y nhưng người ngồi
trước nó nay đã là người khác rồi.
Hóa ra câu nói này thật đúng là quy luật nghìn đời.
Trên đời không có bữa tiệc nào không tàn.
Phải rồi, không có bữa tiệc nào là không tàn. Đó là
một bữa tiệc tấp nập khách khứa, có người đến cũng có kẻ đi, đi rồi lại đến,
đến rồi lại đi. Con người sống cũng chỉ biết có tiễn biệt và chào đón nhau như
vậy thôi. Vì thế, khi cảm thấy hạnh phúc, nhất định ta phải trân trọng từng
phút từng giây vui vẻ đó, chớ để phí hoài cảnh xuân tươi đẹp, cố mà ghi tâm
khắc cốt những hạnh phúc từng có ấy, có như vậy sau này khi người đó không ở
bên ta nữa ta cũng có thể kiên cường sống tiếp.
Cô thư ký mới hỏi tên tuổi tôi xong không làm khó thêm
gì để tôi tự đi vào.
Gõ cửa. Không nghe thấy tiếng “mời vào”. Lại gõ thêm
hai lần nữa vẫn không có tiếng đáp lại.
Tôi đặt tay lên nắm cửa thử vặn. Cửa không khóa mà chỉ
khép hờ.
Tôi đẩy cửa.
Sau đó, tôi bắt gặp cảnh tượng khiến bản thân hết sức
kinh hoàng, bối rối, thậm chí còn cảm thấy tủi nhục khó xử.
Ninh Hiên và cô nàng Ngải Phi môn đăng hộ đối, hai
người họ đang ôm nhau như chuẩn bị cho một nụ hôn!
Cảnh tượng trước mắt bỗng nhòa đi, trái tim tôi vỡ vụn
thành hàng vạn mảnh, nhưng sắc mặt vẫn thản nhiên không thay đổi. Tôi điềm tĩnh
mỉm cười, lịch sự nói: “Rất xin lỗi! Tôi không cố ý làm phiền! Hai người cứ
tiếp tục đi, chớ mất hứng vì sự vô duyên của tôi!”
Nói xong tôi vẫn cố gắng tỏ ra bình thản, mỉm cười
đóng cửa lại.
Cửa vừa đóng, nụ cười trên mặt tôi lập tức vỡ tan.
Lòng tôi buồn đến không thể buồn hơn được nữa, nhưng nửa giọt nước mắt cũng
không lăn ra được.
Cuối cùng tôi đã hiểu tại sao Ninh Hiên muốn đích thân
tôi đến lấy tài liệu. Hắn cố ý! Hắn cố ý để tôi chứng kiến tất cả, hắn muốn làm
tôi đau đớn, làm tôi nhức nhối, làm tôi buồn khổ, làm tôi hối hận! Hắn muốn tôi
biết rằng, không có tôi hắn vẫn có thể sống vui vẻ phơi phới đào hoa.
Cổ họng tôi đắng chát. Vị đắng lan dần lên khoang
miệng, làm tôi gần như giàn giụa nước mắt. Tôi không thể không thừa nhận, Ninh
Hiên, hắn đã thành công!
Tôi rất đau đớn, rất nhức nhối, rất buồn khổ! Nhưng
lại không thể hối hận. Bởi từ đầu đến cuối tôi đâu còn lựa chọn nào khác!
Tôi không nhớ sau đó mình đã quay trở lại văn phòng
của Ninh hiên nhận tài liệu từ tay hắn, nói câu chào rồi quay người bỏ đi ra
sao, cũng không nhớ mình đã trở về trung tâm triển lãm, báo cáo lại công việc
với quản lý thế nào.
Tôi chỉ nhớ tối hôm đó sau khi về nhà, đến nửa đêm
toàn thân tôi bắt đầu nóng rực, sau một hồi lại chuyển sang trạng thái lạnh
run, toàn thân lập cập. Cứ như vậy, một hồi nóng rồi đến một hồi lạnh liên tiếp
thay phiên nhau. Tôi vừa như bị giày vò nhưng lại cũng vừa như đang được siêu
thoát.
Một mình tôi quanh quẩn trong cơn mộng mị, muốn tìm ra
lối thoát khỏi cơn mê man nhưng hết lần này đến lần khác đều chỉ đâm sầm vào
tường đau điếng, rơi xuống màn đêm vô tận, run rẩy chút hơi tàn, hoang mang bất
lực không tìm nổi đường sống.
Ý thức bị chôn vùi trong thân xác, thân xác lại ngập
trong mệt mỏi.
Nỗi đau khổ và sự giày vò tôi cảm thấy trong lúc này
như vô tận. Tôi chỉ muốn mình chết quách đi cho xong.
Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn không chết, chỉ là ốm một
trận rất nặng mà thôi.
Xin nghỉ làm nằm bẹp trên giường được ba ngày, cuối
cùng bệnh tình cũng không để tôi chết, sức khỏe của tôi cũng dần dần hồi phục.
Nhưng khi đứng trước gương, suýt chút nữa tôi không nhận ra mình. Sao lại tiều
tụy đến mức này!
Vừa đến trung tâm triển lãm, Đào Tử trông thấy tôi
liền hét toáng lên: “Ối trời ơi! Tô Nhã, cậu vừa đi Hàn Quốc hút mỡ về à? Bây
giờ trông cậu gầy giơ xương! Bí quyết gì đấy, mau mau dạy mình với! Ơ, sao lại
hút cả ngực nữa à, bé đi nhiều đấy…”
Nó vừa nói vừa trơ tráo giơ móng vuốt ra ấn lên ngực
tôi, bép bép mấy cái. Trước kia mà có chuyện này xảy ra, nhất định tôi sẽ bẻ
gãy mấy ngón tay ghê rợn của nó rồi hậm hực quay đi. Nhưng bây giờ, tất cả đối
với tôi đều vô nghĩa, mặc kệ cho nó ấn bóp, tôi không buồn phản ứng lại.
Đào Tử không khỏi kinh hãi: “Tô Nhã, cậu lại tiến gần
việc cạo đầu thêm một bước nữa rồi đấy! Mình thấy cậu sắp nhìn thấu hồng trần
rồi!”
Tôi không đáp lại, ngồi liệt trên ghế, không cảm thấy
gì khác ngoài mệt mỏi rã rời.
Bên tai tôi loáng thoáng tiếng quản lý: “Cậu Trình đi
thong thả! Cậu yên tâm, nhân viên của chúng tôi ở đây ai ai cũng cần cù, chịu
khó, nhất định sẽ sắp xếp buổi triển lãm của cậu đâu vào đấy!”
Nghe thấy hai tiếng “cậu Trình”, bất giác lưng tôi
cứng đờ. Dặn lòng không được quay lại nhìn nhưng cuối cùng tôi vẫn không giữ
được mình, rốt cuộc vẫn cứ quay đầu lại.
Khi đó quản lý cùng Ninh Hiên đi ngang qua cửa phòng,
xuất hiện và biến mất chỉ vỏn vẹn trong hai bước chân. Không biết có phải tôi
nhìn chằm chằm hay đúng thế thật, cảm giác như lúc đó Ninh Hiên đã liếc rất nhanh
vào trong phòng, sau đó lại lập tức quay đi ngay.
Tôi nhìn theo bóng hắn xa dần, vốn định bắt hai con
mắt mình mau mau thu về nhưng chúng vẫn cứ bị hút theo bóng dáng ấy mãi không
chán.
Rung động là một dạng ng