chặn họng không cãi được, sao nó có thể ngang ngược như thế! Sao

có thể ức hiếp tôi đến như vậy!

Tôi nói: “An Tỷ, cậu ác thế! Mình đã thế này rồi mà

cậu còn châm chọc mình nữa!”

An Tỷ nói: “Tô Nhã, thực ra mình chỉ muốn tốt cho cậu,

mình đang áp dụng biện pháp ‘sụp đổ’ để trị bệnh cho cậu thôi, mình giúp cậu

đạt đến độ đau đớn cao nhất, như thế sau này sẽ không thấy đau nữa!”

Tôi rầu rĩ đáp: “Hứ, sụp đổ cái đầu cậu! Nói như vậy

thì cứ đói đến cực điểm rồi sau này sẽ không biết đói nữa, cũng chẳng cần ăn

cơm nữa làm gì à! Cậu thử đi, nhịn đói mấy hôm xem có chết không!”

Đột nhiên An Tỷ cười phá lên: “Ha ha… Tốt! Tốt! Mình

là đứa không bao giờ biết dùng mấy lời nhẹ nhàng để an ủi mấy người đang sụt

sùi nước mắt. Đối với mình, nước mắt là thứ rẻ tiền. Cậu càng khuyên can là

càng khích lệ mấy cái giọt nước đó chịu khó tuôn ra. Vì thế nếu có gặp ai khóc,

mình không bao giờ khuyên nhủ gì cả mà sẽ dùng chiêu bài châm chọc kích động để

trị thương. Lấy độc trị độc, hiệu quả khỏi nói rồi, trăm lần linh nghiệm cả

trăm. Đấy, trông cậu lấy lại tinh thần nhanh chưa kìa, chẳng phải vừa được tớ

kéo về từ cõi chết là gì!”

Tôi lặng im nhìn An Tỷ, nghe những lời nói nói, bỗng

thấy lòng mình trở nên ấm áp lại kỳ.



An Tỷ nhìn tôi trầm ngâm nói: “Tô Nhã, làm người thì

nên nói thật!”

Tôi gật đầu: “Được, mình đã nhận lời sẽ kể cho cậu

chuyện quá khứ của mình thì nhất định sẽ nói đúng sự thật. Nhưng cậu cũng phải

đồng ý với mình một điều kiện, không được kể những chuyện này cho người thứ ba!

Nếu không suốt đời mắc táo bón, đời đời kiếp kiếp mọc mụn khắp mặt!”

Trông mặt An Tỷ đầy căm hận, nó nói: “Tô Nhã, cậu còn

thất đức hơn cả mình! Được rồi, không nói thì không nói. Người trong ngành tình

báo như bọn mình cũng có đạo đức nghề nghiệp cả đấy, cho dù cậu không dặn dò

thì đạo đức nghề nghiệp cũng luôn buộc mình phải giữ kín như bưng rồi!”

Nghe một đứa có sở thích buôn chuyện trơ tráo to mồm

rằng nó không bao giờ bép xép, tôi thấy như sụp đổ. Tôi nói: “An Tỷ, mình không

tin, đạo đức của cậu với nước mắt của mình cũng rẻ tiền như nhau. Cậu cứ thề

độc đi cho chắc!”

An Tỷ đành ấm ức giơ tay lên trời, xổ một tràng thề

thốt xong, nó hổn hển hỏi tôi: “Đến lượt mình hỏi cậu được chưa!”

Tôi gật đầu đáp: “Được rồi, hỏi đi.”

An Tỷ uống một ngụm nước lấy giọng rồi hỏi tôi: “Trước

kia cậu và sếp thứ yêu nhau?”

Tôi gật đầu: “Ừ.”

Nó lại hỏi: “Từ bao giờ?”

Tôi thật thà đáp: “Sáu năm trước”

An Tỷ gào lên thảm thiết: “Ôi giời! Đúng là đồ vô sỉ!

Sáu năm trước thì cậu đang trong giai đoạn đói khát tình yêu rồi, tiếc là sếp

thứ của tôi khi đó vẫn còn là một con chim non! Cậu đúng là đồ cầm thú! Mình

ngưỡng mộ Tô Nhã cầm thú này đấy!”

Tôi toát mồ hôi lạnh…

An Tỷ hỏi: “Sau đó hai người chia tay?”

Tôi đáp: “Ừ.”

Nó hỏi: “Trước kia tình cảm của hai người rất sâu

đậm?”

Tôi gật đầu: “Cực kỳ sâu đậm.”

Tôi đoán người đẹp này sẽ hỏi tiếp “thế tại sao các

cậu lại chia tay”, nhưng hóa ra không phải vậy.

Một người bình thường không bao giờ có thể dựa vào câu

trước mà đoán ra câu sau của một chuyên viên bép xép xuất thân trong giới tình

báo sẽ biến thái khiến người khác bối rối đỏ mặt tía tai đến thế nào.

An Tỷ nháy mắt, vẻ mặt đê tiện hỏi tôi: “Các cậu làm

tình chưa?”

Đến đây tôi không khác gì một cao thủ võ lâm đang

luyện công bỗng tẩu hỏa nhập ma trúng nội thương nghiêm trọng, khí nghẹn lại trong

cuống họng khiến việc hít thở rất khó khăn.

Tôi khốn khổ gật đầu thực hiện nghĩa vụ một con người

chân thật với nó trước khi lịm đi vì xấu hổ. Cái gật đầu này làm đầu tôi bốc

khói nghi ngút, miệng lưỡi khô khốc. Tôi nhấc cốc nước lên vội vàng tu ừng ực.

An Tỷ lập tức gào lên: “Ặc ặc! Ôi trời, không không,

phải là tuyệt vời! Tuyệt vời! Tô Nhã, phải nói cậu đích thị là đồ cầ